Giáo xứ Loan Lư tiếp tục bị Cộng sản đàn áp

 

VietCatholic News (26 Sep 2009 12:25)

 

 

HUẾ 26-09-2009 - Như trong bản tin “Giáo xứ Loan Lư bị CS thẳng tay đàn áp” (19-09-2009), sau khi huy động một lực lượng hùng hậu đè bẹp được vài trăm giáo dân tay không, đa phần là phụ nữ, để ăn cướp giữa thanh thiên bạch nhật ngôi trường của họ, “đảng CS quang vinh”, qua tay nhà cầm quyền địa phương, tiếp tục sách nhiễu, hăm dọa Giáo xứ Loan Lư. Những giáo dân hăng hái và can đảm trong đêm 13 và ngày 14-09 đều được “bạn dân” “hỏi thăm sức khỏe”, nhiều người gặp trắc trở trong chuyện sinh nhai. Các giáo dân sống trong tâm trạng buồn bă và hoang mang tột độ.

Mặt khác, trên các phương tiện truyền thông, nhà cầm quyền đang có chiến dịch vu khống và cách ly Giáo xứ Loan Lư. Chẳng hạn sáng ngày 21-09-2009 (theo lời kể của linh mục Phaolô Trần Khôi, quản xứ Sáo Cát bên cạnh), một giáo dân của ngài đang ngồi uống cà-phê trong quán, bỗng nhiên được “mời” lên Ủy ban xă Lộc Hải và sau đó được chở đi không rơ mục đích. Hóa ra người ta chở ông tới ngôi trường Loan Lư vừa bị cưỡng đoạt để phỏng vấn ông trước ống kính. Trong hoàn cảnh như bị bắt cóc này, vị giáo dân Sáo Cát đă trả lời hai câu hỏi như sau:

1. Ông có cảm nghĩ ǵ về trường học Nhà nước mới lấy lại ? Đáp: Tôi không có ư kiến, v́ tôi không thuộc Giáo xứ Loan Lư (Câu hỏi này được nhắc lại tới hai ba lần).

2. Trường này sơn quét lại có đẹp không ? Đáp: Đẹp !

Sau đó, giáo dân này thông tri cho cha quản xứ của ḿnh, đồng thời cho biết có một giáo dân thuộc Giáo xứ Lăng Cô (dưới sự cai quản của linh mục Gioan Nguyễn Đức Tuân) cũng bị phỏng vấn như vậy. Thành ra trong thánh lễ lúc 18g chiều cùng ngày 21-09, linh mục Trần Khôi đă cảnh báo giáo dân Sáo Cát của ḿnh về âm mưu CS dùng người Công giáo để đánh người Công giáo, đồng thời ngài dự cảm đài truyền h́nh CS sớm muộn sẽ đưa lên vụ việc. Quả đúng như thế, trên ti-vi Huế tối hôm đó, người ta thấy ông giáo dân Lăng Cô -tên Thắng- đă trả lời rất «ngon lành», đúng ư nhà cầm quyền. Chỉ có điều là nhà đài không cho khán giả biết tay giáo gian này là phó Ủy ban Mặt trận Tổ quốc thị trấn Lăng Cô, một công cụ rất đê hèn của CS. C̣n vị giáo dân Sáo Cát dĩ nhiên là không được «vinh dự» như vậy.

Hôm sau, tại trường Tiểu học thị trấn Lăng Cô (cơ sở 1), một cô giáo trường tự nhiên gọi một em học sinh nhỏ thuộc Giáo xứ Sáo Cát rồi đưa em tới trường mới bị cướp (nay là cơ sở 2) để phỏng vấn em trước ống kính. Em nầy vừa không biết ǵ vừa quá sợ hăi, đă trả lời lắp bắp nên chưa thấy xuất hiện trên TV ! Tưởng cũng nên nhắc lại là ông hiệu trưởng tên Trần Văn Lộc cùng ban giám hiệu trường Tiểu học Lăng Cô, sau khi chặn cửa lớp trường Loan Lư chiều ngày 13-09, đă tham gia vào vụ cướp trường khuya hôm đó. Vài hôm sau, nhà «mô phạm xă hội chủ nghĩa» này (không biết có phải cùng loại với ông hiệu trưởng trường THPT Việt Vinh, huyện Bắc Quang, tỉnh Hà Giang, cướp trinh nữ sinh vị thành niên chăng ?) lại lên truyền h́nh, cho biết Giáo xứ Loan Lư không có giấy tờ chứng minh sở hữu ngôi trường nên nhà nước lấy lại là phải.

 

Quả là sau khi được xây dựng từ năm 1956 và hoạt động cho đến năm 1975, trường Loan Lư đă không có giấy và đă không cần giấy xác nhận sở hữu chủ nào, một là v́ tổng thống Ngô Đ́nh Diệm đă cấp toàn bộ khu vực (nay thuộc xă Lộc Hải, huyện Phú Lộc) cho toàn bộ giáo dân Loan Lư (di cư từ bên kia Cửa Tùng vào Nam) làm nơi xây dựng nhà ở cùng các cơ sở cộng đồng, hai là v́ chế độ Việt Nam Cộng ḥa chẳng bao giờ đi ăn cướp đất đai của dân chúng lẫn cơ sở văn hóa của tôn giáo như chế độ Việt Nam Cộng sản hiện nay. Ngoài ra, việc tồn tại trên 50 năm của ngôi trường mà không có tranh chấp cũng đủ là một bằng chứng về quyền sở hữu.

Kể ra, năm 1995, nhà cầm quyền Cộng sản tại xă Lộc Hải có thông tri cho các hộ dân và các tập thể tôn giáo khai báo đất đai cùng các cơ sở của ḿnh để gọi là «được cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất» (cấp sổ đỏ). Giáo xứ Loan Lư lúc ấy đă thành thật và rơ ràng khai báo với nhiều bằng chứng (chủ yếu là nhân chứng) về diện tích đất nhà thờ cùng các cơ sở liên hệ, nhưng ban địa chính thuộc Ủy ban Nhân dân xă không thừa nhận và từ chối cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất cho giáo xứ. Lư do là để sang đoạt cho khách sạn Hương Giang (tài sản của bí thư Hồ Xuân Măn, nằm kế cận đất nhà thờ), song ư đồ cướp bóc này -xảy ra năm 1999- đă thất bại thê thảm v́ sự đoàn kết sinh tử của giáo dân và cha quản xứ Cái Hồng Phượng lúc ấy.

Việc nhà cầm quyền CS yêu cầu các tập thể tôn giáo khai báo tài sản đất đai để «được cấp sổ đỏ» nhưng rồi từ khước hay lần lữa cấp, thật ra là ư đồ muốn biết rơ những ǵ các Giáo hội đang sở hữu để khi cần th́ cướp lấy (với lư do không có giấy xác nhận quyền sử dụng đất) hoặc đổi chác (bằng một mảnh đất hay cơ sở kém giá trị hơn), hoặc cấp sổ đỏ với cái giá là thái độ thỏa hiệp im lặng của các lănh đạo tinh thần.

 

Nay th́ Giáo xứ Loan Lư đang đứng trước một nguy cơ khác, đó là nguy cơ bị mất ngôi nhà làng (c̣n gọi là Pḥng họp, 63m2) nằm bên dốc lên nhà thờ, sát cạnh quốc lộ 1A (xin xem bản đồ và h́nh). Nhà làng này (cũng là nhà giáo xứ, v́ Loan Lư là giáo xứ toàn ṭng, nghĩa là toàn người Công giáo cả) từ lâu nay đă cho pḥng giáo dục địa phương «mượn» làm trường mẫu giáo. Nay th́ nhà cầm quyền địa phương bắn tiếng sẽ tịch thu cho đủ bộ. Ngoài ra, họ dự định tái thực hiện ư đồ bất thành năm 1999: lấy cho được đất của nhà thờ, phần độn cát kề cận bờ biển. Quả là một đe dọa lớn lao !

Dù sao, vốn từng đương đầu với bọn cướp ngày luôn sẵn mưu gian và cường lực, đặc biệt từ năm 1999, giáo dân Loan Lư không bao giờ ngỡ ngàng trước lối hành xử thô bạo của Cộng sản, v́ họ (và mọi người Việt Nam) đều biết rơ bản chất của CS từ xưa tới nay là gian ác tàn độc, chẳng khi nào thay đổi. Họ cũng biết rằng qua vụ việc tại giáo xứ của họ cũng như vô vàn vụ việc tại Tổng Giáo phận Huế và khắp cả Việt Nam từ 1954 đến nay, chính sách tôn giáo của CS (mà nó chuyên gọi kiểu lừa gạt là «chính sách tự do tôn giáo») luôn «trước sau như một» (chính từ ngữ CS), nghĩa là luôn nhắm mục đích tiêu diệt mọi Giáo hội bằng đủ phương cách, khi mạnh khi yếu, khi tiến khi lùi, khi nặng tay khi nhẹ tay, khi bá đạo khi vương đạo (nhưng đa phần là bá đạo), tùy lúc, tùy nơi, tùy người, tùy hoàn cảnh, tùy toan tính chính trị, miễn cuối cùng làm cho tôn giáo bị xóa sổ, ra tê liệt hay biến chất hoàn toàn. CS không bao giờ có chuyện bàn bạc song phương và đối thoại đôi bề để giải quyết các vấn đề, các liên hệ với nhân dân, nhất là với tôn giáo. Và kinh nghiệm cho thấy mọi cố gắng và thiện chí đối thoại với CS chẳng bao giờ thành công cả. Chỉ có những kẻ nhờ thỏa hiệp đổi chác (nhất là bằng sự im lặng) mà được CS cấp ban cho những thứ thực ra là của ḿnh, mới tưởng là ḿnh «đối thoại thành công» với Cộng sản !

 

 

Nh́n bức tường cao dày từ đây che kín ngôi trường thân yêu đầy kỷ niệm với cổng mở ra hướng khác, giáo dân Loan Lư biết CS đă quyết tâm chiếm hẳn nó rồi và sẽ không bao giờ cho con em họ sử dụng nó trong ngày Chúa nhật nữa, thành ra họ chỉ mong Bản quyền Giáo phận lên tiếng kết án hành vi bất công thô bạo (chứ không chỉ bày tỏ nỗi bức xúc lẫn niềm thông cảm) và cương quyết đ̣i lại di sản do cha ông họ và chính họ tạo lập. Họ cũng mong linh mục chủ chăn Ngô Thanh Sơn lần này sẽ cương quyết cùng con chiên bảo vệ những cơ sở và phần đất c̣n lại, vốn là công lao mồ hôi xương máu của bao thế hệ giáo dân Loan Lư

 

Nhóm Phóng viên FNA

 

[Tin Tức & BL]     [Trang chính]