Bài viết mới của Hoàng Hải Thủy

(Trích Diễn Đàn Thảo Luận 9)

 

Hoàng Hải Thuỷ, 21.1.10

 

 

Xin kể danh tính những văn nghệ sĩ-kư giả Việt Nam Cộng Ḥa bị bọn Bắc Công bắt tù sau ngày 30 Tháng Tư 1975:


Nguyễn Tú, Như Phong Lê Văn Tiến, Uyên Thao Vũ Quốc Châu, Tú Kếu Trần Đức Uyển, Văn Chi, Vũ Ánh, Đoàn Kế Tường - những người trên đây bị bắt ngay trong năm 1975 -, những người bị bắt Tháng Ba năm 1976: Vũ Hoàng Chương, Nguyễn Mạnh Côn, Doăn Quốc Sĩ, Nguyễn Sĩ Tế, Trần Việt Sơn, Mặc Thu Lưu Đức Sinh, Lê Văn Vũ Bắc Tiến, Đồng Đen Hồ Văn Đồng, Thanh Thương Hoàng, Nguyễn Hữu Hiệu, Tô Ngọc, Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh, Nhă Ca, Trần Dạ Từ, Cao Sơn, Đằøng Giao, Duyên Anh Vũ Mộng Long, Chú Tư Cầu Lê Xuyên, Dương Nghiễm Mậu, Hồng Dương Nguyễn Hữu Hùng, Minh Vồ Nguyễn Văn Minh, Nguyễn Hữu Hiệu, Lư Đại Nguyên, Choé Nguyễn Hải Chí, Sao Biển, Trịnh Viết Thành, Anh Quân, Thái Thủy, Thân Trọng Kỳ, Minh Đăng Khánh, Hoàng Vĩnh Lộc....


1975-1976-2004- 2005.... Ba mươi mùa lá thu vàng đă rơi qua vườn đời tôi kể từ ngày ấy..! Bây giờ trí nhớ của tôi rệu ră, tôi không nhớ tên tất cả những văn nghệ sĩ Việt Nam Cộng Ḥa bị bọn công an Bắc Cộng bắt tù sau ngày 30 Tháng Tư 1975 - những văn nghệ sĩ không ở trong quân đội - nhưng tôi nhớ giới ca sĩ không có ai bị bắt cả.


Bọn Bắc Cộng chỉ sợ những văn nghệ sĩ sáng tác, chúng coi thường những văn nghệ sĩ tŕnh diễn. Chúng sợ đúng, chúng coi thường đúng, chúng phân biệt hai loại là đúng. Những văn nghệ sĩ viết truyện, làm thơ mà chống cộng sản là tự họ chống cộng, những người ca hát, diễn kịch, mần tuồng hát những bài hát người khác làm, mần những vai kịch, vai tuồng người khác dựng lên, họ dễ dàng, họ sẵn sàng hát những bài ca chống cộng, diễn những vai tṛ tố cáo những chính sách, những hành động bạo tàn của bọn cộng sản, họ cũng dễ dàng, họ cũng sẵn sàng hát những bài ca ca tụng cộng sản, diễn những vai tṛ trong những vở kịch, vở tuồng mạt sát chế độ Cộng ḥa, chửi bới Quốc Gia Việt Nam Cộng Hoà, bôi bẩn danh dự những chiến sĩ Việt Nam Cộng Hoà.


Thưa ông Luật Sư... Những chuyện khốn nạn, tồi tàn, đau ḷng ấy đă xẩy ra ở nhiều nhiều và dzài dzài ở Sài G̣n sau Ngày 30 Tháng Tư, một số nam nữ ca sĩ Sài G̣n đă làm những tṛ trở mặt, bỏ cờ, nâng bi bọn cộng sản ở Sài G̣n sau ngày 30 Tháng Tự . Chỉ năm, sáu ngày sau Ngày 30 Tháng Tư chính mắt tôi nh́n thấy anh kép Hùng Cường bận bộ đồ bà ba đen, đi đôi giày Bata, đầu anh để trần, chắc v́ anh không kiếm được cái nón tai bèo của bọn Bắc Cộng, mang cái ba-lô trên lưng, trên ba-lô cắm lá cờ của bọn Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, đi phây phây trên đường Lê Lợị Tất nhiên anh không phải là đội viên Quân Giải Phóng, anh hoá trang như vậy đi chơi vậy thị.

  

Và đây là chuyện tôi nghe nói: bọn văn nghệ giải phóng miền Nam bám đít bọn quân chính qui Bắc Cộng, vào được Sài G̣n, được cho về ở trong toà nhà trước đó thuộc Toà Đại Sứ Hàn Quốc ở đường Nguyễn Du.  Ngay từ mấy ngày đầu Tháng 5, 1975, một số văn nghệ sĩ Sài G̣n đến đấy "xem sao". Bọn văn nghệ sĩ Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam không tên nào có quyền ăn nói ǵ cả, họ cũng chẳng biết họ phải nói năng ǵ với những kẻ trong phe bại trận chạy đến định núp bóng họ.  Mấy hôm đầu thấy người đến đông quá, không lẽ không ra tiếp, họ bắt buộc phải cho người ra gặp, nói láp nháp vài câu vô thưởng vô phạt với đám hàng thần lơ láo. Trong một lần đông người đến đấy như thế, anh kép Hùng Cường đứng lên tŕnh diễn ngay một bài vọng cổ ca tụng "Bác Hồ"  do anh ta sáng tác.

 

Chừng ba, bốn tháng sau ngày 30 Tháng Tư tôi nghe nói mỗi chiều một số nam nữ ca sĩ Sài G̣n tụ họp ở Nhà Hàng Queen Bee để ca hát. Tất nhiên là ca những bài ca của bọn chủ mới, bọn cướp nước: Dưới bóng cây kà-nia, Tiếng chày trên sóc Bom Bo, Cô gái Pa cô, Mùa hoa li-ki-ma trổ bông, Trường Sơn Đông, Trường Sơn Tây ... Những người xướng ca Sài G̣n tự động đến đó tập hát, nghe nói anh kép Hùng Cường được một anh Tàu Chợ Lớn bỏ tiền ra cho thành lập một ban ca nhạc chờ sẵn, bọn Bắc Cộng dùng đến là có ngay. Anh kép hát không cần phải mời, phải gọi người nào cả, những người xướng ca tự động kéo đến thật đông. Mai Thảo có vài buổi chiều đến đứng ở cửa nhà hàng Queen Bee chờ gặp một ca sĩ nào đó, gặp tôi anh nói:

- Thấy chúng nó thảm lắm, mày ạ!

 

Bọn Bắc Cộng không ngờ chúng vào được Sài G̣n, ít nhất cbúng cũng không ngờ chúng vào được Sài G̣n nhanh đến như thế, nên trong mấy tháng đầu chúng không sao giải quyết hết
mọi chuyện; khi chúng biết có đám xướng ca Sài G̣n chiều chiều tụ họp hát hỏng, chúng ra lệnh: Dẹp! Và thế là Ban Ca  Nhạc Trở Cờ Slip Queen Bee sẹp như cái ruột bánh xe đạp ś hơi. Ông Luật Sư viết:

... Chúng ta đối xử với nghệ sĩ của ḿnh như thế, rồi trách sao ḿnh không có được một John Wayne, một Frank Sinatra hay một Lucille Ball. Chúng ta đă có Út Trà Ôn, có Thành Tôn,
có Phạm Đ́nh Chương, Trịnh Công Sơn. Chúng ta đang c̣n có Phạm Duy, Thái Thanh, Lệ Thu, Khánh Ly... Có phải chúng ta quá thờ ơ khi tấm màn nhung khép lạỉ Thưa ông... Tôi không biết trong số những người Việt hiện sống ở Hoa Kỳ có ai ao ước muốn có "một John Wayne, một Frank Sinatra hay một Lucille Ball.." hay không, riêng tôi, tôi chẳng bao giờ thèm thuồng tôi có những ông bà Mỹ tên tuổi lạ hoắc như "một John Wayne, một Frank Sinatra, một Lucille Ball..." Ông John Wayne có phải là ông Kép Xi-nê Mỹ người to bè bè thường đóng những vai người hùng Mỹ bắn người da đỏ chết như ngả rạ, chết vô tội vạ trong những phim do những ông kư giả xi-la-ma gọi là Kinh Đô Điện Ảnh Hoa Lệ Ước làm ra không, thưa ông? Tôi không hiểu ông muốn tôi có ông John Wayne để làm ǵ? Không lẽ ông muốn tôi rước ông Kép xi-ca-la-ma Mỹ John Wayne về để thờ? Chắc là ông muốn trách v́ người Việt không biết tôn kính những ông bà xướng ca nên người Việt không có những ông kép xi-nê vĩ đại như ông Kép John Wayne của người Mỹ. Nhưng, ngay sau khi trách bọn người Việt vô lễ như thế với những ông bà đào kép hát, ông Luật Sư viết: "Chúng ta đă có Út Trà Ôn, có Thành Tôn..."

 

Tôi gần như mù tịt về văn hoá cải lương nên không được biết ông Thành Tôn là ai, nhưng về ông Út Trà Ôn th́ tôi nghe nói trong những năm 1976, 1977, ông Út Trà Ôn ca bài vọng cổ tên là "Người Ven Đô" được bọn Bắc Cộng "đánh giá cao." Bài vọng cổ sáu câu "Người Ven Đô" ca ngợi tinh thần mấy "ông ViXi Nằm Vùng" ở những khu quanh thủ đô Sài G̣n, đêm đêm bắn hoả tiễn vào thành phố. H́nh như ông Thành Được cũng có so lời song ca với ông Út Trà Ôn trong bài "Người Ven Đô". Phải chăng ông Luật Sư viết "...có Út Trà Ôn, có Thành Được.." nhưng máy computer của ông nó xếp chữ lầm lộn là Thành Tôn?

 

 Chỉ năm, sáu tháng sau Tháng Tư 1975, sân khấu Thành Hồ cờ đỏ đă có những đêm tŕnh diễn của ban kịch Kim Cang - vở Lá Sầu Riêng - rồi qua năm 1976 có ban kịch Bông Hồng của Nữ Nghệ sĩ Thẩm Thúy Hằng. Nghe nói bà Đào Hát TT Hằng xin phép ra ban kịch Bông Sen nhưng bọn Bắc Cộng chúng nó hổng cho, chúng nó nói Bông Sen dành riêng cho Bác Hồ của chúng nó. Cũng như hai ông Kép Hát Út Trà Ôn, Thành Được, hai bà Đào Hát Kim Cang, Thẩm Thúy Hằng được bọn cán Cộng làm văn hoá "đánh giá cao." Bà Đào Thẩm Thúy Hằng được nhiều "ông Liên Xô đặc biệt quan tâm.." Giới xướng ca Sài G̣n ngày đó truyền khẩu câu chuyện có nhiều "ông đồng chí Liên Xô vĩ đại" nói thạo tiếng Việt thường thân mật gọi tên "chị Thâm Thúi Háng.."

 

Và thảm cảnh xă hội văn nghệ.-văn gừng Thành Hồ diễn ra ở Nhà Hát Lớn Sài G̣n trong Tháng Bẩy năm 1976.

 

Tháng Ba năm 1976 bọn Bắc Cộng mở cuộc bắt bớ những văn nghệ sĩ Sài G̣n - danh tính những văn nghệ sĩ bị bắt đă được kể trên đây - Tháng Năm 1976 chúng mở cái gọi là Khoá Bồi Dưỡng Chính Trị cho những văn nghệ sĩ Sài G̣n không và chưa bị bắt. Khoá Bồi Dưỡng Tháng Năm là Khoá Một. Những nam nữ nghệ sĩ ưu tú nhất, những nam nữ nghệ sĩ số Một, số Hai của Quốc Gia Việt Nam Cộng Hoà đi dự Khoá Bồi Dưỡng Một này, gồm Thái Thanh, Hoài Bắc, Lê Trọng Nguyễn, Thẩm Thúy Hằng, Lệ Hằng, Nguyễn Thị Hoàng, Nhật Tiến, Nguyễn Thụy Long..vv... Tháng Bẩy 1976 chúng mở Khoá Bồi Dưỡng Chính Trị Haị . Khoá Hai này có tới 500 khoá viên tham dư.. Khoá viên thuộc giới cải lương đông nhất, dễ lên tới 400 vi.. Ngày Măn Khoá được tổ chức trọng thể ở Nhà Hát Lớn.

 

Những khoá viên Khoá Bồi Dưỡng Chính Trị Hai được chia thành tổ: Tổ Thơ Văn, Tổ Tân Nhạc, Tổ Cổ Nhạc, Tổ Điện Ảnh, Tổ Cải Lương..vv.... Mỗi tổ đưa ra một người đại diện phát biểu cảm tưởng sau khoá học.


Sau 21 ngày "học tập chính trị", ngày bế mạc là một ngày vào thu, trời Sài G̣n mưa lạnh, ở Nhà Hát,

 

 *-ông Nguyễn Hữu Ba, đại biểu Tổ Cổ Nhạc, khi lên diễn đàn, nói:

- Từ bao nhiêu năm nay những người đàn địch ở miền Nam cứ ôm người đàn bà Phi-luâ.t-tân mà gọi là me....

Ư ông Nguyễn Hữu Ba muốn nói giới đàn địch đàn đúm Sài G̣n bị mất gốc, nhận cây đàn guitare espagnole là đàn của ḿnh.


 *- Nữ nghệ sĩ Bạch Tuyết, bận áo dài mầu sám hoa cà, thoa chút phấn phơn phớt trắng, hồng, không nói ǵ nhiều, lên micro tŕnh ngâm ngay một bài thơ của Chế Lan Viên.
Chế Lan Viên, Huy Cận là hai "giảng viên" của Khoá Bồi Dưỡng Haị Chế Lan Viên ngồi trong hàng ghế đầu khi Bạch Tuyết tŕnh ngâm bài thơ của ỵ Bọn văn nghệ sĩ Tổ Thơ Văn rỉ tai nhau: "Anh cu Chế Lèn Vèn sướng tê buđzi.. Hay thật. Ai chỉ cho nó cách nâng bi ấy? Nâng bi như thế mới là nâng bi!"


*- Nữ Nghệ sĩ Băng Châu, đại diện Tổ diễn viên điện ảnh, v́ tủi thân, khóc nghẹn khi đang nóị


*- Ca sĩ Nhật Trường, đại biểu Tổ ca sĩ tân nhạc, nói:


- Chị Pheng Hèng Tỏi có cái xe Madza th́ chĩ Pheng Hèng Riềng phải có cái xe Datsun. Những nữ ca sĩ Sài G̣n hơn kém nhau ở chỗ kiếm tiền nhiều ít,.... nữ ca sĩ muốn nổi tiếng phải đi qua cái giường.


Ba mươi năm đă qua, tôi vẫn nghe văng vẳng những lời phát biểu trơn tuồn tuột của Nữ ca sĩ Thanh Tuyền:

 

- Truớc đây Thanh Tuyền cũng sợ lắm, cứ nghe nói đến Việt Cộng là TT sơ.. Nhưng khi cách mạng vào, TT may mắn được chị Kim Cang dẫn dắt, TT đi hát, TT thấy những người cách mạng xem tŕnh diễn thật nghiêm túc, biết thưởng thức nghệ thuật, biết cổ vơ người tŕnh diễn đúng lúc. Trong một buổi tŕnh diễn, TT thấy thoải mái quá, thấy sung sướng quá, TT nghĩ: "Đây là chỗ đứng của người nghệ sĩ..! Đây là chỗ đứng của ḿnh.!"


Tôi không nhắc lại ở đây những lời cô đào kể hăm-ba-li-he, tức kể loạn cào cào châu chấu, kể vung tí mẹt, về chuyện Tổng Thẹo mê cô, trong một đêm dạ vũ, nôm na là nhẩy đầm, kỷ niệm Ngày Thành Lập Sư Đoàn 9, Tango, Boléro, Valse... bài nào Tổng Thẹo cũng đ̣i nhẩy với cô nữ ca sĩ Tuồn Tuột. Tổng Thẹo ôm eo cô nhẩy kỹ quá làm cô phải nói: "Tổng Thống nhẩy với cô khác đi chứ." Chỉ cần viết thêm là cô ca sĩ này vừa nói chỗ đứng của cô - chỗ cô đứng cô hát - là chỗ ở trước mặt bọn Bắc Cộng, cô ù té đi một đường vượt biên mất hút. Hai muơi năm sau trên đất Mỹ, t́nh cờ xem một băng video của cô, thấy cô nói cô "hát bằng trái tim..", tôi théc méc không biết hai mươi năm xưa, những năm 1975, 1976, ở Sài G̣n, cô hát cho bọn Bắc Cộng nghe bằng cái ǵ của cô.


*- "Nhà văn" Nguyễn Mộng Giác, đại diện Tổ Thơ Văn, nói câu bất hủ:


- Cám ơn Đảng đă cho tôi được sáng mắt, sáng ḷng.


Lúc 5 giờ chiều xưa ấy, khi ở Nhà Hát Lớn ra về, tôi buồn quá đỗi là buồn, tôi đến nhà ông anh kết ngăi của tôi ở đường Kư Con để uống trạc của ông ly rượu cho đỡ sầu đời. Thấy tôi, ông hỏi:


- Làm cái ǵ mà trông mặt cậu thảm hại quá thế


Tôi trả lời ông:


- Hôm nay tôi ngồi cạnh mấy người tự bốc cứt bôi lên mặt họ. Tôi không bốc cứt bôi lên mặt tôi nhưng v́ tôi ngồi cạnh họ nên cứt văng cả vào mặt tôi.

 

 

 

[Tin Tức & BL]     [Trang chính]