CHỐNG CỘNG
(Gởi các đoàn thể, cá nhân, Chống Cộng)
Chống Cộng là bổn phận chung
Của ṇi con Lạc cháu Hồng Việt Nam
Càng độc ác lại càng phải chống
Chống đến ngày ác độc tiêu tan
Để dân hết cảnh lầm than
Để non sông được vinh quang cùng người
C̣n Cộng Đảng là đời c̣n khổ
C̣n gông cùm xiết cổ dân ta
Bao năm ṇi giống, sơn hà
Đau thương đói khổ. Hỏi là đủ chưả
Kẻ giàu có dư thừa là Đảng
C̣n dân lành đói khát đau thương
Hỡi ai c̣n chút thiện lương
Xin quên cái NGĂ, mà nhường cái TÂM
Đừng nhẹ dạ mà lầm mưu Cộng
Không chống thù mà chống chính ta !
Làm mờ chính nghĩa Quốc Gia
Kẻ thù thích chí, cười khà, vỗ tay !!!
Tha Hương
BIỆN HỘ
Thưa với các bác, chúng ta may mắn, tị nạn ở một nước có đủ quyền dân chủ, quyền tự do là nước Cờ Bông, ai có miệng cũng nói được, dù là nói phét, nói láo, nói bậy, nói đầu đuôi lộn xộn mà vẫn chẳng phải đóng một xu teng tiền thuế bao giờ. Nhưng dù vậy, lũ Vẹm tuyên truyền khéo đến đâu cũng có mùi hôi nên bị các bác phát giác ra ngay cái ổ con nhền nhện.... Nhưng (lại nhưng!) ở c'ai nước cờ hoa này, chưa tuyên án th́ chưa có tội nên cái bọn nằm vũng này cứ ngoác mồm chống cộng tiều và chửi bới tùm lum... Bọn nó hay chơi tṛ quỉ quyệt chụp mũ. hỏa mù, nhưng khi bị bắt tại trận th́ có tên vội vàng chết ngay lập tức để rồi như điả, đẻ thêm ra bao nhiêu cái tên khác làm mùi xú uế ngập cả ba đ́nh. Cũng có tên lại nín thinh cho tai qua, nạn khỏi, một hồi lâu thấy thiên hạ thái b́nh th́ lại chui ra, dẫu nó biết nó làm cách nào th́ cũng chỉ là sỉ nhục hồ dâm và đảng CSVN nhà nó. Thấy tội nghiệp hồ dê, Tha Hương tôi xin t́nh nguyện biện hộ cho bọn ...điả để hồ dâm của nhà Vẹm đỡ...nhu.c cái vong hồn.. )
Này, tôi nằm vũng bao giờ ?
Tôi đang chống cộng thấy mồ nhà tôi !
Một tay tôi chống lên giời
Một tay c̣n lại đánh hôi, cứu bồ !
Bồ tôi lũ vẹm, bưng bô
Rất trung thành với bác hồ nhà tôi
Bác tôi lúc trẻ làm bồi
Lớn lên làm loạn, xé tơi sơn hà
Bác phản ṇi giống,mẹ cha
Cướp từ thành phố, cướp ra ruộng đồng
Bác làm vợ phải xa chồng
Triệu thanh niên chết như không, thật tài !
Bác c̣n đẻ lũ quái thai
Cho đi nằm vũng nước ngoài nữa cơ
Bác không dâm đăng bao giờ
Cháu ngoan, vợ bạn, chỉ vơ cả bày!
Giết người giỏi, giết vợ hay
Mịdân nhưng bác đội thày ngoại bang
Riêng tôi: chống cộng nhất làng
Nhưng tôi ghét bọn cờ vàng. Ghét cay !
Bởi v́ chúng nó cứ hay
Biểu t́nh, phản đối những tay nằm vùng
Đảng tôi là đảng anh hùng
Chúng kêu là ĐẢNG M̉ MÔNG mới rầu !
Đảng đi hành khất nơi đâu
Nhục ghê, cứ phải phao câu (cửa sau) rúc vào
Bởi Cờ Vàng nó dàn chào
C̣n cờ đỏ máu đồng bào, nó quăng !
Thương cờ, ḷi gốc hung hăng
Chư' tôi nào có lưu manh, nằm vùng !
Tôi đây chống cộng vô cùng
Thưa các bác, phiên toà tới đây tạm nghỉ cho nhà đảng đi tắm hơi , nghỉ khoẻ và ăn nhậụ Bài biện hộ của tôi tạm ngưng. Phiên ṭa sau, Tha Hương tôi xin tiếp tục.
Tha Hương
BÁN BAO NHIÊU ĐÓ ĐỦ RỒI
(Tặng các ngài Việt gian, ăn cơm quốc gia, thờ ma CS.)
Việt Gian, Ddón gió ông làm
Trở cờ, ông hốt vô vàn là đô!
Ông là thế, mập mờ, bội phản
Lịch sử rồi lên án ông thôi
Ăn nhờ ở đậu quê người
Chẳng thương nhau lại tơi bời hại nhau
Kià, bản xứ nh́n vàọ Có nhục?
Họ cười ông cũng mục mả ra!
Năm xưa, chồng vơ, mẹ cha
Trên đường bôn tẩu, khóc oà có ông :
"Cộng gian ác, tôi không ở được
"T́m Tự do, tôi vượt đến đây
" Xin người mở rộng ṿng tay
"Cáo Hồ, Việt Cộng một bày sói, lang! "
Mới vài độ cây ngàn thay lá
Và cũng ông. Ḷng dạ ông thay
Ông dùng mă tấu, dao phay
Lén đâm lưng bạn quên ngày tháng Tư!
Dùng thủ đoạn mập mờ đen, trắng
Ông hô hào. Ông nhặng cả lên :
"V́ dân. V́ nước. V́ ...TIỀN!
"Hăy quên chuyện cũ và quên oán hờn
"Tổ quốc đợi đàn con hải ngoại
"Đem sức tài trở lại dựng xây
"Quê nhà đổi mới rồi đây
"Nhân dân hạnh phúc, ngất ngây muôn ḷng!"
Nghe ông nói, bỗng không bắt mệt
Tưởng chúng tôi không biết ǵ saỏ
Ở đây đất rộng, trời cao
Sông sâu, biết rơ nhánh nào đục trong!
Biết cả ông thông đồng Cộng Sản
Tung hỏa mù. Quậy nát đồng hương
Bất nhân mà lại vô lương
Bánh xe ông cứ t́m đường thọc ngang!
Ông thừa lệnh phá tan hàng ngũ
Trăm mũi dú, ông cứ ông đâm
Gây bao nhiêu chuyện hiểu lầm
Để đồng hương cứ hà rầm choảng nhau!
Ông thực hiện mưu sâu của Đảng:
Xé nhỏ ra, phân tán, chia bè
Truyện xưa, bó đũa, từng nghe
Lẻ loi chiếc một dễ bề bẻ tan!
Ai chẳng biết ông làm việc ấy
Bởi v́ ông mắc bẫy đồng đô
Luồn trôn, liếm gót nhà Hồ
Góp tay phá nát cơ đồ Việt nam
Mặc cha mẹ, họ hàng điếm nhục
Mê giàu sang - Có thực giàu sang?
Hay là giấc mộng kê vàng
Tỉnh ra, ôm cái bẽ bàng mà đau!?
Mấy mươi năm đỏ ngàu Quốc sử
Dân Việt nam đă đủ đau buồn
Đừng gây thêm nữa, tang thương
Mong ông nh́n lại con đường ông đi
Lương tâm, nếu chút ǵ c̣n sót
Xin ông đừng bán nốt, ông ơi
Bán bao nhiêu đó, đủ rồi
Lắm tiền, lúc chết ai người giùm mang?
Người khôn, chết để bia vàng
Dại ông: Bia miệng. Trăm hàng tế ông!!!
