* Nếu các vị gọi là nhạc sĩ Quốc Bảo này DÁM hé môi phê bình các bài hát thổ tả (nói theo danh từ của anh TNT) của cái Đảng ôn dịch VC như Tiếng chày trên sóc Pom po, Tiếng đàn Ta Lư, cáo cùng các cháu hành quân, Đà Nẵng giải phóng, v.v… v.v là các bài cá sống vì nước, rập khuôn các bài hét của Tàu cộng và Liên sô thì họa may mọi người có thể tin một nửa những nhận xét của nhạc sĩ này là khách quan. Còn không thì tôi có thể khẳng định rằng ông ta là con vẹt nhại lại lời của bắc bộ phủ không hơn không kém mà thôị. Thật ra chúng ta nên thương hại ông này vì cái nồi cơm và nhất là sinh mạng mình mà phải bán đứng lương tâm để làm con vẹt. Ngày xưa có bài Con Vẹt, thôi để tôi tặng cho ông Quốc Bảo này để làm kỹ nghệ:
VỊNH CON VẸT
Con vẹt trời sinh biết nhái lời
Giống chim nhưng đủ sắc màu tươi
Chỉ môn nhái tiếng trăm người thích
Thêm việc lập âm vạn kẻ cười
Dù miệng bi bô nhưng vẫn điểu
Mặc lông sặc sỡ chẳng là người
Những phường ưa nói mà không nghĩ
Thiên hạ gọi chung lũ Vẹt chơi!
XàBeng
ps. Có một điều hơi lạ là các vị nhạc sĩ, nghệ sĩ ở hải ngoại này mang tiếng là tị nạn CS trốn chui trốn nhủi vượt biên ra hải ngoại lại lục đục đi về, trước khoa trương sau kiếm chút cháo, để trong thì coi khinh, ngoài thì chỉ trích! không biết quý vị nhạc sĩ "lưu vong" như Đức Huy và Trịnh Nam Sơn này nghĩ gì khi đọc những lời của ông Quốc Bảo?