LỆ TUYỀN “CẮC CỚ” KHIẾN THƯỞNG VÀ NHÂM ĐUI MÙ NGU DỐT

 

 

 

Chào anh Thưỏng,

 

 

Thật sự, dạng người “kiến thức tấm thường” như anh, muốn cho mở mắt được cũng khó.

 

Anh viết: Có những sự việc ḿnh tưởng là biết quá rơ, nhưng trong thực tế ḿnh là kẻ đui mù và ngu dốt… (Trần văn Thưởng viết- email kèm dưới)”! Anh định “mỉa mai” phải không? Nhưng chính anh tự “miả mai” anh đấy, anh Trần văn Thưởng à.

 

Anh hiểu thế nào về chữ nghĩa (chữ viết và ngôn từ), và con người sáng tạo ra để làm ǵ? Để dựa vào chữ viết và ngôn từ đó, giữa người này với ngựi kia sẽ hiểu được nhau, để dựa vào đó con người mới lưu giữ ư tưởng, sư kiện… lại được cho hậu thế, hay truyền đạt được rộng khắp năm châu….

 

Không phủ nhận đôi khi có những vấn đề dùng ngôn từ truyền đạt nhưng vẫn chưa hết nghĩa. Nhưng có rất nhiều điều ngôn từ đă diễn tả rất cụ thể, ai cũng hiểu và “chắc như đinh đóng cột”!

 

Những điều anh Đặng văn Nhâm viết về cô Lệ Tuyền, là anh Nhâm đă sử dụng lối viết “ba trợn”, “gian xảo”,”láo cá”, ”ma mănh”, “không nhân bản”, “hùng hùng hổ hổ như một tên đầu gấu”, “bất biết hợp lư vấn đề”, “rồng tuyếch”….. bằng Ư TỨ (ngôn từ) RẤT CỤ THỂ, mà tôi đă trích dẫn để anh Thưởng đọc (bài c̣n đính kèm dưói)!

 

Vậy mà anh vẫn chưa hiểu, chưa nh́n ra là:

Sự nhận định của anh (Thưởng) “Phải chăng các bài nầy phản ảnh  nhân tính bản thiện và bản thực của  nhà báo Đặng Văn Nhâm trong tuổi già..(Trần văn Thưởng viết)”, là hoàn toàn sai ư!

 

Mà anh Thưởng c̣n liều viết thêm:  “Tôi (Thưởng) đă đồng tâm với ông Nhâm nói về bà Lệ Tuyền, nên tôi hứng thú trong bài thứ hai của ông Nhâm… (Trần văn Thưởng viết-email kèm dưới)”

 

Là rơ ràng anh Trần văn Thưởng tự nhận “thực tế ḿnh là kẻ đui mù và ngu dốt” rồi!

 

Thêm bằng chứng nữa, ai ở đời cũng hiểu. Xă hội mà, “thiên hạ nhân, thiên hạ tài”, “trăm người, trăm tính”…. Cũng một vấn đề đó, có người th́ “hụych toẹt” ra ngay, có người th́ “cắc cớ”, “oái oăm” nữa kín nửa hở….

 

Vậy, cái “CẮC CỚ” của cô Lệ Tuyền là khi đưa ra vấn đề “Tướng Đảo (Đ/úy Lê minh Đảo) đă giết Đ/tá Tung, T/tá Triêu trong cuộc đảo chánh 1.11.63”, nhưng lại “OÁI OĂM” không nêu nguồn tin từ đâu. Thành thử, cho dù kể cả có người biết trong cuốn “Nam Việt Nam 1954 – 1975, Những sự thật chưa hề nhắc tới”, có nói đến sự kiện “Đ/ú Lê minh Đảo đă giết Đ/tá Tung, T/tá Triệu”, th́ cũng chưa hẳn dám lên tiếng.

 

V́ sợ, nếu lỡ nói điều đó là từ cuốn “Nam Việt Nam 1954 – 1975, Những sự thật chưa hề nhắc tới”, nhưng đền khi cô Lệ Tuyền đưa ra tin có được từ một hướng khác, th́ có phải quá “quê (ăn ốc nói ṃ)” cho người đă nói (ra) trước không!

 

Đến khi cô Lệ Tuyền xác định nguồn tin từ “Thiếu tướng Hoàng Lạc, Chỉ Huy Trưởng Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung Tư Lệnh Phó Quân Đoàn 1, Quân Khu 1; và Đại tá Hà Mai Việt, Tỉnh Trưởng Tỉnh Quảng Trị - Tham Mưu Trưởng Sư Đoàn 25 Bộ Binh, đă viết trong cuốn sách:  Nam Việt Nam 1954 1975 Những Sự Thật Chưa Hề Nhắc Tới, nơi trang 266 - 267. Cuốn sách này đă được xuất bản từ tháng 4 năm 1990 .”

 

Th́ tất cả người biết trước,hay người chưa biết cũng chỉ ồ lên một tiếng: Cái cô Lê Tuyền này “cắc cớ” thật, tưởng từ đâu mới lạ ǵ, “ú úp, mở mở” hoá ra từ một cuốn sách đă có 10 năm qua rồi.”

 

Thế thôi, tự (mọi người) buông lời tán thán thế thôi! Chứ có ǵ là “vấn đề lớn” đâu, mà anh Đặng văn Nhâm tự “ồn ào” “nổi chứng tầm thần” “lươn lẹo”, “ngụy biện” đi kết án cô Lệ Tuyền bằng những từ ngữ “đọc mà thấy mắc cỡ”, khiến người đọc không ai là không nhận chân ra tính “CUỒNG” của Đặng văn Nhâm.

 

Nhưng anh Thưởng à, xă hội “đĩ điếm cũng có phường” mà! Tự anh Thưởng cũng đă thấy, có ai đồng ư với ư của anh Đặng văn Nhâm không, hay chỉ có ḿnh anh Trần văn Thưởng mà thôi.

 

Đương nhiên là: Hăy nhường quyền đánh giá cho độc giả!

 

Nhưng độc giả có đánh giá khác được không, thưa anh Trần văn Thưởng?

 

Khi thực tế cô Lệ Tuyền chỉ “CẮC CỚ”, không đưa ra ngay cho biết nguồn tin từ đầu . (mà một điều ai cũng biết chắc chắn đến một tỷ phần trăm, là bắt buộc cô Lệ Tuyền phải đưa ra sau đó). Và kế đó cô Lệ Tuyền đă đưa ra gốc nguồn tin.

 

Vậy mà anh Trần văn Thưởng vẫn chấp nhận cho lối viết “bệnh hoạn”, “thiên thối” của anh Đặng văn Nhâm là đúng. Tức là anh Thưởng đă chứng minh dùm bằng chính lời anh viết:

“Có những sự việc ḿnh (Đặng văn Nhân) tưởng là biết quá rơ, nhưng trong thực tế ḿnh (Nhâm) là kẻ đui mù và ngu dốt.”

 

Và một khi anh Nhâm đă “là kẻ đui mù và ngu dốt”, anh Thưởng “đồng hội, đồng thuyền” tránh sao khỏi “thực tế ḿnh (Thưởng) là kẻ đui mù và ngu dốt”!

 

Đương nhiên là: Hăy nhường quyền đánh giá cho độc giả về lời tôi đúng hay sai, thưa anh Trần văn Thưởng.

 

Trân trọng,

BN 587


-------------------------------------------------------


--- On Mon, 11/22/10, vanthang le <levanthang10@...> wrote:


From: vanthang le <levanthang10@...>
Subject: [PhoNang] Góp Ư Lần Cuối Với Anh Thuy Dang
To: "phonang" <PhoNang@yahoogroups.com>, nguoivietquocgia@yahoogroups.com, diendancongluan@yahoogroups.com, DienDanVietNam@yahoogroups.com, vn-talks@yahoogroups.com, diendanviahe2@yahoogroups.com, DOANNGUOIQUOCGIA-owner@yahoogroups.com
Date: Monday, November 22, 2010, 11:38 AM

 

Góp Ư Lần Cuối Với Anh Thuy Dang


Chào anh Thuy Dang,


Bài của anh đă phản ảnh phong cách và kiến thức của anh rồi. Hăy nhường quyền cho độc giả phán xét.


Đây là lần cuối tôi đối thoại với anh.


Bài số ba của ông Nhâm làm tôi không c̣n hứng thú khi ông ấy quơ đủa cả nắm vấn đề PG- Giặc Thầy Chùa- mà không nói rơ ai là giặc thầy chùa.  Qua bài thứ ba tôi hiểu thêm chút ít về dụng tâm của ông Nhâm. Tuy nhiên tôi phải chờ những bài kế tiếp để biết rơ ông Nhâm có biến thể hay không. Tôi vẫn mở cửa và đón chờ sự biến thể của ông Đặng Văn Nhâm tại thời điểm nầy; chỉ trích một sự việc mà không có sự kiện là hồ đồ và nông cạn, tôi nghĩ. Tại sao chúng ta có chính sách chiêu hồi trong quá khứ?  Chờ xem!

Dĩ nhiên nếu ông Nhâm không biến thể sau khi đọc toàn bộ bài của ông Nhâm rồi, độc giả sẽ có đủ các sự kiện để phản biện bài của ông Nhâm.


Tôi đă đồng tâm với ông Nhâm nói về bà Lệ Tuyền, nên tôi hứng thú trong bài thứ hai của ông Nhâm. Câu hỏi, anh có quyền đồng tâm với bài của LT, nhưng cớ sao anh lại chê bài những người không đồng tâm? Có những sự việc ḿnh tưởng là biết quá rơ, nhưng trong thực tế ḿnh là kẻ đui mù và ngu dốt.


Kính chúc anh sức khoẻ để bảo vệ niềm tin của anh.



Chào,
TVT

------------------------------------------------------

 

---------- Forwarded message ----------
From: Thuy Dang <thuydangs@...>
Date: 2010/11/22
Subject: [ChinhNghiaViet] Trả lời anh THƯỞNG: ĐẶNG VĂN NHÂM vs TRẦN LỆ TUYỀN
To: PhoNang@yahoogroups.com, thaoluan9@yahoogroups.com, dantocviet@yahoogroups.com, chinhnghia@yahoogroups.com, ChinhNghiaViet@yahoogroups.com

 

 

Chào anh Trần văn Thưởng,

 

Hẳn anh Thưởng có đọc lời của Tuân Tử: “ Người chê ta mà chê đúng là thầy ta, người khen ta mà khen phải là bạn ta, những kẻ vuốt ve, nịnh bợ là kẻ thù của ta vậy!”

 

Tôi đă có nói anh Thưởng là: “Chứng tỏ kiến thức của anh Trần văn Thưởng “thật tầm thường”!…(BN 587 viết- bài kèm dưới)”

 

Và tôi đă nói đúng, có nghĩa là tôi đă “chê đúng”, nhưng trái lại tôi hoàn toàn không muốn cái ư là “thầy”. Chỉ mong anh Thưởng  biết cảm ơn tôi là đủ!

 

Xin được tŕnh bày với anh Thưởng ba (3) ư về vấn đề này:

 

Ư THỨ NHẤT:

Thưa anh Thưởng, lời tôi đă viết:

 “Thấy trên diễn đàn, có nêu ra “Đại úy Lê minh Đảo đă giết Đ/tá Tung và T/tá Triệu…”, nên tôi (BN 587) t́m hiểu theo tính “tự nhiên”, “ṭ ṃ” xem ai là người giết thế thôi. ...(BN 587 viết)”

Là chứng tỏ tôi chỉ dựa vào những ǵ đă đưa lên diễn đàn của mọi người, trong đó bao gồm có hai trang sách. Từ đó mà cân nhắc, đánh giá về vấn đề: “Đ/úy Lê minh Đảo có giết Đ/tá Tung, T/tá Triệu hay không?”

 

Sao anh c̣n phải đặt vấn đề: “Tôi nghĩ chính anh chưa hề đọc cuốn sách " cuốn sách “ “Nam Việt Nam 1954 – 1975, Những sự thật chưa hề nhắc tới”. Đúng hay sai thưa anh Thuy Đang…(Trần trọng Thưởng viết)”!


Vậy, chứng tỏ anh đọc lời tôi viết đơn giản như thế mà cũng chẳng hiểu, th́ tôi có đánh giá: “Chứng tỏ kiến thức của anh Trần văn Thưởng “thật tầm thường”! Hẳn đâu có sai!

 

Ư THỨ HAI:

Thưa anh Thưởng, người viết trên diễn đàn có kiến thức và tự trọng đều hiểu rằng: Với cùng một ư, th́ post lên diễn đàn một lần là đủ. Nếu v́ lư do ǵ, cần sửa đổi th́ mới phải post lại lần nữa và nêu lư do tại sao ḿnh post lại.

 

Cùng một nội dung như sau:

“vanthang le” <levanthang10@...> wrote:

Xin anh Thuy Đang chịu khó đọc những gịng có chữ green và  red do anh viết để tự soi gương khi anh anh chê bai đối tượng không đồng tâm là" ngu dốt"  hay "tầm thường"- do chính anh viết.
Tôi nghĩ chính anh chưa hề đọc cuốn sách " cuốn sách “ “Nam Việt Nam 1954 – 1975, Những sự thật chưa hề nhắc tới”. Đúng hay sai thưa anh Thuy Đang.


Chào,


Trần Văn Thưởng

 

 

Anh Thưởng đă post lên diễn đàn bao nhiêu lần có biết không?

 

Rồi cũng chỉ với cái nôi dung ngắn ngủi như thế, anh “cuống” lên thế nào mà thay đổi liên tục vài chữ, lúc đầu: " ngu dốt"  hay "thiển cận", xong lại đổi:" ngu dốt"  hay "thật tầm thường", rồi đổi là: " ngu dốt"  hay "tầm thường"

 

Vậy, với các bằng chứng nêu trên, có cách ǵ không đúng khi tôi đánh giá anh Thưởng là: “Chứng tỏ kiến thức của anh Trần văn Thưởng “thật tầm thường”!

 

Ư THỨ BA:

Thưa anh Thưởng, email anh Thưởng khen hai bài viết của anh Đặng văn Nhâm như sau:

“Saturday, November 20, 2010 3:46 AM

From: "vanthang le" <levanthang10@...>

To: GoiDan@yahoogroups.com, "phonang" <PhoNang@yahoogroups.com>, …….

Bài viết của ông Đặng Văn Nhâm làm tôi thấy hứng thú trở lại DĐ một vài hôm; xin cám ơn ông. Phải chăng các bài nầy phản ảnh  nhân tính bản thiện và bản thực của  nhà báo Đặng Văn Nhâm trong tuổi già. Mong thay và chờ xem.


Trân trọng,


Trần Văn Thưởng ( 19/11/2010)”

 

 

Vây, chỉ với lư do mà anh Nhâm nêu ra: “cô Lệ Tuyền lại không chịu dẫn xuất ngay tức th́ nguyên văn nguồn gốc chứng liệu mà 2 tác giả Ḥang Lạc – Hà Mai Việt đă viết trong sách?  (Đặng văn Nhâm viết)”

 

Rồi anh Đặng văn Nhâm “kết án” cô Lệ Tuyền là:

“….thủ đọan gây ”Scandale”,…

…mục đích làm “chantage ” để ” TỐNG TIỀN”…

…manh tâm muốn tạo Scandale cho tướng Le7 Minh Đảo?...

…nuôi cuồng vọng dùng đường tắt cho sớm nổi danh nữ văn sĩ  sử gia…

…chơi tṛ cực kỳ ác nghiệt, bắt buộc nạn nhân phải thú tội…

…NHỮNG THỦ ĐỌAN NÚP BÓNG CỔ NHÂN, MƯỢN DAO GIẾT NGƯỜI 

…NHỮNG MÁNH KHÓE GIAN NGOA CỰC ĐỘC

…Cô Tuyền quả là hiện thân ướt át thảm hại của con ếch bé nhỏ, ngông cuồng đang ngồi dưới Đáy giếng sâu….

….Cô ta đă tàn nhẫn dă man đến độ lợi dụng cả đến xác chết thảm từ 47 năm rồi, làm bức màn the che đậy cho âm mưu ” MƯỢN DAO GIẾT NGƯỜI”, DÙNG NG̉I BÚT  sảo quyệt nguy hiểm độc hại c̣n hơn ḷai rắn rết để mong giết chết thanh danh của tướng Lê Minh Đảo, đồng thời gây liên lụy cho cả 2 tác giả Ḥang Lạc, Hà Mai Việt. Tại sao?...

……(Đặng văn Nhâm viết)”

 

Thưa anh Trần văn Thưởng , đọc tạm thời mấy lời tôi nêu trên về những ǵ anh Đặng văn Nhâm đă quy kết tội cho cô Lệ Tuyền, đọc xong anh có cảm thấy xấu hổ không, thưa anh Trần văn Thưởng.!

Chữ nghĩa của cả hai bài của anh Đặng văn Nhậm đều rỗng tuyếch, sáo ngữ và vô lư …đến không tưởng tượng được. Anh Thưởng không thấy cái NGU của người cầm bút khi viết: “đồng thời gây liên lụy cho cả 2 tác giả Ḥang Lạc, Hà Mai Việt. (Đặng văn Nhâm viết)”.  Hoàng Lạc, Hà mai Việt đă công khai viết ra sách, chứ không phải nói “nhỏ” vào tai riêng cho cô Lệ Tuyền. Th́ thử hỏi anh Thưởng: “Cô Lệ Tuyền sẽ gây hệ lụy cái ǵ?”

 

Ấy vấy, mà anh Trần văn Thưởng lại nhận xét hai bài của anh Đăng văn Nhâm là:

“Bài viết của ông Đặng Văn Nhâm làm tôi thấy hứng thú trở lại DĐ một vài hôm; xin cám ơn ông. Phải chăng các bài nầy phản ảnh  nhân tính bản thiện và bản thực của  nhà báo Đặng Văn Nhâm trong tuổi già….(Trần văn Thưởng viết)”

 

Mong anh Thưởng, qua những điều nêu trên, đào đâu cho ra được cái: “ phản ảnh  nhân tính bản thiện” của anh Đặng văn Nhâm?

 

 Vậy, với các bằng chứng nêu trên, có ǵ là không đúng khi tôi (BN 587) đánh giá anh Thưởng: “Chứng tỏ kiến thức của anh Trần văn Thưởng “thật tầm thường”!

 

Tôi đă nói đúng, có nghĩa là tôi đă “chê đúng”, nhưng trái lại tôi hoàn toàn không muốn cái ư là “thầy”. Chỉ mong anh Thưởng  biết cảm ơn tôi thôi

 

Trân trọng,

BN 587

 

 

Vinh Danh QLVNCH     Tin Tức - B́nh Luận     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính