Bài học ngày Quốc Hận 30/4/1975

 

Châu Văn Thịnh

 

 

 

 

 

 

Quốc Hận, nghĩa là Hận Nước. Hận v́ nướcViệt Nam Cộng Ḥa đă bị đảng cộng sản của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa cướp mất. Hận v́ những nỗi đau thương của hàng triệu người dân vô tội đă bị bọn cộng sản giết chết, bỏ tù. Hận v́ bị cướp nhà, cướp của, Hận v́ những đồng bào của ḿnh đă bị bỏ ḿnh dưới biển Đông, hay trên rừng khi trốn chạy giặc cộng  v...v... Hận, Hận đến vô bờ, vô bến; thế nhưng, cho đến hôm nay, ngày Quốc Hận lần thứ ba mươi tám lại sắp đến, mà chúng ta, những người Việt Nam không cộng sản; đặc biệt là Dân, Quân, Cán, Chính Việt Nam Cộng Ḥa cũng vẫn chưa có một kế cách ǵ để rửa cho sạch mối Hận nước, mà chỉ biết tổ chức lễ Tưởng niệm ngày Quốc Hận 30/4 mà thôi !

 

Nói ra những điều này, th́ thật đáng buồn, v́ nếu cứ ngày lại ngày qua, năm này sang năm khác, vẫn không có ǵ thay đổi, th́ e rằng, đă 38 năm qua, rồi c̣n bao nhiêu lần Tưởng Niệm ngày Quốc Hận 30/4 nữa, khi chúng ta, những người thuộc thế hệ cha anh sẽ lần lượt trở về với bụi tro, th́ liệu lớp người trẻ tuổi ở các thế hệ sau, có c̣n nhớ, c̣n nghĩ đến chuyện phải giành lại đất nước đang nằm trong tay của Việt cộng và Tầu cộng hay không ? !

 

Câu hỏi ấy, có lẽ không phải của riêng ai, mà chắc những người lớn tuổi cũng cùng ư nghĩ như thế khi nh́n về quê hương với những cảnh sống cơ cực của đồng bào, với h́nh ảnh của bọn giặc Tầu đang tung hoành ở khắp nơi, mọi chốn cả ba miền đất nước, th́ có ai mà không khỏi đau buồn. Nhưng đau buồn, khóc than, cũng không làm thay đổi được hiện t́nh của đất nước. Do vậy, nên chúng ta, những người đi trước đă có được những bài học máu xương, những kinh nghiệm đầy nước mắt, th́ không thể làm ngơ trước đại họa Bắc thuộc, mà không biết phải c̣n chịu bao nhiêu năm, hay vĩnh viễn phải hoàn toàn bị Hán hóa theo như sách lược của Tầu cộng và Việt cộng, mà con đường ngắn nhất và hữu hiệu nhất là Hán hóa qua các chương tŕnh học tiếng Tầu cho trẻ em từ bậc tiểu học.

 

Con đường mà cả dân tộc Việt phải đi đến là như thế, chứ không thể thay đổi, nếu như chúng ta vẫn cứ ngồi nh́n nhau, khóc than qua những lần Tưởng niệm ngày Quốc Hận 30/4/1975, qua những nghi thức chào cờ Vàng ba Sọc Đỏ, hô những câu khẩu hiệu, rồi ôm nhau khóc, và lại cứ “hẹn gặp lại trong cuộc biểu t́nh năm sau nhé” ! Nghĩa là chỉ có biểu t́nh ngày Quốc Hận 30/4 hàng năm, chứ không thể nào thay đổi !

 

KHÔNG ! Chúng ta “không thể ngồi yên khi nước Việt đang ngả nghiêng, dân tộc ta sắp phải đắm ch́m...”; mà chúng ta phải đồng tâm, hiệp ư để mưu t́m cho ra những kế sách để giành lại đất nước, để cùng nhau trở về, đem cắm những lá Cờ Vàng ba Sọc đỏ, và chào Cờ Vàng Chính Nghĩa Quốc Gia ngay trên đất nước Việt Nam, chứ không phải chỉ cầm những lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ trên tay trong những cuộc biểu vào ngày Quốc Hận 30 tháng Tư hàng năm ở hải ngoại nữa!

 

Tuy nhiên, chúng ta, những người đi trước, đă từng chiến đấu dưới lá cờ Chính Nghĩa, nhưng bây giờ do tuổi đời đă già, sức đă yếu, khó có thể đạt thành ư nguyện; v́ thế, chúng ta phải đem những kinh nghiệm, những bài học quư giá của ḿnh mà truyền đạt lại cho những lớp người trẻ tuổi hơn, họ là những người có kiến thức thuộc hàng ngũ Dân, Quân, Cán, Chính Việt Nam Cộng Ḥa. Những người này họ c̣n đủ sức khỏe sẽ cùng lớp thanh niên trẻ tuổi, để cùng ngồi lại với nhau, để t́m cho ra những kế sách mà giành lại quê hương. Chúng ta không thể chần chờ ǵ nữa, để rồi sau khi chúng ta nằm xuống, th́ biết đâu đất nước Việt Nam đă không c̣n trên bản đồ của thế giới nữa !

 

Xin mọi người hăy hướng về quê cha, đất tổ, để thấy được rằng, bọn Việt cộng, mỗi ngày chúng lại càng thêm tàn ác với đồng bào, và chúng lại càng thêm những mưu ma chước quỷ, như năm nay, v́ thấy được những sự phản kháng của người dân, nên chúng càng cần phải bảo vệ cho cái đảng CS, như vào thời điểm này, cũng như mấy năm trước, bọn chúng luôn quảng cáo rầm rộ cho những chuyến du lịch có giá rất rẻ từ trong đất liền ra hải đảo như Phú Quốc, có cả những “dịch vụ câu cá, vui chơi, văn nghệ ...”. Chúng cũng luôn quảng cáo “đại hạ giá vé du lịch Việt Nam” cho những “Việt kiều” trong tháng Tư hàng năm, cũng như các “dịch vụ du lịch” đến các ngôi chùa cổ rất rầm rộ đúng vào tháng Tư, mà chúng đă gọi là “ngày giải phóng”.

 

Mặt khác, tại hải ngoại, th́ lũ tay sai Việt cộng lại cố bôi xóa cho được Ngày Quốc hận 30/4, để biến thành những ngày vui chơi, hoặc vô thưởng, vô phạt: “ngày thuyền nhân - ngày tự do”. Đó là những cách mà bọn Việt cộng tay sai của Tầu cộng đă làm từ trong cho đến ngoài nước, để cố làm cho mọi người, đặc biệt là cho đồng bào miền Nam phải quên đi một ngày đau thương nhất, là ngày Quốc Hận 30 tháng Tư năm 1975 !

 

Quốc Hận ! Chúng ta Hận v́ mất nước, v́ nước Việt Nam Cộng Ḥa của chúng ta đă bị cướp đoạt. Do vậy, bằng mọi giá, chúng ta phải giành lại, chứ không phải chỉ có tổ chức những cuộc biểu t́nh, mà chúng ta phải cùng nhau kết hợp những cuộc biểu t́nh song song với những hành động thực tiễn, cùng hướng về quê hương để hỗ trợ cho tất cả đồng bào hiện đang công khai hoặc âm thầm tranh đấu cho một nước Việt Nam tự do, dân chủ, nhân quyền để mong sớm thoát khỏi những bàn tay hung tàn của hai kẻ thù chung là Việt cộng và Tầu cộng.

 

Lịch sử đă cho chúng ta những bài học vô cùng quư giá, mà một trong những bài học ấy, là bài những lời của trung thần Nguyễn Phi Khanh lúc bị giặc Tầu bắt, khi bị giải đến Ải Nam Quan, thấy Nguyễn Trăi theo sau Cha mà khóc lóc, th́ Nguyễn Phi Khanh đă quay lại và nói:

 

“Con đừng khóc lóc mà làm ǵ, mà hăy quay về lo  Rửa Hận cho Nước, trả thù cho Cha, đó mới là đại trung đại hiếu”.

 

Và vâng lời Cha dặn ḍ, Nguyễn Trăi đă giữ trọn vẹn  hai chữ Hiếu-Trung. C̣n chúng ta, không thể v́ một lư do ǵ mà không thể Rửa Hận Nước, trả thù nhà. Chúng ta là những công dân của nước Việt Nam Cộng Ḥa đă từng được sống dưới thể chế Cộng Ḥa tự do, dân chủ tại miền Nam; nhưng cũng  vào thời ấy, th́ tại miền Bắc, đồng bào ruột thịt của chúng ta đă phải chịu biết bao những đau thương và mất mát qua những “Cuộc cải cách ruộng đất - Nhân Văn Giai Phẩm...”.

 

Ngày hôm nay, khi hướng về quê cha đất tổ, là chúng ta đều thương cảm cho tất cả đồng bào ruột thịt của chúng ta ở cả ba miền Trung-Nam-Bắc. Chúng ta đă thấy một gia đ́nh nạn nhân của đảng cộng sản VN, là gia đ́nh anh em ông Đoàn Văn Vươn, họ đă lâm nạn từ những ngày Tết Nhâm Th́n, 2012, cho đến hôm nay, những ngày đầu Xuân của năm Quư Tỵ, 2013, đă hai năm rồi, mà cả mấy anh em họ Đoàn vẫn c̣n nằm trong khám lạnh,  bọn Việt cộng đă không cho vợ con, gia đ́nh thăm viếng. Chẳng những vậy, mà bọn chúng c̣n ghép họ vào những “tội giết người - chống người thi hành công vụ - sai phạm ...”, nữa, và vợ con của  họ vẫn c̣n phải sống trong lo âu, sợ hăi !

 

Chúng ta hăy nh́n xem những h́nh ảnh, trong đó có những trẻ em, và của những người dân vô tội, đă bị bọn công an Việt cộng dă man giết chết, hoặc đánh đập đến trọng thương, tàn phế, họ đă nằm chết trên những vũng máu, miệng của họ đă trào ra những ḍng máu oán hờn tức tưởi, họ đang rên xiết quằn quại trong những cơn đau đớn tột cùng cả thể xác đến tinh thần. Thế nhưng, bọn công an man rợ này, đă có tên nào bị kết tội là “giết người” hay không ? !

 

Xin mọi người hăy nh́n về Quê Hương, mùa Quốc Hận năm nay, 2013, đảng CSVN, chúng đang ra lệnh “Tổng động viên” để bắt các thanh niên, dù có thi đỗ vào Đại học, cũng phải cầm súng, để giết hại đồng bào, giết hại những người thân yêu ruột thị của chính ḿnh. Ngoài ra, chúng cũng đang ra sức trấn áp tinh thần đồng bào bằng những hành động phô trương lực lượng quân đội, công an một cách hùng hậu, nhất là tại miền Nam, chúng muốn “cảnh báo” rằng: chúng sẵn sàng giết chết tất cả những ai, nếu v́ ḷng yêu nước, mà có những hành động cụ thể như biểu t́nh... để đ̣i dân chủ, tự do.

 

Nhưng đảng CSVN đă không nh́n thấy những bài học lịch sử ở khắp nơi trên thế giới. Một bạo chúa Tần Thủy (Thỉ) Hoàng rồi cũng phải chết. Một Thành Cát Tư Hăn, mà ai cũng biết đến câu nói: “Vó ngựa của Thành Cát Tư Hăn đi đến đâu, th́ cây cỏ ở những nơi ấy không mọc được”. Nhưng rồi đế chế của Thành Cát Tư Hăn cũng phải chết. Đảng CSVN không phải là đội quân vạn năng. Bởi v́, sức mạnh và ư chí của toàn dân là những ngọn sóng thần, là những cơn đại hồng thủy, sẽ cuốn trôi, sẽ quét sạch hết tất cả loài ác thú, dă man đă được người đời gọi là Việt cộng.

 

KHÔNG ! Chúng ta không thể ngồi yên. Chúng ta phải Rửa Hận cho Nước, phải giải hết những oán cừu cho những đồng bào nạn nhân khốn khổ ấy.

 

Chúng ta hăy lắng nghe những lời của trung thần Nguyễn Phi Khanh đă nói, phải nén những đau thương, nuốt những ḍng nước mắt vào trong tim, để lo rửa thù cho nước, và trả hận cho đồng bào ruột thịt của chúng ta ở cả ba miền Trung-Nam-Bắc. Nước đă mất về tay của kẻ thù truyền kiếp là lũ giặc Tầu, th́ chúng ta không thể hàng năm chỉ tổ chức những cuộc biểu t́nh, và những buổi Lễ Quốc Hận, mà chúng ta, từ quốc nội cho đến hải ngoại, phải sát cánh, kề vai, đồng tâm, nhất nguyện bằng mọi cách, bằng mọi giá, phải cùng nhau tiêu trừ đảng CSVN, và giành lại toàn vẹn chủ quyền của Dân Tộc.

 

Chúng ta không thể ngồi yên, khoanh tay mà nh́n những bất công và sự ác; bởi: Đồng bào ta khổ, th́ chúng ta phải cùng nhau cứu khổ; c̣n Quốc Hận, th́ chúng ta phải cùng nhau Rửa Hận !

 

Huntington Beach, CA 92649

Mùa Quốc Hận 2013

 Châu Văn Thịnh

 

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính