LTS.- Hồn Việt xin trân trọng giới thiệu một tấm gương Trung Liệt của Người chiến sĩ Quân lực Việt-Nam Cộng-Ḥa, Trung Sĩ Nguyễn Thoảng, trong những ngày cuối cùng của miền Nam Tự Do. C̣n Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh, một kẻ đào ngũ sau khi đă được ân sủng của quốc gia, quân đội nhưng đă  làm bao nhiêu tṛ khỉ như bài tố giác của Không Quân Đặng văn Âu.

Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh nên đọc và nghiền ngẫm bài này thật kỹ. để từ đó t́m về nẻo ngay may ra c̣n vớt vát được một chút liêm sỉ của người đă từng đứng trong hàng ngũ QLVNCH. Dù vẽ được quỹ đạo (đường bay) cho con tàu không gian, nhưng đă không vẽ nổi cho chính bản thân đường đi của người đă từng khoác áo quân nhân VHNCH, th́ đối với nhân dân VN cũng chỉ là một thứ trí thức theo định ngịa của Mao Trạch Đông.

Thà muộn c̣n hơn không!

 

 

Một Lần Chào Cuối Cùng Của Đời Quân Ngũ

 

Dân Văn số 79 tháng 01 năm 2001, nơi trang số 57

 

 

    “10 giờ 30 sáng ngày 29-3-1875. Tôi vẫn ngồi yên tại chỗ. Trung đội t́nh báo của của ban 2 vẫn đứng chung quanh tôi để bảo vệ như những lúc hành quân. Trung sĩ nhất Nguyễn Thoảng đến trước mặt tôi đứng nghiêm đưa tay chào một cách trịnh trọng rồi nói:

-          Chắc em không vào Sài G̣n đâu Thiếu tá. Cả Quân Đoàn không một trận đánh nào mà bỏ đi cả, em thấy chán quá rồi. Em chúc Th/tá nhiều may mắn, cố gắng vào cho được Sài G̣n.

 

   Cái xác không hồn của tôi vẫn ngồi dựa vào trụ vôi, không chào lại, không bắt tay từ giă nói:

-          Tao bây giờ không biết tính sao, tao cố gắng đưa đơn vị về tới đây để cùng vào Nam, song không ngờ như thế này, tao rất thương anh em nhưng bây giờ ngoài tầm tay của tao rồi.

 

    Vợ Trung Sĩ Thoảng và hai con, một đứa 6 tuổi, một đứa 4 tuổi cùng đi với Tiểu Đoàn từ hôm qua; chị ta bước tới trước mặt tôi và nói: Em chúc Th/tá lên đường b́nh an, vào cho được Sài G̣n nghe.

 

    Tôi đứng dậy xoa đầu hai đứa nhỏ đang đứng cạnh mẹ, có lẽ đó là phản ứng lịch sự với đàn bà, chứ tôi đă có lần đến nhà của chị ta mấy lần rồi nên cũng thường thôi. Tôi nói:

Tôi cũng không biết có đi được hay không, đến đâu hay đó, Thoảng (Trung Sĩ  I Thoảng thua tôi 5 tuổi) th́ chắc chúng nó không giết đâu v́ nó cấp bậc nhỏ là Chiến Tranh Chính Trị, ăn thua ǵ. Cố gắng lo cho hai đứa nhỏ.

-          Cám ơn Th/tá, chúc Th/tá thượng lộ b́nh an.

 

Thoảng tiến lên một bước, đưa tay chào tôi lần nữa. Tôi cũng không chào lại, đưa tay bắt và nói:

-          Thôi mày về đi, tùy t́nh h́nh địa phương mà sống, chắc không can chi đâu.

 

Anh ta đến chào Đại úy Hà thúc Thuyên, Tiểu đoàn phó, Đại úy Lê Ngọc Nhựt Trưởng Ban 2 và Đại úy Hoàng Văn Quư Ban 3, rồi từ giă ra đi.

 

Đến lúc này, chỉ c̣n những Sĩ quan đó và khoảng 20 lính của Trung đội T́nh báo mà thôi. C̣n tôi lại ngồi xuống đất dựa vào trụ vôi. Đại úy Thuyên tới nói:

-          Thôi, ḿnh cứ về Đà Nẵng rồi hăy tính.

-           

Tôi đang chán nản chưa có quyết định nào dứt khoát th́ bỗng nghe một tiếng nổ lớn phía sau nhà tôi đang ngồi. Lính tôi phản ứng, ngồi xuống trong tư thế sẵn sàng tác chiến. Tôi nói:

-          Minh, mày ra xem cái ǵ đó.

 

Minh đi với hai người lính nữa, sau hơn 5 phút Minh chạy lui, trả lời:

-          Thiếu tá ơi! Ông Trung sĩ Thoảng đă tự tử bằng lựu đạn với vợ con của ông ta rồi. 

 

Tôi quá bàng hoàng và xúc động, tự nhiên bật khóc. Tôi đă đứng trước hàng trăm cái chết, sự rên la đau đớn, sự nhắn gửi trối trăn của thuộc cấp sắp chết, mặc dù tôi rất xúc động, tôi cũng có trái tim biết đau khổ, nhưng tôi tự kiềm chế không bao giờ khóc, nhiều lắm là đỏ con mắt. Tôi cố gắng kiềm chế không để cho thuộc cấp biết sự mềm yếu về t́nh cảm của tôi. Thế mà hôm nay tôi lại bật khóc, có lẽ đây là lần khóc đầu tiên và cũng là lần cuối cùng trong 13 năm quân ngũ của tôi đối với thuộc cấp. Tôi nói:

-          Nó chết ở đâu?

-          Ổng chết ở nhà kia.

 

Theo tay chỉ của Minh, th́ sau căn nhà tôi đang đứng cách một cái nữa. Tôi đi theo Minh, 6 người lính bảo vệ tôi cùng theo.

 

Căn nhà tôn nhỏ, xây vách chung quanh. Một cảnh tượng hăi hùng hiện ra trước mắt tôi. Bốn thi hài không toàn vẹn, một xách áo quần, mền, c̣n để lại trong một góc của căn nhà, máu đang chảy, thịt tung tóe dính cả vào tường.

 

Tôi không nói ǵ, quan sát và đứng nghiêm chào vĩnh biệt 4 anh hùng rồi ra đi. Các binh sĩ theo tôi cũng bắt chước chào rồi đi ra đường. Người lính đi theo sau tôi nói:

Ông Thoảng và vợ ông là Việt Nam Quốc Dân Đảng đó Th/tá.

 

Tôi cũng biết Tiểu Đoàn này 2/3 là cựu Biệt Kích Quân Tây Hồ, hoàn toàn là Việt Nam Quốc Dân Đảng, chống cộng thứ thiệt mà.

 

Bây giờ là 11 giờ ngày 29-3-1975. Một Trung Sĩ cấp bậc quá nhỏ so với tôi, một thuộc cấp mà trước đây tôi đă từng gọi bằng « thằng », một phần v́ anh ta nhỏ tuổi hơn tôi, phần khác v́ gọi như thế cho thân mật, có những lỗi lầm mà tôi đă rầy la, đôi khi nặng lời nữa, thế mà hôm nay tôi phải gọi bằng ÔNG. Ông Thoảng, với ḷng tôn kính, v́ đây là một vị anh hùng hơn tôi rất nhiều, ít nhất là ḷng can đảm, sự thể hiện bất khuất không thể sống chung với cộng sản.

 

Hôm nay, tôi viết để vinh danh một quân nhân của Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa, cho con cháu sau này biết đến.

 

Xin nghiêng ḿnh tôn vinh một vị anh hùng của Quân Lực Việt Nam Cộng ḥa.

 

Với tinh thần đó, tôi muốn viết lên sự tuẫn tiết của Trung Sĩ Nhất Nguyễn Văn Thoảng cùng vợ con của anh trong ngày 29-3-1975 tại Đà Nẵng.

 

Hai giờ chiều ngày 29-3-1975. Việt cộng đă treo cờ ở Ṭa Thị Chính Đà Nẵng ».

 

 

 

[Tin Tức & BL]     [Trang chính]