Tha Hương
ĐẢNG BỊP
(Gởi cán bộ tuyên vận CS)
Hỡi anh, hỡi chị
Tuyên vận kia ơi
Nói chi những lời
Dối gian phét lác
Nếu như mà đảng
Thật sự thương dân
Những thứ dân cần
Sao không cung ứng?
Ví dụ : xây dựng
Thể chế nhân quyền
Để dân ba miền
Sống đời hạnh phúc
Không bắt tù ngục
Kẻ chẳng phục ḿnh
Và nghe tường tŕnh
Điều hay lẽ phải
Tân trang canh cải
Từ dưới lên trên
Tham nhũng, trị liền
Những tên bất hảo
Những thằng nói láo
Cũng loại nó ra
Giữ nó nghĩa là
Ngu dân, mị nước
Có làm thế được
Mới thực thương dân
Nói chi nhiều lần
Mà toàn nói láo!
Thực chất trở tráo
Chỉ biết đô la
Miệng cứ ba hoa
Những lời đường mật
Người dân biết tất
Đảng láo, đảng tồi
Nào phải riêng tôi
Biết rằng đảng bịp!
Anh chị bưng bít
Sự thật làm chi
Nói xạo ai nghe
Mà sao nói măi
Thôi đừng lải nhải
Tôi biết tỏng rồi
Càng nói càng tồi
Càng trơ cái đểu
Tha Hương
GỞI BÀY CỘNG NHI’
Này này, lũ Cộng bé con
Ta đây bạc tóc mà c̣n lầm to
Bác Đảng là con tḥ ḷ
Gian ngoan muôn mặt, muôn tṛ lừa dân
Chúng là một lũ bất nhân
Ta khuyên bay hăy lo thân là vừa
Tuổi bay, tuổi trẻ, ngây thơ
Đừng ngu dại để chúng lừa như tao
Bốn mươi tuổi đảng đă cao
Mà tao c̣n phải tổng chào, tao de
Tụi bay con nít, chỉ nghe
Lời ngon, tiếng ngọt, chưa hề đắng cay
Nếu khôn, mở mắt ra ngay
Nếu mà muốn tốt th́ quay trở về
Chớ nghe lời Vẹm rủ rê
Mà cay đắng ruột, mà tê tái ḷng
Như tao, bay thấy hay không?
Ngày xưa tao cũng xiêu ḷng như bay
Cho rằng bác, đảng là hay
Đến khi tỉnh mộng, tóc nay bạc rồi
Tỉnh đi, hỡi Cộng Nhí ơi!
Tỉnh đi kẻo phí một thời xuân xanh!
Bác Tha Hương
K̀A TRANG QUỐC SỬ MỞ RỒI
(Gởi các bạn du học sinh tiến bộ, những người đă nh́n rơ bộ mặt thật và con người thật của Hồ Chí Minh qua những h́nh ảnh được cung cấp và tŕnh bày của ông Nguyễn Kỳ Dương và những câu hỏi mà lănh sự Nguyễn Xuân Phong không thể trả lời, nên ông đă chửi thề trong cuộc hội thảo về Hồ Chủ Tịch ngày 20/4/2000 tại Oakland CẠ Theo tin trên báo,)
Chào mừng các bạn du sinh
Dự cuộc hội thảo về tranh Họ Hồ
Đă nhận diện tội đồ dân tộc
Đă đau cho ṇi giống, quê hương
Lệ trong như hạt kim cương
Ướt trên mắt ngọc xót thương đoạn đời
Tim thơ trẻ bị người lường gạt
Hồn trắng trong bị bác vẽ bùa
Giật ḿnh tỉnh giữa cơn mơ
Vâng, đời có những KHÔNG NGỜ đắng cay
Mừng có một hôm nay, bạn ạ
Bộ mặt kia xảo trá, rơi rồi
Rành rành sự thật trên đời
Rằng Hồ, rằng Đảng, loại người dă tâm
Th́ trước mặt đừng lầm lẫn nữa
Đường bạn đi hăy lựa cho minh
Sô’ng cho ly’ tưởng đời ḿnh
Để không uổng phí công tŕnh mẹ cha
Đời có một và ta phải sống
Sống đừng cho ṇi giống rẻ khinh
Sống cho có lư, có t́nh
Sống cho tổ quốc, gia đ́nh, bạn ơi
Kià trang Quốc Sử mở rồi
Viết đi, xin viết những lời gấm hoa...
Tha Hương
ĐẢNG ƠI....OAN QÚA....
(Tin Báo: Ngày 19/2/2004 Công An Thành Phố khởi tố đồng chí Lương Quốc Dũng và hồi 11 giờ ngày 20/2 đă bắt giữ và khám xét khẩn cấp nhà riêng ở khu Trung Kính, Phường Yên Hoà, Cầu Giấy v́ tội hiếp dâm trẻ em tại khách sạn Eden số 256 Đường Nghi Tàm, Yên Phụ Quận Tây Hồ ngày 30/12/2003. Được biết Lương Quốc Dũng sinh năm 1953, có bằng tiến sĩ kinh tế. Năm 1997 làm phụ tá cho tổng cục Thể Dục Thể Thaọ Năm 1998 được bổ nhiệm làm Phó chủ nhiệm TDTT. Nạn nhân là em bé 13 tuổị Khi bị bắt, LQD khai rằng đă trả tiền để "mua" em qua trung gian một người đàn bà. V́ thấy LQD khai rằng có trả tiền, lại thấy LQD nói chỉ làm như bác hồ đă từng làm mà đảng lại cho rằng đồng chí LQD có tội nên nhà cháu chuyển giúp lời đồng chí LQD kêu....OAN... )
Tại sao Thành Phố Công An
Đem tôi mà tố tội oan thế này !!!
Tôi bảo nhé, cái ngày c̣n bác
Bác hiếp dâm xả láng có sao ?
Cháu ngoan lứa tuổi mận đàoHiếp xong bác lại ngọt ngào...bác...x..x..xương.... !!!
Bác thương đă, chán chường, bác giết
Đảng c̣n khen bác thiệt cao cơ
Có ai bắt bác bao giờ ?
Có ai chửi bác là đồ hiếp dâm ?!
Nay đem chuyện Nghi Tầm la lối
Tôi hiếp dâm có tội ǵ cơ ???
Bác là đầu đảng ma cô
Đảng viên, tôi phải là đồ du côn !
Đảng bảo: bác, linh hồn của đảng
Tôi làm theo việc bác làm thôi
Hiếp dâm, bác lại giết người
Sao vinh danh bác, c̣n tôi lại c̣ng ?
Đảng ơi, oan ức tôi không ???
Đồng chí cháu kư tên:
Tiến Sĩ Việt Cộng Lương Quốc Dũng
AI NGƯỜI XÓT CỘI THƯƠNG NGUỒN
TIỀN là mạch máu nuôi thân
TIỀN là hơi thở giữ phần tồn sinh
Từ Tổ quốc đến Gia đ́nh
Cần TIỀN trong mọi tiến tŕnh dựng xây
Không TIỀN , giỏi cũng bó tay
Có TIỀN, dở cũng thành hay, lạ ǵ!
Từ ngày bỏ nước ra đi
TIỀN dân tị nạn tuôn về biết bao!
Chính nhờ TIỀN ấy đổ vào
Cho nên cái lá cờ sao sống c̣n!!!
Ai người xót cội thương nguồn
Xin đừng dan díu, bán buôn với HỒ
Bán buôn dù nhỏ, dù to
Cũng là phản bội cơi bờ Việt Nam
Phản dân tộc, phản anh em
Đồng thời bôi bẩn họ tên của ḿnh
Tha Hương
CHÚC ÔNG
(tặng những "nhà đạo đức" bảo rằng Tha Hương tôi không có ḷng nhân đạo v́ không ủng hộ việc gởi tiền vềVN xây nhà thờ, xây chuà trong khi tôn giáo bị bức hạị Xây trường học khi hàng triệu trẻ em nông thôn vẫn đói kém không được đến trường, xây nhà nuôi trẻ mồ côi giùm cho nhà đảng, (mà không ai đặt dấu hỏi rằng đất nước không chiến tranh đă gần ba mươi năm mà sao nhà đảng lại có lắm trẻ mồ côi đến thế! )để nhà đảng không những chẳng tốn kém một xu teng nào, không phải lo toan, lại được ăn chặn tiền cứu trợ Nhờ những nguồn tiền này, đảng mạnh thêm, có nhiều th́ giờ để đẻ ra nhiều cách bóp cổ dân "ưu việt" hơn, để ngồi măi ngôi độc tài.... Tha Hương ...xin thua...và cuối cùng, chỉ biết chúc "ông bà nhân đạo" nhời chúc dưới đây: )
Nói ra ông (bà) lại bảo tôi
Là không nhân đạo, thương người phải không?
Những bài học thưa ông, c̣n đấy
Chết v́ Nhân, ông thấy không ông?
Nhân ǵ với kẻ lộn ṣng
Dùng nhân làm bức b́nh phong tráo bài
Trước bảy lăm những ai nuôi giặc
Nay vẫn c̣n cay đắng trong tâm
Đem cơm đem thuốc xuống hầm
Mẹ nuôi chiến sĩ âm thầm bao năm
Mẹ bảo vệ, mẹ chăm, mẹ qúi
Bởi ḷng NHÂN, chẳng kể khó khăn
Tháng Tư Một Chín Bảy Lăm
Con nuôi ra khỏi căn hầm mẹ nuôi
Con bảo mẹ là người phe địch
Bởi có con đi lính Quốc gia
Con đem con ruột mẹ ra
Tặng vài viên đạn làm quà đền ơn
Phận mẹ cũng chẳng hơn ǵ thế
Bởi mẹ nuôi nên nể công nuôi
Nếu không, mẹ cũng đi đời
Khoan hồng, chính sách sáng ngời, đảng tha!
Tha mạng sống nhưng nhà của Ngụy
Xương máu dân tích lũy mà thành
Ba ngày, lệnh phải dọn nhanh
Để nhà cán bộ trên thành tiếp thu
Nhân đạo ấy có mù không bạn ?
Đừng nghĩ rằng tôi cạn ḷng nhân
Loại người đem oán báo ân
Xin thưa, ông muốn dùng nhân, cứ dùng !
Tôi th́ nhất định không nhân đạo
Với những loài ma giáo, hồ ly
Bảy lăm, bài học c̣n kia
Ḷng nhân cũng phải biết khi chẳng dùng
Dùng không đúng th́ không kết quả
Mà lại c̣n mang họa vào thân
Nhân chi với bọn vô thần
Chúng nào biết nghĩa biết nhân là ǵ
Ông có nhớ ông v́ cộng sản
Phải vượt biên tị nạn không ông?
Ngày đi ông khóc ṛng ṛng
Ông thề với cộng sẽ không chung trời
Mới vài chục năm thôi, ông đă
V́ lẽ ǵ quên cả quê hương
Quên dân tộc vẫn đau thương
Quên anh em vẫn trên đường đấu tranh ?
Để bợ bọn lưu manh, ông bảo
Tôi là thằng cạn ráo ḷng nhân
Hay ông... rối loạn tinh thần ?
Nếu không, sao bảo phải nhân với hồ ?
Th́ ông cứ bưng bô, đội đĩa
Tôi th́ không có thể bất lương
Không bao giờ phản quê hương
Con đường dân tộc là đường tôi đi
Đảng kia, một lũ bất ngh́
Nhai xương uống máu kể chi nghĩa t́nh!
Nhân ǵ với lũ yêu tinh!
Muốn nhân, ông cứ một ḿnh ông nhân !
Chúc ông c̣n lại cái quần!
Tha Hương
ĐẢNG TA KHÔN
(Nhân tin chiều thứ Ba, ngày 18/6/2002 Nguyễn Mạnh Cầm, Phó Thủ Tướng Việt cộng, đem phái đoàn đến họp tại Hoa Thịnh Đốn, do Hội Đồng Mậu Dịch Mỹ Việt và Bộ Thương Măi Hoa Kỳ tổ chức. Trước rừng cờ Vàng của ngướ Việt Tị Nạn CS "dàn chào", Việt Cộng Nguyễn Mạnh Cầm và Việt Cộng Nguyễn Tâm Chiến đă phải làm theo " truyền thống", chui vào pḥng họp theo lối "cửa sau")
Th́ ra những cái đỉnh cao
Giống nhau, chỉ thích chui vào hậu môn ( 1)
Xưa, tưởng Lănh lanh khôn cùng cực
Vừa Đu Me, vừa rúc phao câu
Nào ngờ cả lũ giống nhau
Nhỏ, to, cứ cái "cửa sau" mà dùng !
Chàng Phó Thủ Mạnh Cầm cũng vậy
T́m hậu môn, chàng nhẩy ngay vô
Phục thay con cháu nhà hồ
Hậu môn cứ thích ra vô mời ch́ !
Chàng Phó đến Hoa Kỳ dự họp
Từ trong xe lóp ngóp chui ra
Cờ Vàng khắp chốn như hoa
Tiếng hô: Đả Đảo, tiếng la: Nhân Quyền!
Thủ khiếp quá, thủ liền teo mật
T́m hậu môn, lật đật chui vào
Thủ ơi, ta hỏi chút nào
Cửa sau Thủ đă chui bao lần rồi ?
Ta tưởng Thủ trên ngôi, cao ngất
Ra nước ngoài sẽ rất vẻ vang
Tại sao Thủ thấy Cờ Vàng
Mà bay hồn vía, chạy quàng Thủ ơi ?!
Có phải thủ sợ người tị nạn
Gởi đôi lời cho bác thủ chăng
Hay do "truyền thống, chức năng"
Thủ t́m cửa hậu chui phăng ngay vào ?
Hay là bởi tại đỉnh cao
Muốn không vỡ mặt, chui vào hậu môn ?
Đảng ta coi thế mà khôn
Khôn này, thế giới ai hơn được cà ???
Hoan hô ưu việt đảng ta!
Tha Hương
(1) xin các bác đừng nghĩ cao xa, tội cho Tha Hương tôị Hậu Môn đây nghĩa đơn giản là "cửa sau" thôi ạ !!!
AI TRỒNG KHOAI ĐẤT NÀY
Tin 17/4 AFP: 547 học sinh và giáo viên 6 huyện Dắc Lắc bị trúng độc hoá học và cho đến nay nhà cầm quyền CS không biết đó là chất ǵ và do ai gây ra .
Đỉnh cao trí tuệ cao cơ
Người dân trúng độc đỉnh vờ không hay!
Chất ǵ mà độc thế này?
Do ai đem đến rải ngay các trường?
Sao không rải ở trung ương
Để cho cái đảng bất lương đổ kềnh?
Mắc chi đầu độc học sinh
Trẻ thơ nào có tội t́nh ǵ đâu !
Hồi hôm thiên hạ bảo nhau:
Chuyện đ̣i vườn đất nhức đầu đảng ta
Đảng bèn chước qủy mưu ma
Giấu tay ném đá đấy mà chứ ai !
Dân th́ đói khổ dài dài
Tiền ăn chưa đủ sắn khoai nữa là..
Lấy đâu thuốc độc rắc ra
Hại con cháu họ, có mà họ điên !
Vả chăng dân chúng cao nguyên
Thật thà chất phác nhu hiền, có đâu...
Ác ôn như lũ ma đầu
Giết người ngàn kế mưu cầu lợi riêng
Một tay cướp bóc dân hiền
Một tay đánh trống khua chiêng dậy trời
Đỉnh cao trí tuệ loài người
Nhẫn tâm đầu độc hại đời trẻ thơ
C̣n chi các bác phải ngờ
Trồng khoai đất ấy bây giờ là ai ???
Tha Hương