Vành khăn tang Đồng Chiêm – chứng kiến và ngẫm suy

 

 

 

Cái lạnh đang dần rút lui, nhường bước cho Chúa Xuân viếng thăm trần thế. Đây đó đă thoang thoảng mùi hương trầm...tất cả dường như đang rất b́nh yên. Nhưng, phải chăng đó là cái b́nh yên giả tạo để che dấu trong nó là những cơi ḷng đang trăn trở, hoang mang... Bởi v́, một vùng trời quê đang nhuốm màu tang thương, Đồng Chiêm!

 

Hai giờ sáng, ngày 06 tháng 1 năm 2010., hàng ngh́n cảnh sát ồ ạt kéo lên núi.

          Canh cho dân ngủ ư? Hay bắt trộm?

          Không, cảnh sát đi phá Thánh Giá!

          Có mỗi việc phá Thánh Giá bằng xi măng mà cũng cần huy động lực lượng đông đến thế ư?

 

Phải đông chứ! Cảnh sát luôn biết Thánh Giá là biểu tượng thánh thiêng của người Công giáo. Xúc phạm Thánh Giá là xúc phạm đến hàng triệu con người mang trong ḿnh niềm tin vào Chúa. Th́ đó, hay tin Thánh Giá bị triệt hạ, hàng ngh́n giáo dân Đồng Chiêm đứng lên bảo vệ. Nhưng, những người dân tay không làm sao có thể giữ được thứ mà họ cho là quư báu, họ tôn thờ khi mà người giành giật Thập Giá Chúa với họ là những police, CSCĐ (cảnh sát cơ động) có trang bị cả dùi cui, chó săn, súng, lựu đạn... Thế mới có cảnh những cụ già, những người phụ nữ bê bết máu, nằm c̣ng queo trên đất, những gương mặt mếu máo của trẻ thơ, những ánh mắt thất thần, hoảng loạn...B́nh yên ư?

 

Trước súng đạn của cảnh sát, những người dân hiền hành chỉ biết cầu nguyện, tín thác. Chúa có đang nghe họ khẩn xin? Người có đang đứng cạnh họ, nh́n họ? Đau thương thay khi nh́n cả một không gian rợp màu khăn tang. Họ để tang ai? Để tang Thánh Giá vừa bị đốn ngă? Hay một lần nữa, họ để tang Chúa Giê-su của họ? Thánh Giá xi măng vừa sụp đổ, Thánh Giá bằng tre được dưng lên. Thánh Giá trong ḷng mỗi người có đang nghiêng ngă?

 

Cảnh sát làm ǵ cũng nhanh, gọn. Họ thi hành mệnh lệnh như người máy, như công cụ vô tri. Có chút xót thương nào không khi họ đang tay đánh đập người dân, những đồng loại của họ? Thánh Giá bị đốn ngă rồi, rút lui hết, không c̣n bóng dáng một ai. Chỉ c̣n đó những người dân ngơ ngác, tội nghiệp, có người c̣n chưa hiểu chuyện ǵ, chạy qua chạy lại hỏi “tại sao?”. Ừ, tại sao nhỉ? Có ai nói cho đâu mà biết.

 

Tất cả đều rất bất ngờ, chóng vánh. Mới đó thôi, chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết đích thân sang Vatican thăm Đức Thánh Cha. Niềm hi vọng, trông đợi  lớn lao nơi triệu triệu con tim đặt vào cuộc gặp gỡ này. Bên cạnh đó là những lời giáo huấn của Đức Thánh Cha gởi Giáo hội Việt Nam. Rồi cả sự kiện khai mạc Năm thánh – năm ḥa b́nh, ḥa giải. Những sự kiện dường như hứa hẹn rất nhiều. Thế rồi, lúc bà con Đồng Chiêm dựng Thánh Giá, chính quyền chỉ đến xem. Ṭ ṃ chăng, hay đang suy tính điều ǵ? Bất th́nh ĺnh đến phá, quả là trở tay không kịp.

 

Chứng kiến hành vi ấy, mấy ai không khỏi chua xót, thất vọng? Mỗi người dân có lương tri trước cảnh đau thương đều muốn sẻ chia, đồng cảm. Chia sẻ với bà con Đồng Chiêm sao đây? Phận nhỏ chỉ biết nguyện cầu, phó thác. Tin tưởng Chúa luôn nh́n xem chúng con, tin tưởng Chúa luôn bênh vực, nâng đỡ chúng con trong mọi cảnh huống. Xin Chúa cho đoàn con luôn khôn ngoan, mạnh sức để giữ vững đức tin của ḿnh.

 

Têrêxa Hồng Xoan

 

 

 

 

Đồng Chiêm, v́ đâu nên nông nỗi này?

 

 

Tin tức truyên đi từ giáo xứ Đồng Chiêm, TGP Hà Nội hôm nay 06/1/2010 chắc chắc đă, đang và sẽ c̣n khiến mọi người khắp nơi không khỏi bàng hoàng.

 

Những h́nh ảnh chụp tại hiện trường từ lúc trời c̣n tờ mờ sáng, hàng trăm police cùng CSCĐ hùng hổ xuất hiện với đèn rọi trên nón nghiệp vụ, cho đến khi các giáo dân bị đánh mặt mày be bét máu nằm lăn quay sát bên cái hàng rào làm bởi những tấm khiên, nhưng là để che chắn cho những kẻ đă gây ra thương tích chứ chẳng phải bảo vệ các nạn nhân. Sự ngược ngạo của những tấm ảnh này đă lột tả hết bản chất bất nhân của chế độ hiện nay.

 

Nh́n những tấm h́nh ấy, có lẽ không ít người xem đă không khỏi xúc động và băn khoăn. V́ sao lại có thể có một vụ đàn áp tàn nhẫn đến như vậy, khi chưa đầy mươi hôm truyền thông nhà nước c̣n hoan hỉ đưa tin các lănh đạo Tp.Hà Nội đă chịu khó lặn lội đến các giáo xứ họ đạo trong giáo phận để chúc mừng lễ Giáng Sinh người có đạo chúng ta. Vậy mà nay… tai ương lại vừa đổ ụp xuống giáo xứ Đồng Chiêm này cũng bởi chính họ? Cái Tâm của những kẻ cầm quyền hiện nay mới thật đáng sợ làm sao!

 

Vụ đàn áp với qui mô hàng trăm cảnh sát cơ động như thế, xét về logic, không thể là việc làm đột xuất theo kiểu tối lên kế hoạch sáng thực hiện được. Thậm chí cũng không thể là vài ngày. Mà chắn chắn nó đă được lên phương án kỹ lưỡng, nhất là khi chúng ta xem xét đến yếu tố thời điểm khi xảy ra vụ việc này th́ cha phụ trách Đồng Chiêm lại bận dự tĩnh tâm tháng tại Ṭa TGM Hà Nội. Ấy vậy mà chỉ mươi hôm trước lănh đạo Hà Nội vẫn cứ tay bắt mặt mừng các cha xứ, giáo dân như họ không hề biết ǵ về cơn giông băo 6/1 sắp xảy ra. Thật ‘bái phục’ cái tâm dă thú của họ!

 

Kinh nghiệm đối mặt với các chính thể cộng sản xưa nay cho chúng ta thấy rất khó có ai có thể chủ động qua mặt được họ, ngược lại tất cả chúng ta với những nếp suy nghĩ tử tế b́nh thường luôn trở thành nạn nhân của họ mà thôi.

 

Tuy nhiên cũng cần biết thêm kinh nghiệm rút ra từ các thể chế tàn bạo xưa nay cũng c̣n cho thấy, một khi họ bỗng dưng trở nên hung hăn với dân chúng, th́ cũng là lúc họ đang tiến rất gần đến giờ thời khắc định mệnh của họ rồi đó.

 

Vụ Đồng Chiêm xảy ra vào sáng sớm hôm nay làm chúng ta nhớ lại vụ san bằng TKS hôm 18/9/2008, cũng xảy ra từ khi mọi người c̣n đang ngủ. Nhưng bây giờ mức độ nương tay th́ h́nh như họ đă cạn chẳng c̣n chút nào nữa. Đây có thể là những dấu hiệu ‘chuyển biến lịch sử’ rất đáng quan tâm.

 

Về cá nhân các bạo chúa, một khi cái tâm của họ đă vật chất làm cho bị biến dạng th́ hành vi luôn trở nên rất ‘khó hiểu’. Muốn lư giải chúng ta không thể dùng sách vở, kinh kệ, lư thuyết kinh điển, mà chỉ có thể bằng chính hoàn cảnh mà họ đang bị lâm vào, may ra mới có thể hiểu được.

 

Hàng loạt hành vi khác thường của nhà cầm quyền gần đây dính dáng đến tôn giáo cho thấy, có vẻ như tôn giáo nói chung, đặc biệt là công giáo chúng ta, bỗng dưng như đang trở thành đối tượng khi th́ được họ ve văn lúc khác th́ lại ‘lănh đủ’ những màn phô diễn sức mạnh theo kiểu ‘ăn miếng trả miếng’ giữa hai phe phái nào đó.

 

Cụ thể trong t́nh h́nh hiện nay, hai đối trọng này đang bị giằng co bởi chuyện người th́ muốn nhanh chóng xa rời đàn anh TQ xấu bụng càng sớm càng tốt nhưng kẻ khác lại chẳng chịu. Nhưng thay v́ ‘đấm đá’ thẳng nhau như đảng phái ở các nước tư bản thường làm, cán bộ ta v́ cùng ‘mác’ cộng sản cả nên đoàn kết phải là ưu tiên hàng đầu, và v́ thế mà họ phải kiếm cái bao bị nào đó đấm đá dằn mặt nhau cho đỡ tức vậy.

 

Nếu trước kia sau chuyến viếng Vatican của ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng hai năm về trước liền xảy ra các vụ chính quyền ‘mạnh tay’ với Ṭa Khâm Sứ, Thái Hà nhiều người bảo là do t́nh cờ ngẫu nhiên, th́ nay vụ Đồng Chiêm với mức độ ‘răn đe’ c̣n kinh hoàng hơn trước nhiều xảy ra ngay sau khi ông chủ tịch Nguyễn Minh Triết vừa sang yết kiến giáo hoàng tháng trước, có nhiều điều đáng để chúng ta suy nghĩ.

 

Nhưng một khi đă để xảy ra những biểu hiện xâu xé, dằn mặt nhau và nhất lại là dám lấy nhà thờ, chùa chiền làm băi chiến trường, phe nhóm nào cho dù có thắng thế, họ chắc chắn cũng không thể tồn tại lâu nhờ vào những phương cách đấu đá thất đức và ‘hạ sách’ như vậy.

 

Sàig̣n, 07/1/10

 

Alf. Hoàng Gia Bảo

 

[Tin Tức & BL]     [Trang chính]