Có phải người Việt ngày càng tàn ác?

 

 

 

 

GNsP (07.01.2017) – Dư luận xă hội tỏ ra xúc động trước h́nh ảnh một chú hải cẩu nằm bất động trên băi biển Đồi Dương với cái đầu đầy máu. Từ một tháng nay, sự xuất hiện của chú hải cẩu đă trở nên thân thuộc với những người dân biển. Tuy nhiên vào tối ngày 01-01, chú bị chết một cách thảm thương là v́ thường xuyên phá, cắn rách lưới và ăn cá của ngư dân ở khu vực ven bờ.

 

Rất nhiều những lời b́nh luận đầy phẩn nộ dưới những bài báo, tin tức, h́nh ảnh về cái chết của chú hải cẩu này. Tôi cũng vậy, cũng nghĩ rằng làm sao người ta có thể ra tay đánh đập tàn nhẫn với một chú hải cẩu vui tính, đáng yêu, hiền lành như thế? Thật quá bất nhẫn!

 

Nếu search từ khóa “trộm chó bị đánh chết”, mọi người sẽ không khó khăn ǵ đọc được hàng loạt các bài viết về những kẻ trộm chó đă bị người dân vây bắt và hùa nhau đánh cho đến chết, có trường hợp sau khi đánh c̣n bỏ vào cũi nhốt như một con chó. Và rồi nhiều người cũng thản thốt kêu lên: “Sao mạng người không bằng một con chó? Sao thời nay người ta ác với nhau đến thế?”.

 

Thế nhưng cầm ḷng lại mà suy xét th́ nguyên nhân khiến người ta ra tay độc ác với chứ hải cẩu là v́ chú đă cắn lưới và ăn cá của ngư dân. Nghĩa là không phải họ giết để thỏa măn thú tính. Họ giết v́ quyền lợi của họ bị chú hải cẩu xâm phạm.

Cũng vậy, với một số gia đ́nh nông dân, con chó có thể xem là tài sản hay là kẻ bảo vệ tài sản của họ. Do vậy khi chó bị đánh cắp th́ họ không thể chấp nhận được.

 

Như vậy người Việt quá độc ác, không có ḷng nhân đạo hay sao? Thưa không! Con người vốn dĩ chỉ thích nghĩ cho ḿnh, v́ ḿnh, quyền lợi của bản thân phải là trên hết. Hăy xem người Mỹ dạy con em của họ bài học nào qua câu chuyện Cô Bé Lọ Lem nhé:

 

Một trong những câu hỏi mà thầy giáo đặt ra cho các em học sinh sau khi nghe xong câu chuyện Cô Bé Lọ Lem đó là:


“Nếu em là bà mẹ kế kia th́ em có t́m cách ngăn cản Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử hay không? Các em phải trả lời hoàn toàn thật ḷng đấy.


Học Sinh: (im lặng, lát sau có em giơ tay xin nói) Nếu là bà mẹ kế ấy, em cũng sẽ ngăn cản Cinderella đi dự vũ hội.


Thầy: V́ sao thế?


Học Sinh: V́… v́ em yêu con gái ḿnh hơn, em muốn con ḿnh trở thành hoàng hậu.


Thầy: Đúng. V́ thế chúng ta thường cho rằng các bà mẹ kế dường như đều chẳng phải là người tốt. Thật ra họ chỉ không tốt với người khác thôi, chứ lại rất tốt với con ḿnh. Các em hiểu chưa? Họ không phải là người xấu đâu, chỉ có điều họ chưa thể yêu con người khác như con ḿnh mà thôi.”

 

Như vậy, khi quyền lợi của ḿnh có nguy cơ bị xâm phạm hoặc đă bị xâm phạm, th́ phản ứng rất tự nhiên, rất bản năng của con người là t́m cách chống trả, tiêu diệt hay ngăn cảm cái nguyên nhân khiến bản thân của ḿnh phải chịu thiệt tḥi.

Rơ ràng, nếu tôi là một người đánh cá nghèo khổ, cuộc sống vất vả đến nỗi không đủ cơm ăn. Đêm đêm tôi cố gắng thả lưới mong rằng sáng dậy sẽ có cá bán lấy tiền để mua gạo cho cả nhà. Thế th́ liệu tôi có c̣n thấy chú hải cẩu là thân thiện, là dễ thương khi chú tới con vật phá phách cắn rách và ăn cá? Không c̣n cá để bán, công sức suốt đêm mất trắng, cái lưới là phương tiện mưu sinh duy nhất cũng bị phá hỏng. Lấy tiền đâu ra để mua gạo cho cả gia đ́nh. Tôi có thể nô đùa với chú hải cẩu khi vợ con ở nhà đói nheo nhóc hay không? Lúc đó tôi c̣n kiềm chế được cơn nóng giận hay không?

 

 

Rất nhiều người thương cảm khi thấy chú hải cẩu bị đáng yêu bị đánh chết. Nhưng những người thấy chú đáng yêu là những người không bị chú không phá phách miếng cơm manh áo. Và những người cảm thấy xót xa khi nh́n thấy kẻ trộm chó bị đánh hội đồng thê thảm hoặc bị nhốt vào cũi như một con chó là những người chưa hề bị mất chó. Tức là, khi quyền lợi chưa bị tổn hại, tôi và các bạn chứ thể hiểu được ḿnh sẽ phản ứng như thế nào với kẻ gây hại?

 

Vấn đề là người ta sẵn sàng giết một chú hải cẩu v́ nó cắn phá lưới và ăn cá, thế nhưng với những kẻ làm biển chết khiến cuộc sống mưu sinh của họ bị tổn hại gấp ti tỉ lần sự phá hoại của chú hải cẩu th́ họ lại không dám có phản ứng.

 

Người ta hùng hổ hùa nhau đánh chết một kẻ trộm chó, ấy vậy mà với những kẻ công khai ăn cắp của dân qua những vụ tham nhũng, ăn chận tiền cứu trợ của dân nghèo…ăn không trừ thứ ǵ của dân, và ăn cắp như thế là ăn cắp chính tài sản của người dân v́ đó là tiền cho người dân c̣ng lưng đóng thuế mà có, th́ mọi người lại im như thóc, hiền như ngô.

 

Và chính sự âm ỉ chịu đựng đó đă tạo nên một sự giận dữ, tức tối ngấm ngầm trong ḷng người dân. Tựa như mạch dung nham đang sôi sục trong ḷng núi lửa. Chỉ cần có cơ hội là sự giận dữ đó sẽ bộc phát không thể kiểm soát.

 

V́ thế, ước ǵ người dân Việt biết đặt sự phẫn nộ, sự phản kháng của ḿnh một cách ĐÚNG CHỖ, ĐÚNG ĐỒI TƯỢNG trước những bất công, mất mát ḿnh phải chịu. V́ rằng giết một chú hải cẩu phá lưới, ăn cá chẳng thể cuộc sống ngư dân khá lên khi biển chết. Giết một kẻ trộm chó cũng không phải là cách bảo vệ tài sản một cách hữu hiệu khi mà từng ngày, từng giờ người dân phải è lưng làm lụng vất vả để gánh chịu thuế má và nhiều khoản chi phí khác trong xă hội, để rồi những đồng tiền mồ hôi nước mắt này lại chạy vào những cái túi không đáy của bọn quan tham.

 

Và khi biết phẫn nộ, biết phản kháng ĐÚNG CHỖ, ĐÚNG ĐỒI TƯỢNG người dân sẽ trở nên độ lượng, nhân ái hơn với những mất mát cỏn con khác.

 

 

Điền Phương Thảo

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính