“Đặc khu” hay “nhượng địa” - Âm mưu đánh tráo khái niệm

 

David Thiên Ngọc

 

 

 

Đứng trước t́nh h́nh đất nước chao đảo ngă nghiêng như ngàn cân treo sợi tóc, có nguy cơ mất nước về tay giặc Tàu mà đảng csVN đă lộ rơ âm mưu bán nước một cách trắng trợn không hề giấu giếm hay che đậy như trước đây. Bộ Chính trị csVN đă âm thầm cúi đầu tuân mệnh thiên triều trong việc giao ba tiền đồn hiểm yếu có thể coi là “tử huyệt” của Việt Nam là Vân Đồn tỉnh Quảng Ninh-Bắc Vân Phong tỉnh Khánh Ḥa và Phú Quốc tỉnh Kiên Giang.

 

Để hợp thức hóa mệnh lệnh trên, csVN đă áp đặt cho cái tổ chức tay sai gọi là “Quốc Hội” để biểu quyết thông qua ư đồ của chúng.. Và cuối cùng chúng mỵ ngôn là “nhân dân đă quyết” qua hành động cử chỉ bấm nút, đưa tay của bầy lừa! 

 

Nói về cụm từ “cho thuê đất thời hạn 99 năm” rồi “đặc khu” này nọ chỉ là những “xảo ngôn, điếm ngữ” đánh lừa nhân dân, đánh tráo khái niệm để qua mắt dân tộc nhưng thực chất nó là “nhượng địa”, là cắt đất cho ngoại bang, đó là những bước đi đầu của bàn cờ được sắp sẵn là hành vi bán nước nếu là âm mưu hoặc là hoàn cảnh xé ḷng nuốt lệ nếu đó là sự cúi đầu cam chịu v́ hèn và không c̣n sự lựa chọn nào khác. Không ai thấm cái nỗi đau sau khi cam ḷng kư văn bảng đầu hàng, điều ước nhượng địa và nổi ám ảnh mất nước, dân làm nô lệ sau khi kư các văn kiện này không ai bằng chính người Trung Quốc. 

 

Để chứng minh điều này tôi xin phép lược sơ vài nét hoàn cảnh lịch sử Trung Hoa (TH) dưới thời nhà Thanh vào các thập niên 30s-40s của thế kỷ 19. Đây là giai đoạn mà triều chính nhà Thanh vô cùng đen tối và bắt đầu lao vào màn đêm vô tận. Trước sự xâu xé và mọi áp bức của “Bát cường” đặt lên đầu vua quan nhà Thanh và nhân dân TH bắt nguồn từ sự hèn nhác, nhu nhược của triều đ́nh, triều chính rối ren... tôi thần bưng bít, làm tay sai cho ngoại bang nên đă đẩy chính trường TH vào ngơ cụt dưới đường hầm tối tăm không lối thoát. 

 

Với diện tích mênh mông TH đại lục có gần 500 triệu dân lúc bấy giờ (tiền bán thế kỷ 19) là miếng mồi ngon cho bát cường xâu xé... trong xu thế chiếm thuộc địa và sở hữu nô lệ trên thế giới thời bấy giờ, và để có những món lợi kết xù họ không ngần ngại tuồn vào đất nước này hàng vạn tấn “á phiện” khiến cho từ quan đại thần xuống tận người nông dân cày cuốc cũng ngập ch́m trong màn khói của “nàng tiên nâu”, là tiền đề cho người TH một thời rơi vào ṿng nô lệ đầy ô nhục. Cuối cùng sự thể đă đến tai vua Đạo Quang và ông lập tức phái khâm sai đại thần Lâm Tắc Từ tăng thêm hàm thượng thư tiết chế Quảng Đông Thủy Sư về Quảng Đông tiêu trừ nha phiến, trong đợt càng quét này Lâm tịch thu hơn 20.000 thùng thuốc phiện (khoảng 2.300.000 cân trị giá chừng 800 vạn lạng bạc trắng) và lệnh thiêu hủy hoàn toàn xong xả tro tàn trôi ra biển. Thực hiện từ ngày 3/6/1839 trong ṿng 23 ngày là hoàn tất khiến cho Vương Quốc Liên Hiệp Anh nổi cơn thịnh nộ và sau đó là cuộc chiến tranh nha phiến lần thứ nhất (1839-1842) diễn ra và kết quả bi thảm thuộc về nhà Thanh, buộc nhà Thanh phải đặt bút kư “điều ước Nam Kinh” ngày 29/8/1842 một cách nhục nhă, chẳng đặng đừng mà sau này người dân TH gọi là “điều ước bất b́nh đẳng” trong đó có điều khoản tồi tệ là giao bán đảo Hương Cảng làm nhượng địa cho Vương Quốc Anh. 

 

Nói thêm về sự dẫn dắt khiến nhà Thanh phải cúi đầu kư tiếp điều ước Bắc Kinh sau khi cuộc chiến tranh nha phiến lần thứ 2 (1856-1860) nổ ra v́ sự lấn lướt và ngông cuồng của liên quân Anh-Pháp và tất nhiên là thất bại thuộc về quốc gia bị trị. Sau đó là điều ước Bắc Kinh cũng được áp đặt buộc nhà Thanh phải nuốt lệ vào trong mà kư ngày 18/10/1860 và kéo dài chuỗi tháng năm đen tối đến ngày 1/7/1898 hiệp đinh mở rộng ranh giới Hương Cảng bao gồm luôn cả Tân Giới và Cửu Long để thành “Hồng Kông” như ngày nay và thành “nhượng địa” cho Vương Quốc Anh thời gian 99 năm. Do đó cái nỗi nhục, niềm đau, cay đắng khi cắt đất nhượng địa cho ngoại bang không một ai thấm đ̣n bằng người Trung Quốc. Khổ thay với bản chất xấu xa chúng lại đem những nỗi nhục đó lập lại và phủ lên đầu các nước lân bang nhỏ hơn, kém phát triển hơn và đang phụ thuộc chúng đủ điều từ kinh tế, chính trị đến quân sự… các nước như Malaysia, Cambodia đă lọt vào thế trận và đang nếm mùi “thuộc địa”. Nay VN tiếp bước lịch tŕnh Hán hóa của thiên triều mà “chi bộ đảng cộng sản Ba Đ́nh” cúi đầu tuân mệnh Trung Nam Hải một cách triệt để, xuất sắc và đúng quy tŕnh… 

 

Tại sao phải là Vân Đồn-Vân Phong và Phú Quốc? 

 

Điều mà những nhà quân sự lẫn chính trị VN và thế giới nhất là Trung Quốc đều nh́n nhận rằng nếu muốn nḥm ngó bán đảo Đông Dương và cả vùng Đông Nam Á th́ không thể không chú tâm đến các điểm sau: 

 

- Việt Nam là bàn đạp là cửa ngơ đầu tiên để thâm nhập vào vùng này thực hiện ư đồ xâm lăng. Muốn thế th́ phải bằng mọi giá khống chế các tử huyệt của VN. 

 

Các tử huyệt của VN gồm các cứ điểm sau: 

 

- Tây nguyên là mái nhà Đông Dương. Từ đây phóng tầm nh́n về tây kiểm soát được Miên-Lào với thế mạnh là bức trường thành Trường sơn hùng vỹ là hậu cứ an toàn nếu có chiến tranh-Trong cuộc chiến csBV cưỡng đoạt MNVN là minh chứng. Quét ống kính về Đông th́ Biển Đông, Hoàng-Trường Sa nằm trong tầm mắt. chính điều này mà trước đây những nhà hoạch định chiến lược quân sự cả Pháp lẫn Mỹ cũng đều nhận thấy và khẳng định chính Tây Nguyên là mái nhà Đông dương là yết hầu là tử huyệt của VN, nếu làm chủ được nơi này xem như đă khống chế được Đông Dương cùng một vùng bao la biển trời rộng lớn. 

 

Chính cái “đại tử huyệt” này mà tập đoàn Trung Nam Hải đă sớm toan tính và triệu hồi đứa con hoang Nông Đức Mạnh (NĐM) bí thư chi bộ “An Nam cộng sản đảng” về chầu trung ương cộng sản thiên triều vào tháng 12/2001. Trong chuyến này NĐM tiếp chỉ với h́nh thức là ra “tuyên bố chung”: “hai bên nhất trí sẽ tiếp tục thúc đẩy các doanh nghiệp họp tác lâu dài trên dự án Bauxite Đắc Nông”. Chưa dừng lại, Bắc Kinh tiếp tục triệu hồi NĐM sang chầu lần nữa từ ngày 30/5 đến ngày 2/6/2008 và tái khẳng định cũng trong tuyên bố chung là hai bên tăng cường họp tác trong các dự án như Bauxite Tây Nguyên…” lần này NĐM cúi rạp ḿnh trước hàng lính của thiên triều một cách đầy ô nhục. Sau đó tên “đại điếm thối 3 Ếch” đă cương quyết bỏ ngoài tai những lời cản ngăn, thỉnh nguyện từ các nhà khoa học, các nhà trí thức, các tướng lĩnh quân đội kinh nghiệm chiến trường rằng không nên tiến hành dự án Bauxite Tây Nguyên và rằng đây là nơi trọng yếu về chiến lược quân sự có tính an ninh quốc pḥng quyết định sự sống c̣n của dân tộc, an nguy cho đất nước chứ không hề có hiệu quả kinh tế. Chẳng những thế mà nó (Bauxite) c̣n đe dọa môi trường và nguy hại đến sức khỏe, tính mạng của người dân nơi đây và các tỉnh miền xuôi… 3 Ếch ném về phía các nhà khoa học, quân sự một câu đầy phản động rằng “Khai thác Bauxite Tây Nguyên là chủ trương lớn của đảng đă được nêu trong nghị quyết đại hội X của đảng, bộ chính trị đă nghe và kết luận về phát triển Bauxite Tây Nguyên…” mặc cho sự tồn vong của đất nước và sống c̣n của người dân…mà chấp hành chiếu chỉ của thiên triều với âm mưu đầy thâm độc và đến nay là hậu quả về kinh tế và môi trường đă rơ. Riêng về chính trị, quân sự th́ từ đây đảng csVN đă mở đầu cho hành vi bán nước là mở đường cho hàng vạn lính Trung Quốc dưới lớp áo công nhân trá h́nh. Trong số này c̣n có đôi ngũ gọi là kỷ sư, nhà quản lư, chuyên gia... nhưng thực tế là các cấp sĩ quan chỉ huy quân sự lẫn an ninh, gián điệp... thành lập nên một đôi quân thứ 5 với cấp sư đoàn nằm chờ giờ “G” thật nguy hiểm. 

 

“Trường Sơn nhất đới...” là bức trường thành vĩ đại của Tổ Quốc đă nằm trong tay đại Hán. 

 

Nh́n về Đông với hơn 3.300 km bờ biển ngoài thế địa chính trị, địa chiến lược ra c̣n là mũi nhọn kinh tế nữa, đồng thời là một chiến lũy vững chắc, là một con “trường xà” uốn lượn bao bọc cả Đông Dương. Tôi được biết trong “Tôn Ngô binh pháp” có trận đồ “nhứt tự trường xà” rất lợi hại. Muốn phá được trận này không phải dễ, cần phải có một tướng tài ba dũng lược cùng đội ngũ binh hùng tướng mạnh dưới trướng mới có thể phá được. Bởi đánh ở đàng đầu th́ đuôi quay về cứu ứng, ngược lại đánh ở đàng đuôi th́ đầu lại kéo về. Đánh ở giữa lưng (bụng) th́ đầu đuôi cùng lúc họp lực. Tôn Ngô binh pháp là sản phẩm của tổ tiên tộc Hán nên hóa giải cái trận đồ “nhứt tự trường xà VN” không mấy là gian nan đối với Tàu cộng Bắc phương. 

 

Để phá được con “trường xà VN” th́ Tàu cộng phải khóa cả đầu, đuôi và bụng của của con rắn này. 

 

Đầu chính là Vân Đồn, bụng (lưng) chính là Bắc Vân Phong thêm Vũng Áng (đă xong hàng) và đuôi là Phú Quốc. Nh́n được 3 tử huyệt để phá trân này, Trung Nam Hải đă ngầm ra chiếu chỉ bằng mọi cách chiếm lĩnh 3 tử huyệt trên với h́nh thức “đăc khu kinh tế 99 năm” nhưng thực chất cả nước VN sẽ nằm vĩnh viễn trên nền cờ 6 sao Đại Hán, giống như khi chưa cưỡng đoạt được MNVN th́ mặt trận GPMNVN với lá cờ nửa xanh nửa đỏ giữa sao vàng là h́nh thức mỵ lừa thế giới. Nhưng sau 30.4.1975 th́ giải thể tổ chức ngụy trang này cùng lá cờ điếm xảo. 

 

Tại 3 tử huyệt trên khi đă thành h́nh là “đặc khu Tàu 99” th́ người dân VN bất khả xâm phạm và cũng giống như tiền đồn Bauxite Tây Nguyên, đội quân thứ 5 của Hán tặc đă ngập tràn chờ hiệu lệnh giờ “G”. Lúc này tại Vân Đồn c̣n được sự hổ trở từ đảo Hải Nam TQ chỉ cách nhau trong tầm tay với! Bắc Vân Phong và Vũng Áng th́ các tên lửa, tàu chiến, máy bay ném bom hạng nặng… xuất phát từ các đảo lớn như Phú Lâm thuộc Hoàng Sa, Subi thuộc Trường Sa và các đảo TQ bồi đắp trái phép trên hai quần đảo Ḥang Sa, Trường Sa của VN sẽ hiện diện trong phút chốc? C̣n Phú Quốc th́ được sự tiếp ứng hỗ trợ từ cảng Sihanoukvile-Cambodia cũng đă thuộc về Tàu và thêm một cái gọi là “đặc khu Tàu 99” ở Malaysia nữa cũng sẵn sàng xuất phát hổ trợ cho Phú Quốc một khi nếu cần. Thế là “nhứt tự trường xà VN” chỉ c̣n là một con rắn đă bị lột da. Mảnh đất thiêng liêng h́nh chữ S của Tồ Tiên ḍng giống Lạc Hồng đổ máu xương tạo dựng và lưu lại sẽ tan tác như cánh bướm sau cơn giông băo. Nhân dân VN sẽ tha phương cầu thực và biến mất trên nền trời Tổ Quốc như “Măn, Hồi, Mông, Tạng” ngày nay. 

 

Việt Nam đúng là một dăi đất có đủ các ưu thế địa chính trị, địa quân sự và địa kinh tế của tổ tiên dày công tạo dựng và lưu truyền mà trong một sớm một chiều trở thành một ngôi sao mới, nép ḿnh nhục nhă trên nền cờ Đại Hán một khi cộng sản Ba Đ́nh quyết tâm buộc gần 500 con lừa nhấn nút, đưa tay thông qua “chiếu chỉ Bắc Kinh” giao nộp giang sơn cho giặc. Tội này tập đoàn cộng sản Ba Đ́nh cùng bầy lừa bại nao gần 500 con ngàn thu không rửa sạch. 

 

 

04.06.2018

David Thiên Ngọc 

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính