Bánh ít đi…

 

Đặng Quang Chính

 


Thời buổi bây giờ, hỏi thanh thiếu niên trong nước (ngoài nước là thua rồi) bánh ít là ǵ? Bánh quy là ǵ? không chừng họ không trả lời được. Kể cả đôi người lớn. Nhưng, điều này liên quan đến "chuyện lớn" th́ nó trở nên lớn rất nhiều.

Những năm 1960, tại VN, ít ai xem trọng việc kinh tế. Nhưng từ cuối những năm 60, việc đó trở nên có giá trị nhiều, so với thời gian trước. V́ thế, tại VN mới có việc "VN hóa chiến tranh"...rồi Hiệp Định Paris 1973...rồi kết thúc cuộc chiến hơn 20 năm tại VN, năm 1975.


Cuộc chiến đó được kết thúc bởi nhiều lư do. Trong đó, có vụ "anh Hai" muốn bắt tay với Tàu. Chuyện bắt tay này, dĩ nhiên là về kinh tế; nói đơn giản là, hai bên tính chuyện làm ăn với nhau. Rơ rệt nhất là, thời Clinton mới lên làm tổng thống. Khi tranh cử, ông này quyết liệt "không chơi" - cấm vận - Tàu v́ vụ Thiên An Môn. Anh Tàu thật chẳng coi nhân quyền là cái thá ǵ qua vụ đàn áp đó. Nhưng khi Clinton lên làm TT rồi, không lâu sau băi bỏ cấm vận. Chẳng qua là cái thị trường béo bở cả ngàn tỷ dân!


Ông Trump đánh thuế hàng hóa Tàu chẳng qua là muốn lấy lại cân bằng kinh tế, qua việc nhập và xuất với Tàu. Khi đă làm được điều này, mọi liên hệ với Tàu sẽ đâu vào đó. Khi vừa chấp chánh, ông Trump đă nói rất rơ, nên ai tinh ư thấy ngay đường lối của ông này. Việc mua bán phải được cân đối; nghĩa là không phải 5 đổi 5 mà là "bánh ít đi bánh quy lại"!


Điều khác cũng quan trọng là: mỗi nước tự phát triển quốc gia ḿnh. Điều đó được hiểu ngầm: Việc duy tŕ, phát triển nhân quyền là chuyện của mỗi nước phải lo.


V́ chủ trương "American First" nên chuyện nhân quyền của VN, Mỹ chưa thể ngó đến. Ít ra cho đến giờ phút này, năm 2018. Mỹ chỉ lo sao con đường hàng hải đi qua biển Đông đừng bị anh Tàu cản lối là được.


Hiện tại, ít ra từ ngày 26.07, cuộc chiến kinh tế giữa Mỹ và Tàu được xem là bắt đầu. Hai bên đánh thuế nhiều mặt hàng xuất và nhập của cả hai nước. Đánh thuế cao.

Có bài báo cho biết cuộc chiến thương măi Mỹ-Tàu như sau: " Tàu cộng bán sang Mỹ khỏang 500 tỷ USD. Mỹ bán sang Tàu khoảng 130 tỷ USD. Mức chênh lệch 370 tỷ USD


- Đợt đầu Mỹ tăng thuế 34 tỷ USD. Tàu cộng đáp trả lại cũng 34 tỷ


- Đợt 2 Mỹ tăng 16 tỷ, Tàu Cộng cũng anh hùng rơm đáp trả lại 16 tỷ


Tàu cộng đă tăng của Mỹ 34 tỷ + 16 tỷ = 50 tỷ


Như vậy Tàu Cộng chỉ c̣n (130 tỷ - 50 tỷ) = 80 tỷ để tăng thuế hàng Mỹ mà thôi. Trong khi Mỹ c̣n khoảng 450 tỷ hàng của Tàu Cộng để tăng thuế. Mới đây TT Trump đă Tố thêm 200 tỷ nữa. Tàu Cộng C̉N ĐẠN ĐÂU NỮA MÀ BẮN”.

Khi nào hai bên c̣n ở thế tương nhượng, ngang ngữa là lúc mọi việc tạm ổn. Nếu không, cuộc chiến quân sự sẽ bùng nổ. Nguyên nhân của Thế Chiến Thứ Nhất và Thứ Hai cũng từ những bất ổn về kinh tế của các phe đối nghịch. Bài học này không là điều mới lạ!


Nhưng, NẾU một trong hai bên khai chiến, bên Mỹ sẽ có nhiều lư do hơn là Tàu. Chẳng hạn, từ một xung đột nào đó giữa hải quân Tàu và VN. Chẳng hạn, t́nh thế chính trị tại VN có dấu hiệu không lợi cho chính quyền "Hán ngụy" của Tàu (nhóm lănh đạo Ba Đ́nh, Hà Nội) và quân Tàu rục tịch kéo quân qua biên giới...v...v...

Nói về t́nh h́nh biểu t́nh hiện nay tại VN, ai cũng thấy chắc chắn là bọn cầm quyền nhất quyết làm cho bằng được Luật đặc khu...và dĩ nhiên, trấn áp tối đa các cuộc biểu t́nh của người dân, chống việc bán nước trá h́nh đó.


Không chỉ chống Luật Đặc Khu, người Việt vào lúc này, muốn đ̣i lại tất cả sự thua thiệt do Cộng đảng gây ra cho đất nước, phải chống chúng đến cùng. Chống chúng v́ những hiệp ước, kư kết mà chúng đă bán đi, ít nhiều các phần lănh thổ của đất nước, đă bán đảo, bán rừng... bán khu vực kinh tế trọng điểm.


Chỉ với chính phủ hợp hiến từ dân chúng, chống lại bọn bán nước hiện nay, chúng ta, trên nguyên tắc mới có chính nghĩa để lấy lại những ǵ mà bọn Cộng đảng đă dâng cho Tàu đỏ. Chính v́ chính nghĩa đó nên nhiều nước sẽ giúp đỡ chúng ta (v́ nếu biển Đông sẽ thuộc về ta, điều đó có lợi cho họ, hơn là đường huyết mạch hàng hải đó chịu sự kiểm soát của Tàu đỏ)


Khi ta đă lấy lại được những thiệt tḥi đă mất, trong đó có Hoàng Sa, Trường Sa tại biển Đông (vùng "Lưỡi ḅ" của Tàu không c̣n nữa) đó là lúc những nước khác, trong đó có Mỹ, sẽ sẵn sàng thỏa thuận và buôn bán với nước ta; theo lối, ta đă có "bánh quy" họ sẽ đem "bánh ít" đến để trao đổi. Dĩ nhiên, như đă nói, việc mua bán không phải sẽ san đều 50% cho mỗi bên, mà mỗi bên sẽ nhận lấy phần mà ḿnh đồng ư, và trao lại cho họ phần mà ḿnh cảm thấy không quá thiệt tḥi!


Câu nói ông bà khi xưa "Bánh ít đi, bánh qui lại" xét trên b́nh diện lớn, cũng có phần đúng. Trong thế thuận lợi như vậy, nếu người dân chúng ta không làm chuyện bộc phát vào lúc này, gây một sự đột biến lớn có lợi cho đất nước; chắc sẽ không có cơ hội nào tốt hơn như thế, sau này.


Giữ ǵn sự toàn vẹn lănh thổ quốc gia, bảo vệ những thành quả dựng nước và giữ nước ngàn đời của cha ông chưa bao giờ đứng trước thách thức và cơ hội đan xen như hiện nay. Nếu không có lựa chọn chiến lược đúng đắn cho quốc gia và dân tộc, có thể Việt Nam sẽ bị kẹt giữa 2 làn đạn.



Đặng Quang Chính

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính