Xót xa nỗi ḷng quê hương, dân tộc

 

 

Mấy hôm nay nghe những tin tức đau thương ở nơi quê nhà, ở nơi phương trời xa xôi, ruột gan tôi cứ sôi sục như có lửa thiêu đốt trong ḷng. Mấy ngày vừa qua, tôi chẳng làm được chuyện ǵ nên hồn và đêm cũng không sao chợp mắt v́ nghĩ đến cảnh tang thương mà anh chị em đồng đạo của ḿnh đang phải hứng chịu. Tôi cũng lại băn khoăn suy nghĩ không biết đến bao giờ mới chữa lành được những vết thương ḷng quá lớn mà bao con dân nước Việt chúng tôi, cả lương lẫn giáo, đă và đang phải hứng chịu dười một chế độ vẫn tự hào cho ḿnh là văn minh, là “đỉnh cao trí tuệ”!

 

Tôi băn khoăn tự hỏi, không biết những người dân Đồng Chiêm chất phác, đơn thành và hiền ḥa đă làm ǵ nên tội mà phải hứng chịu những roi đ̣n dă man của đám người vẫn tự vỗ ngực xưng danh là “đầy tớ, nô bộc” của dân! Không hiểu rằng họ có c̣n là con người hay không mà đang tâm đánh đập tàn ác những người phụ nữ chân yếu tay mềm đáng tuổi mẹ, tuổi chị của họ như vậy! Một cây thánh giá ở vùng quê xa xôi như Đồng Chiêm có gây ảnh hưởng ǵ đến “sự toàn vẹn lănh thổ”, có “phản động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” đến mức nào mà bạo quyền khiếp sợ đến mức phải huy động cả đám cảnh sát, dân pḥng, chó nghiệp vụ triệt hạ cho bằng được từ sáng sớm tinh sương như thế?!   

 

Không chỉ  riêng tôi, mà rất nhiều người Việt tha hương như  tôi cũng đang đau đáu hướng về quê hương trong những ngày này. Liên tục mấy ngày liền, tôi nhận được những cuộc điện thoại của những người thân quen hỏi thăm và chia sẻ tin tức về vụ việc Đồng Chiêm. Hầu như họ cũng không sao làm việc được một cách b́nh thường như mọi ngày. Tất cả tâm trí chỉ c̣n chăm chú, dơi theo tin tức về anh chị em của ḿnh ở quê nhà. Chốc chốc lại mở internet ra xem diễn biến sự việc như thế nào rồi.

 

Tối qua, tôi cầm điện thoại lên, lắng nghe đến cả tiếng đồng hồ tâm sự tự đáy ḷng của một ông cụ từ chỗ nói chuyện về vụ việc Đồng Chiêm chuyển sang chuyện gia đ́nh cụ đă phải rời bỏ quê hương để lánh nạn như thế nào sau biến cố 1975. Gia đ́nh cụ đang sống yên ổn ở thành phố Sài G̣n với công việc kinh doanh buôn bán nhỏ hằng ngày trong những ngày trước “giải phóng”. Nhưng ngay sau khi cái được gọi là “thông nhất đất nước” đến, một loạt các gia đ́nh thân với chính quyền quốc gia bị vạ lây. Nhà nào nhà nấy đều có người bị bắt đi cải tạo, giáo dục. Tưởng rằng ḿnh là người buôn bán nhỏ th́ được bỏ qua, ai ngờ vài năm sau đó gia cảnh của ông cụ cũng tan hoang trước chiến dịch đánh tư sản mại bản của chính sách cộng sản. Nhà cửa của ông cụ bị tịch thu để giao cho các cán bộ từ Bắc mới vào; cả gia đ́nh cụ bị ép đi vùng kinh tế mới. Bị dồn tới bước đường cùng, gia đ́nh ông cụ đành phải mạo hiểm vượt biên, dù bị bắt giữ đến năm lần bẩy lượt nhưng vẫn phải nhất định ra đi t́m con đường sống.

 

Trước khi dứt chuyện, ông cụ nghẹn ngào tâm sự: “Sống cả gần 30 năm ở đây rồi, ḷng lúc nào cũng nhớ về quê cha đất tổ, nhưng khổ một nỗi là không thể về được anh ạ. Về mà thấy ḷng người ly tán, xă hội tan hoang như thế th́ về chỉ thêm đau ḷng…”

 

Trong đầu tôi cứ mông lung đủ thứ chuyện sau khi nghe những lời tâm sự của ông cụ. Dù thế hệ chúng tôi có hưởng cái được gọi là “độc lập – tự do – hạnh phúc” ngay từ khi lọt ḷng mẹ, nhưng cuộc sống cũng đâu có hơn ǵ gia đ́nh ông cụ trong những ngày “thống nhất đất nước”. Đời sống vất chất thực tế là thiếu thốn đủ đường, nhưng thế hệ chúng tôi vẫn được dạy bảo là ḿnh đang “làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu”. Dù đến hạt bo bo cũng không có mà ăn, nhưng ngày nào chúng tôi cũng được những người cán bộ tuyên truyền nói cho biết là người dân trong đất nước chúng ta dù chưa được ăn ngon mặc đẹp nhưng mọi người vẫn được ăn no mặc ấm…Thế hệ chúng tôi không chỉ kinh qua cái đói khổ về vật chất đến cùng cực như vậy mà về mặt tinh thần và trí tuệ c̣n bị nhồi sọ cho đến nỗi ḿnh không c̣n dám sống là ḿnh nữa. Mới nứt mắt ra chúng tôi đă được dạy dỗ về ḷng căm thù, về “tinh thần cách mạng”, “phải biết cảnh giác cao độ với thù trong giặc ngoài”, phải coi tôn giáo là thuốc phiện… Kết quả là ai cũng sống “cảnh giác cao độ” với ngay chính người thân của ḿnh. Hàng xóm láng giềng trở thành cảnh sát, mật thám của nhau. Chẳng hạn, chỉ cần một gia đ́nh nào đó có người ban đêm mở và “nghe trộm” đài nước ngoài như BBC, RFI, RFA… là bị hàng xóm nghi ngay là kẻ phản động… Người giáo người lương cũng tự dựng nên những pháo đài phân biệt, đối xử, xa cách với nhau.

 

Tưởng rằng đó là những chuyện của quá khứ hơn 20 năm về trước, nhưng thực tế cho đến nay dân tộc này vẫn đang bị chia rẽ trầm trọng, ḷng người vẫn phân biệt, đối xử, ly tán lẫn nhau. Báo đài nhà nước ngày nào cũng có “tin vui” báo tin lănh đạo cấp cao giao hảo với các nước tân tiến và tung hô chế độ chính trị ổn định, văn minh. Nhưng thật t́nh thế giới văn minh lấy làm kinh tởm và không thể tưởng tượng nổi về một chế độ toàn trị lại có thể đồi bại đến mức côn đồ và những thành phần bất hảo được thuê đến bao vây những nơi tu hành như Tu viện Thái Hà, Ṭa Giám mục Hà Nội hơn một năm về trước, và gần đây nhất thành phần xă hội đen được thuê mướn để bao vây chốn thiền định như tu viện Bát Nhă; gái điếm được huy động đến để quấy nhiễu, để bóp chỗ kín của những người xuất gia. Cho dù báo đài lề phải nhà nước những ngày này ra sức tuyên truyền sự “nghiêm minh” của chế độ thế nào chăng nữa qua vụ việc Đồng Chiêm, th́ bàn dân thiên hạ đă quá hiểu ai là kẻ đă cố t́nh tạo nên vụ việc này để khoét sâu vào nỗi đau trong ḷng dân tộc, ai là kẻ từ trước tới này đă tạo nên những vết thương ḷng quá lớn cho những con dân trong nước cũng như kiều bào nước ngoài.

 

Người con xa quê hương

 

 

 

 

CHÍNH QUYỀN HAY CẦM  THÚ ?

 

Yêu Sự Thật

 

 

Đồng Chiêm, (thôn Đồng Chiêm, xă An Phú, huyện Mỹ Đức, Hà Nội) là một nơi “khỉ ho, c̣ gáy” một bên là sông, một bên là núi, ruộng th́ ít, đá th́ nhiều, mùa khô th́ hạn, mùa mưa th́ lụt, hầu như năm nào cũng bị lụt v́ nơi đó là cái túi chứa nước các nơi dồn về, nên ruộng chỉ cấy được một vụ, năng suất chẳng đáng được bao nhiêu, đường đi th́ toàn đá với đất, mưa th́ lầy, nắng th́ bụi, người dân nơi đây vô cùng khổ cực, cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc, làm nhà, tường xây bằng đá núi, không có tiền để tô trát nên vẫn lộ ra những viên đá núi lởm chởm, cửa được che bằng mấy tấm phên tre, phên nứa cho gió đỡ lùa vào nhà.

 

 

Người dân ở đây 100% làm ruộng, hết vụ mùa th́ lên núi bốc đá thuê, người th́ vào rừng kiếm củi, cả ngày vất vả mới kiếm được mấy cân gạo, kêu măi mà không ai thương, cán bộ địa phương, cán bộ nhà nước th́ chỉ biết vơ vét không một ai quan tâm đến đời sống của người dân - “sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi”. Thế mà trận lụt tháng 11 năm 2008 Ông Phạm Quang Nghị không giúp được ǵ cho người dân nơi đây lại c̣n nói: “nhân dân ta bây giờ so với ngày xưa ỷ lại Nhà nước lắm. Cứ chờ trên về, chờ cung cấp cái này, hỗ trợ cái kia chứ không đem hết sức ra tự làm”. Đúng là một câu nói vô trách nhiệm của một quan chức. Nếu đúng như ông Nghị nói th́ người dân Đồng Chiêm chẳng ai c̣n sống sót đến ngày nay, hàng năm lũ đă cuốn trôi họ đi hết rồi, ai c̣n lại chắc cũng chết đói v́ “nhân dân ỷ vào nhà nước”.

 

Người dân chẳng c̣n biết trông chờ vào ai trên thế gian này, chỉ c̣n biết ngửa mặt trên trời mà cầu nguyện, suốt cuộc đời lầm than vất vả, họ chỉ c̣n biết chạy đến với Chúa, hy vọng vào Chúa.

 

Đồng Chiêm là một thôn toàn ṭng theo đạo Công giáo, họ trông cậy vào Chúa nên mọi người trong giáo xứ đă hô hào dựng một cây Thánh Giá trên núi phần mộ của tổ tiên họ an nghỉ, mỗi khi vất vả cực nhọc họ nh́n lên Thánh Giá Chúa mà cầu nguyện, để vơi đi phần nào nỗi thống khổ.

 

Thế  mà đến đêm 5/1/2010 chính quyền Hà Nội tính toán đúng lúc cha chính và cha phó xứ đi tĩnh tâm xa, đă huy động lực lượng chó nghiệp vụ, công an, cảnh sát, dân pḥng, dân vệ 500-600 tên có đủ các loại “hung khí” đến để bao vây làng Đồng Chiêm, nội bất xuất, ngoại bất nhập, đến rạng sáng 6/1/2010 họ đă cho nổ ḿn phá Thánh Giá, bà con giáo dân chạy đến th́ bị chó cắn, công an cắn, cảnh sát đánh đập không thương tiếc đến găy tay, mặt mũi bê bết máu. Họ khiêng lên xe nói là cho đi viện. Đánh người rồi giành lấy đưa đi viện ? Hay đưa đi phi tang ?

 

Nhiều người đặt câu hỏi: vùng biển của nước ta bị Trung Quốc chiếm đóng, tàu của Trung Quốc ngày đêm xâm phạm chủ quyền, ngày càng tiến sâu vào lănh hải Việt Nam, bắt tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam vô cớ, hỏi rằng: Công an, cảnh sát, dân pḥng, dân vệ đâu? Sao không tới đó canh giữ, ǵn giữ non sông bảo vệ tổ quốc, mà để ngư dân Việt Nam phải khổ sở v́ kẻ xâm lăng.

 

Đồng Chiêm là thôn nhỏ bé, nghèo nàn lạc hậu, thanh niên đi làm ăn nơi xa, trong làng chỉ c̣n lại bà già và con trẻ. Thế mà chính quyền Hà Nội đă huy động 500-600 công an, cảnh sát, dân pḥng, dân vệ, cán bộ, thôn xă với đủ các loại hung khí, bao vây làng Đồng Chiêm và sẵn sàng chiến đấu với bà già con nít ? Đánh bà già con nít trong nước dễ hơn đánh lính Tầu?

 

 

[Tin Tức & BL]     [Trang chính]