LTS: Cướp bóc, phá hoại tài sản, khủng bố sinh mạng của người dân và bán nước cầu vinh là bản chất của tập đoàn việt-gian cộng-sản. Muốn chấm dứt những tê nạn nêu trên, muốn có được nhân quyền, tự do, ấm no hạnh phúc cho mọi người dân Việt, và tương lai tươi sáng của đất nước, chỉ có một con đường duy nhất là nhanh chóng lật đổ tập đoàn việt-gian cộng-sản!

 

 

Kịch bản của Thái Hà, Tam Toà, Loan Lư đă không diễn lại tại An Hải?

 

 

Trường Khiết Tâm trước 1975

 

Tin tức về cơn băo số 9 vẫn c̣n tràn ngập trên báo chí, số người thiệt mạng và sự thiệt hại lan rộng khắp miền trung. Nhưng với giáo dân An Hải dù gia đ́nh vẫn có ít nhiều thiệt hại, nhưng họ không c̣n nhớ có một cơn băo như vậy đă thổi qua đây, bởi v́ có một cơn băo c̣n lớn hơn nhiều lần đang làm họ lo lắng : đêm 28 và ngày 29 tháng 9 năm 2009 ngôi trường Khiết Tâm của giáo xứ bất ngờ bị đập phá

 

Đứng để canh thức

 

Và kể từ ngày 29 tháng 9 đến ngày 5 tháng 10, giáo dân bỏ công ăn việc làm, gác lại việc gia đ́nh để canh thức cho giáo xứ. Những người ngoại đạo như tôi không hiểu lắm về hai từ canh thức, trong tiếng Việt có lẽ chỉ có giáo hội công giáo dùng ngôn từ này : CANH THỨC. Có sách chép rằng : người ta canh thức v́ biết kẻ trộm sẽ đến nhà ḿnh, mà không biết giờ nào. Khi người ta yêu mến một ai đó th́ cơi ḷng luôn canh thức chờ đợi. Một người mẹ, một người vợ cũng làm như vậy với người thân của ḿnh

 

Ngồi cũng canh thức ( tối 4/10)

 

Mà nằm cũng canh thức ( tối 4/10)

 

Giáo dân An Hải canh thức để bảo vệ nhà Chúa, nơi họ quư hơn nhà riêng của ḿnh. Nơi đó không cho họ tiền tài vật chất nhưng cho họ b́nh an trong tâm hồn và niềm vui sống nơi trần gian.

 

Hăy nh́n vào h́nh ảnh những giáo dân đang canh thức. Họ là ai ? Đó là một bác xe ôm, một anh sửa xe máy, một chị bán hàng rong, một bà bán nước mía, một cụ già chưa biết chữ quốc ngữ nhưng ḷng quyết tâm bảo vệ nhà Chúa của họ th́ thật đáng quư trọng, đáng yêu mến. Không ai phân công, không ai tổ chức, mà lúc nào cũng có vài chục giáo dân có mặt để giữ nguyên hiện trường. Dạo qua nhà thờ vào tối chúa nhật (4/10/2009) tôi thấy có hàng trăm giáo dân ngủ lại trong khuôn viên nhà thờ và trên đống đổ nát của ngôi trường dù trời mưa lất phất.

Cũng thật cảm động khi có nhiều lương dân đồng thuận với giáo dân. Họ là ai, không rơ. Nhưng bao giờ cũng mang đến nhiều lời động viên chia sẻ, cũng có khi là vài thùng ḿ tôm, một giỏ bánh ḿ, mấy hộp cà phê, vài bao thuốc lá, một túi áo mưa. Chưa thấy có ai phản đối việc làm của giáo dân. Không có “ quần chúng tự phát ”, cũng không có bạo lực cách mạng, những thứ đó không có đất sống tại đây. Một vài cán bộ của chính quyền đến phân tích hơn thiệt, bị giáo dân mời đi ngay lập tức

 

Cũng thật mừng khi không thấy những h́nh ảnh phản cảm như tại Thái Hà, Tam Toà và Loan Lư. Không có hàng rào cảnh sát cơ động với dùi cui và chó nghiệp vụ đối diện với  giáo dân hiền lành tay không tấc sắt. Ở đây chỉ có vài chú thanh niên xung kích vừa đứng chơi vừa tán gẫu. Kịch bản tồi của Loan Lư không có đất để diễn hay chính quyền địa phương đă nhanh chóng rút kinh nghiệm ? Cũng có thể vẫn c̣n đó những diễn viên tốt không muốn diễn lại vở kịch tồi

 

Cuộc thương lượng giữa giáo xứ và chính quyền thành phố được nối lại từ chiều ngày 5 tháng 10, t́nh h́nh tạm thời lắng dịu. Nghe nói chính quyền bước đầu đă lắng nghe tiếng nói của giáo xứ và bà con lương giáo Đà Nẵng nghĩ rằng: kịch bản của Thái Hà, Tam Toà, Loan Lư đă không diễn lại tại An Hải

 

Nhưng hăy canh thức !  

 

V.L

Một cư dân của thành phố Đà Nẵng

 

 

[Tin Tức & BL]     [Trang chính]