Ngọn lửa tự do, dân chủ bao giờ đến Việt Nam 

 

Đào Nương


 

Đại hội Đảng CSVN lần thứ XI hứa hẹn việc kéo dài những ngày đen tối của dân tộc Việt Nam. Do đó, Đào Nương tôi không nghĩ rằng tôi là người Việt duy nhất ở hải ngoại thấy ḷng vui mừng khi ngọn lửa cách mạng đ̣i hỏi tự do và dân chủ lan tràn lật đổ những chế độ độc tài từ Tunisie tiến sang Ai cập. Có thể nói là khi thấy lửa cháy, khi thấy sự phẫn nộ của dân chúng Tunisie, Ai Cập tràn ra đường th́ câu hỏi trong đầu của mọi người Việt hải ngoại là: Bao giờ ngọn lửa này sẽ đến Việt Nam? 

 

Thử tưởng tượng nếu một ngày... ngọn lửa đ̣i hỏi dân chủ, đ̣i hỏi quyền làm người bùng nổ bên trong Việt Nam th́ với sự yểm trợ của 3 triệu người Việt không cộng sản trên toàn thế giới (một yếu tố quan trọng mà các dân tộc Tunisie, Ai Cập không có) ngọn lửa này sẽ bùng cháy và bộc phát đến đâu. Đào Nương tôi không nghĩ đây là một điều hoang tưởng v́ chế độ cộng sản tại Việt Nam đă đi đến chỗ tan ră cùng cực mà người dân Việt không c̣n ǵ để mất nếu đứng lên chống lại bọn cầm quyền gian trá và tham lam đến mức độ mà danh xưng phỉ báng đều là quá nhẹ. 

 

Chúng tôi, những người Việt hải ngoại đang trông chờ điều này. Cá nhân tôi và hệ thống báo Saigon Nhỏ xin được đặt với sự điều động của bất cứ tổ chức nào có khả năng phối hợp để tạo nên một làn sóng cách mạng yểm trợ cho người dân trong nước v́ một cuộc cách mạng lật đổ bạo quyền chỉ có thể bắt nguồn từ trong nước. Dân chúng Tunisie đă làm được. Dân Ai Cập đă làm được. Dân Việt Nam chúng ta sẽ làm được. 

 

Ngoài sự độc tài, tham lam vượt quá sức tưởng tượng, đảng cộng sản Việt Nam c̣n âm mưu bán nước cho Trung cộng, một đảng cướp vĩ đại chủ trương cá lớn nuốt cá bé, ăn cắp từ bản quyền sáng tác, chế biến sản phẩm giả mạo gây độc hại cho người nghèo và chà đạp nhân quyền của chính người dân của họ. Nền kinh tế giàu mạnh của Trung cộng hiện nay không dựa trên nền tảng đạo đức và nhân bản, do đó, Trung cộng sẽ không bao giờ trở thành một quốc gia lănh đạo thế giới được. Toàn thể thế giới sẽ chống lại sự bành trướng của Trung cộng. Nước Mỹ đang dấy lên phong trào người Mỹ chỉ dùng sản phẩm cuả Mỹ- Made in USA. Trong tinh thần đó, dân tộc Việt Nam nếu không muốn biến thành một chư hầu của Trung cộng như Tây Tạng, như Mông Cổ, như người Hồi ở Tân Cương, như một phần lục địa Phi châu, không muốn nh́n thấy Việt Nam trở thành một băi rác của nước Tầu th́ người Việt hải ngoại phải tiếp tay truyền ngọn lửa cách mạng đang bùng nổ chống các chính phủ độc tài trên toàn thế giới về đến Việt Nam. Khi 85 triệu người Việt Nam đứng dậy giơ cao ngọn đuốc hận thù cộng sản th́ ngọn lửa này sẽ đốt cháy không những chỉ bọn cộng sản đang cầm quyền mà bọn giặc Bắc Phương cũng không c̣n chỗ đứng trên quê hương. 

 

Sau đây là hai bài viết của hai người ngoại quốc cùng có câu hỏi đó. Một người là kư giả độc lập viết cho Asia Times. Một người khác là phóng viên của The Daily Telegraph, một nhật báo của Anh Quốc. Khi bài viết này đến tay bạn đọc th́ Việt Nam đang bước vào những ngày đầu Xuân Tân Măo. Mong rằng người Việt trong nước cũng có cùng một thôi thúc cho một Việt Nam tự do, dân chủ và độc lập trước hiểm họa xâm lăng của Trung Cộng mà hành động. Khối Người Việt tự do hải ngoại đang sẵn sàng để tiếp tay với người Việt trong nước dành lại quyền làm người đă bị bọn cộng sản Việt Nam xâm phạm đến tối đa. Thời cơ đă chín mùi! Chúng ta, hăy chuẩn bị để khi t́nh thế Việt Nam thay đổi, mỗi người một bàn tay, một ngọn lửa cứu lấy quê hương! CSCH xin chân thành cảm tạ các dịch giả đă giúp chuyển ngữ những bài viết này.


 

Bài thứ 1: Việt Nam sẽ là Tunisia 

 

Adam Boutzan, Asia Times, 

Đan Thanh chuyển ngữ

 

Đặc điểm cố hữu của những cuộc nổi dậy thành công là không thể dự đoán được. Cuộc nổi dậy gần đây của tầng lớp trung lưu đă lật đổ chế độ Zine el-Abidine Ben Ali ở Tunisia, và nó chỉ có thể được giải thích thông qua những ǵ trí nhớ c̣n ghi lại được; chứ nh́n bề ngoài, gần như không ai trông thấy quá tŕnh nó xảy đến.

 

Hiện tại các nhà phân tích đang dồn sự chú ư vào khối hỗn hợp nổ gồm: rất nhiều người trẻ tuổi có giáo dục và rất ít việc làm, một tầng lớp tinh hoa độc tài đạo tặc, và thất bại của bộ máy an ninh, không bảo vệ nổi chế độ khi những con chip đă hỏng hóc.

 

Các nhà phân tích khác đang tranh căi xem liệu trường hợp Tunisia có lặp lại ở các nước Ảrập láng giềng, bao gồm Algeria, Ai Cập và Yemen, hay không. Và nếu có, các nền dân chủ của thế giới nên phản ứng với t́nh h́nh hỗn loạn đó như thế nào.

 

Các bộ trưởng ngoại giao từ Washington, London, Tokyo đến Paris và Berlin đang cố xác định xem lập trường nào khả dĩ thích hợp nhất giúp chính phủ của họ t́m một cơ sở chung để hợp tác với những người có thể nắm quyền nếu cuộc nổi dậy thành công, mà lại không làm đảo lộn quan hệ hiện nay nếu chính quyền bị thất thế kia thay đổi được t́nh h́nh.

 

Nếu các vị bộ trưởng ấy khôn ngoan th́ họ không nên chỉ nh́n vào thế giới Ả rập.

 

Cuộc nổi dậy ở Tunisia khá giống với phong trào phản đối làm nghiêng ngả chế độ Mullah ở Iran mới cách đây hơn một năm. Lư do không phải là vấn đề Hồi giáo mà là công bằng xă hội và tự do cá nhân. Và nếu đúng như thế th́ các nhà phân tích nên nghiên cứu sự tương đồng của phong trào đó với tất cả các quốc gia khác, dù Hồi giáo hay không, trong những giai đoạn phát triển khó khăn của họ.

 

Ở nhiều nước đang phát triển, giáo dục và mạng xă hội số hóa đă khiến các cư dân thành thị trẻ tuổi nhận thức được những ǵ mà họ không có. Ở một số nơi, họ không có được những món đồ mà một người b́nh thường có thể mua nếu anh ta hoặc cô ta có nghề nghiệp ổn định. Ở vài nơi khác, họ không được quyền nói ra những ǵ họ nghĩ, không được phép thay đổi lănh đạo, chứ đừng nói ǵ thay đổi hệ thống.

 

Việt Nam rơi vào trường hợp thứ hai.

 

Kể từ năm 1991, tầng lớp tinh hoa là đảng viên cộng sản đă khá thành công trong việc đưa hàng tiêu dùng đến tay công dân. Những người dân vẫn c̣n bị ám ảnh bởi kư ức về sự đói nghèo khốn khổ - kết quả sự thất bại của Việt Nam trong quá tŕnh xây dựng chủ nghĩa xă hội đích thực (1975-1986) -  những người dân đó đă rất hạnh phúc với cái mà một khoản thu nhập b́nh quân đầu người 1200 USD mang lại: Nhà ở tốt hơn, đủ ăn, xe máy, tivi, và tiền để thỉnh thoảng mua sắm đồ xa xỉ. Khảo sát về Chỉ số Hạnh phúc, do Tạp chí Forbes tài trợ, thường xuyên cho thấy dân Việt Nam nằm trong số những người lạc quan nhất thế giới, tin tưởng rằng cuộc sống đang tiến triển theo hướng tốt hơn.

 

Tuy nhiên một nhúm người Việt vẫn khăng khăng khi than thở trên blog, trên Facebook và trên giấy rằng thịnh vượng về vật chất là chưa đủ, và vẫn c̣n thiếu các quyền tự do chính trị căn bản. Cho đến nay, đại đa số người Việt nh́n những kẻ đó một cách giễu cợt, và nếu có để ư đến th́ coi những người đó như những người lập dị chưa biết nghĩ. Họ nhún vai mỗi khi những kẻ bất măn bị đánh đập hay bắt giam v́ các tội như lợi dụng Internet, kích động đa đảng và dân chủ.

 

Thái độ thụ động về chính trị của phần lớn người Việt Nam có thể được giải thích là do không hiểu biết về thế giới bên ngoài. Những tờ báo hăng hái đă đưa tin thường xuyên và rơ ràng là không qua kiểm duyệt về các sự kiện ở Tunisia và hiện giờ là ở Ai Cập, kể từ khi chế độ Ben Ali bị lật đổ hồi giữa tháng 1. Và, cũng như những cuộc bạo động làm rung chuyển Bangkok một năm về trước chỉ là chuyện để báo chí đưa tin cho ăn khách, cảm nghĩ hiện nay dường như là Ơn Trời, chuyện ấy không xảy ra ở đây.

 

Ở một nước một thời từng chính thức đi theo chủ nghĩa quân b́nh song lại là nơi những màn phô trương của cải lại đang thịnh hành, nhiều người thành thị trẻ và có giáo dục chỉ mong đạt được một sự giàu có thô thiển như thế. Gần như tất cả các công dân đều tin tưởng rằng nếu chăm chỉ và có chút may mắn, họ sẽ được hưởng một cuộc sống khá giả hơn, dễ chịu hơn.

 

Theo bảng Chỉ số Thịnh vượng của Viện Legatum - một bản phân tích lớn vừa được công bố hôm 26-1, th́ năm qua Việt Nam đă nhảy 16 bậc và hiện đang xếp thứ 61 trên tổng số 110 nước được khảo sát. Tunisia đứng thứ 48 trong cùng cái bảng xếp hạng đánh giá toàn cầu về của cải và hạnh phúc này.

 

Đó là lời hứa hẹn mà chính quyền có thể không thực hiện nổi. Có lẽ các đảng viên hiểu rằng tính chính đáng của chế độ của họ bây giờ phụ thuộc sâu sắc vào việc nâng cao được mức sống của người dân, và họ sẽ hành động theo hướng đó. Thế nhưng, dường như cũng chắc chắn không kém là các nhà cải cách trong nội bộ đảng cầm quyền này sẽ tiếp tục bị bó chân bởi một hệ thống đă xơ cứng, với các đặc điểm nổi bật: bao cấp, tham nhũng lan tràn và t́nh trạng cát cứ ở địa phương.

 

Nếu những tiến bộ kinh tế suốt một phần tư thế kỷ qua của Việt Nam bị gián đoạn hoặc ngừng lại, chắc chắn hỗn loạn sẽ xảy ra theo đó. Có hàng triệu thanh niên cưỡi xe máy, mỗi người sở hữu một điện thoại di động 3G - bất kỳ ai đă từng chứng kiến những dịp ăn mừng chiến thắng của tuyển bóng đá Việt Nam đều có thể h́nh dung cái cảnh sẽ xảy ra khi cũng nguồn năng lượng ấy bị chuyển hóa thành cơn hăng hái chính trị. Và nếu, giống như ở Tunisia, tâm trạng của người dân trở thành tồi tệ một cách không cứu văn nổi, nếu một, hai cuộc đụng độ nhỏ xảy ra và có người chết, nếu hàng chục ngh́n người thách thức những quyền lực đang tồn tại kia, th́ liệu chính quyền có thể trông cậy vào lực lượng bảo vệ của nó, các Công an Nhân dân, hay không?

 

Việt Nam, quốc gia 86 triệu dân, có 1,2 triệu công an cảnh sát, theo một ước đoán của chuyên gia đáng kính về quốc pḥng, nhà phân tích Carl Thayer. Xét tổng thể, họ là một đám tham nhũng, lạm dụng quyền lực, có mặt ở khắp mọi nơi, và người dân thường th́ tránh họ càng xa càng tốt. Xét về cá nhân, hầu hết công an - cũng như trường hợp Tunisia - đều thuộc tầng lớp trung lưu thấp, những người coi sự nghiệp làm công an là con đường để tiến thân.

 

Các đơn vị công an chuyên trách tỏ ra xuất sắc trong việc kiểm soát và áp chế những người Việt Nam nào chia sẻ ư kiến xúi giục nổi loạn của họ với ai khác. Các cán bộ an ninh nội địa thường xuyên cảnh báo rằng các thế lực thù địch chống Việt Nam mưu tính tổ chức một cuộc cách mạng màu kiểu Đông Âu. Công an c̣n được hỗ trợ bởi hệ thống luật pháp cấm cản việc thành lập các nhóm vận động độc lập, vốn là nguồn mầm của xă hội dân sự ở rất nhiều quốc gia.

 

Điều ấy xảy ra thường xuyên ở Việt Nam. Và hăy h́nh dung một người bán hàng rong trẻ tuổi, có học, tẩm xăng vào người, đứng trước trụ sở cơ quan đảng và châm lửa?


 

Bài thứ 2


Hàng chục ngàn người biểu t́nh làm rung chuyển Ai Cập bất chấp lệnh giới nghiêm, trong khi phóng viên quốc tế cũng bị cảnh sát Ai Cập đánh đập dữ dội. Assad Sawey, phóng viên BBC Arabic, bị cảnh sát đánh đẫm máu khi quay phim khoảng 15,000 người biểu t́nh trên đường phố. Hai phóng viên Pháp bị bắt, trong khi một phóng viên CNN, Ben Wedeman, kể là cảnh sát đă giựt lấy máy ảnh của phóng viên bạn là Mary Rogers, đập bể, và lấy đi. Người biểu t́nh Ai Cập tiếp tục đốt phá các ṭa nhà tại Cairo hôm Thứ Sáu trong khi chính phủ cho bố trí nhiều xe tăng. Người biểu t́nh đ̣i Tổng thống Mubarak từ chức, và đă đốt một số quân xa, và đốt trụ sở của đảng Dân chủ Quốc gia đang cầm quyền. Báo Asia Times hôm Thứ Sáu qua bài của Adam Boutzan nói rằng Việt Nam cũng trên đà bùng nổ như Tunisia v́ giới trẻ có học đông hơn, việc làm lại ít hơn, và các nhân quyền  đều bị kềm kẹp.  (Photo AFP/Getty Images)

 

CAIRO/HANOI (The Daily Telegraph) - Những cuộc cách mạng biểu t́nh trên đường phố đă lật đổ nhà nước Tunisia, và đang làm nghiêng ngửa Ai Cập. Báo Asia Times hôm Thứ Saú nói rằng Việt Nam cũng có cơ nguy bùng nổ những cuộc biểu t́nh lật đổ nhà nước CSVN. 

 

Hồ sơ mật do báo Anh Quốc The Daily Telegraph lấy được cho  thấy chính phủ Hoa Kỳ đă bí mật ủng hộ các nhà dân chủ đang tổ chức biểu t́nh đ̣i lật đổ nhà nước Ai Cập - và hỗ trợ bí mật này có từ 3 năm qua. 

 

Khủng hoảng tại Ai Cập bùng nổ sau khi nhà nước của Tổng thống Tunisia là Zine Ben Ali bị lật đổ, và Ali phải trốn ra khỏi Tunisia v́ các cuộc biểu t́nh lan rộng khắp nước.

 

TT Mubarak đă đưa xe tăng ra trấn đóng các ngă đường, nhưng dân Ai Cập bất kể lệnh giới nghiêm đă xuống đường đ̣i Mubarak ra đi, kể cả sau khi Mubarak yêu cầu nội các của ông từ chức và ông cam  kết sẽ cải tổ.

 

Hàng chục ngàn người đă biểu t́nh ở nhiều tỉnh, đă đốt trụ sở đảng cầm quyền tại Cairo và thiêu rụi nhiều xe cảnh sát. Cảnh sát bắn đạn nhựa, dùng lựu đạn cay và ṿi rồng để giaỉ tán đám đông,. Có ít nhất 5 ngườøi chết ở Cairo hôm Thứ Năm và 870 người bị thương, nhiều người trúng đạn.

 

Hôm Thứ Sáu, báo Asia Times với bài viết nhan đề Vietnam as Tunisia in Waiting (Việt Nam sắp bùng nổ như Tunisia) của nhà b́nh luận Adam Boutzan, trong đó nói rằng các bất công xă hội tại VN có thể dẫn tới các cuộc biểu t́nh lật đổ nhà nước.

 

Bài báo nói rằng thành phần trẻ thành thị VN có học đông, nhưng việc làm như ư th́ không cung cấp đủ, và họ biết rằng tiếng nói của họ không được ai nghe.

 

VN có dân số 86 triệu người, nhưng có tới 1.2 triệu công an một lực lượng đầy tham nhũng đang củng cố cho một chế độ độc tài toàn trị. 

 

Bài báo nói rằng hăy h́nh dung khi kinh tế đột nhiên khựng lại, hay khi một sinh viên VN tốt nghiệp đại học mà không kiếm việc được và phải mở sạp vệ đường bán dưa hấu. Hăy h́nh dung khi công an tới bắt anh này v́ bán không giấy phép và tịch thu dưa hấu. Hăy h́nh dung anh phản đối cường quyền và bị hạ nhục. Chuyện đó có thể xảy ra tại VN. Và hăy h́nh dung khi nhà trí thức bán dạo kia ra đứng trước trụ sở đảng địa phương và tưới xăng tự thiêu..

 

 

 

Vinh Danh QLVNCH     Tin Tức - B́nh Luận     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính