Loài Cỏ May

 

Cao Lân

 

 

Ngày xưa, khi c̣n bé, ở những vùng nông thôn, khi băng qua những vùng cỏ hoang, nơi đó, có những bông Cỏ May mọc lẫn, cao hơn các loài cỏ dại khác. Tôi đă thấy lũ trẻ mục đồng, tức trẻ chăn trâu thường hay trải những chiếc quần có những bông Cỏ May dính, bám đầy ở ống và gấu quần trên băi cỏ; rồi một tay cầm cái lưỡi dao đă cùn, hay một cái lược làm bằng sừng trâu, cũng đă găy hết phân nửa phần răng lược, mà chúng nhặt được ở đâu đó, để chải, để gạt cho hết những bông Cỏ May đă bám vào gấu quần của chúng. Mà cái việc làm này, không khó cho mấy, v́ chỉ cần gạt và chải vài ba lần th́ những chùm Cỏ May đều rơi hết ra khỏi những chiếc ống quần. Và cũng cần phải nói thêm, loài Cỏ May này, chúng đều có hai loại bông Đực và bông Cái; nhưng chúng cũng đều rất giống nhau, cho nên không ai phân biệt được Đực, Cái, như những loài hoa khác như bầu, bí, mướp… Nhưng  chúng có một đặc tính, là sau khi đă đơm bông, kết trái, th́ chúng đều trở thành những chiếc trái nhỏ, h́nh dáng hơi giống cây kim may, hơi cứng, có đầu nhọn, cái đầu nhọn như những cây kim đó, là để chúng luôn chờ cho có một ai đi ngang qua, nếu có va quẹt vào nó một chút, th́ chúng liền đâm, xóc vào ngay những chiếc gấu, hay ống quần, khiến cho người chủ của những chiếc quần ấy, thấy hơi khó chịu, v́ cái đầu nhọn của chúng cứ đâm vào ống chân. Nhưng may mắn, v́ chúng không thể đâm vào gấu và ống quần của những người lớn, v́ mỗi lần đi ngang qua đám Cỏ May, th́ người lớn, ai cũng đều phải bước tránh sang một lề đường. Tuy vậy, nhưng để chắc chắn không bị Cỏ May bám vào gấu quần, nên họ c̣n kéo hẳn hai cái ống quần lên tới gối, thế là loài Cỏ May không thể táp quá gối cho được.

 

 

Loài Cỏ May là thế, nhưng trước năm 1975, tôi nhớ một bản nhạc có tên: Bông Cỏ May, có những lời ca rất dễ thương:  Những ngày anh đi khỏi xin em chớ đi lại vùng t́nh yêu, lắm bẫy nhân gian, để đem khói thuốc tay vàng, t́m nhau thấy gần. Ngủ trên cỏ may, thường khi vào tối, ...”

 

Có lẽ v́ thế, mà ngày nay, ở hải ngoại lại có một nhà văn to, có tên là Nguyễn thị Cỏ May, cũng thường xuyên xuất hiện trên mấy diễn đàn, mà mới đây, nhà văn to, đă viết một bài: “Đi thăm mộ Nam Phương Hoàng Hậu”. Về nội dung của bài viết, nếu chỉ nói về cựu Hoàng Hậu Nam Phương, th́ không có điều ǵ để nói. Nhưng không phải vậy, v́ cái điểm chính cần phải viết của nhà văn to Nguyễn thị Cỏ May là không phải chuyện của Nam Phương Hoàng Hậu, mà cái mục đích chính, là ở những ḍng này. Tôi xin trích lại nguyên văn như sau:

 

“Điểm đáng để ư là chỉ có ngôi mộ của Hoàng hậu có trồng hai cây trắc bách diệp hai bên sừng sững như hai người đứng ngay ngắn hầu, bất chấp tuế nguyệt, hay hai ngọn nến khổng lồ và khu đất khá rộng so với nhiều mộ khác tuy không được tươm tất bằng v́ những ngôi mộ này đều bằng đá hoa cương hay ít nhứt cũng bằng đá mài. Gia đ́nh làm tạm để chờ cơ hội cải táng đem về quê hương G̣ công hay Đà-lạt? Theo lời ông Boudy, cựu Xă trường Chabrignac (đương kim Xă trưởng là ông Dupuy), lúc đám tang, quan tài của Hoàng hậu đă được làm bằng kẽm để chuẩn bị đem về Việt Nam nhưng khi xin phép, Chánh quyền của Tổng thống Ngô Đ́nh Diệm từ chối nên phải chôn cất tại nghĩa trang Chabrignac!

 

Nh́n ngôi mộ của Nam Phương Hoàng hậu lạnh lẽo, cô đơn giữa người bản xứ, chúng tôi không khỏi bùi ngùi thương cảm cho thân phận của một Hoàng hậu mất nước. Thân phận của người dân b́nh thường như chúng tôi, nếu có con cái biết chăm lo, mồ mả có lẽ sẽ khá hơn chăng? Mà thôi, đời là vô thường, thân đă trở về với cát bụi th́ c̣n chọn lựa, giai cấp, ngôi vị ǵ nữa?

 

Nhưng dù sao, Bà Hoàng hậu chết rất an lành. Không bị đau đớn. Đám tang không trọng thể theo nghi thức dành cho môt Bà Hoàng, nhưng được đông đảo dân làng tiễn đưa, thương tiếc, có đủ mặt con cháu, cả Cựu Hoàng. Vẫn hơn người đang chức quyền tuyệt đối trong tay mà chết vô cùng thê thảm, không toàn thây. Chôn lén lút, không tang lễ, không làm được mồ mả. Khi có mồ mả, không dám ghi tên lên mộ bia. Mới thấy người lành thường gặp nạn, nhưng chung cuộc vẫn an lành”.

 

Trên đây, là những lời lẽ của nhà văn to Nguyễn thị Cỏ May, qua bài viết : “Đi thăm mộ Nam Phương Hoàng Hậu”. Tôi v́ không phải mà một nhà văn to như Nguyễn thị Cỏ May, nhưng đă hiểu được rằng: Mục đích chính của nhà văn to Nguyễn thị Cỏ May là để chửi xéo cố Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm bằng những ḍng sau đây:

 

“Gia đ́nh làm tạm để chờ cơ hội cải táng đem về quê hương G̣ công hay Đà-lạt? Theo lời ông Boudy, cựu Xă trường Chabrignac (đương kim Xă trưởng là ông Dupuy), lúc đám tang, quan tài của Hoàng hậu đă được làm bằng kẽm để chuẩn bị đem về Việt Nam nhưng khi xin phép, Chánh quyền của Tổng thống Ngô Đ́nh Diệm từ chối nên phải chôn cất tại nghĩa trang Chabrignac!”.

 

Nên nhớ, về cuộc sống cô đơn ở những năm tháng cuối đời, không có cựu hoàng Bảo Đại bên bà, v́ cựu hoàng lúc nào cũng mải mê vào những canh bạc đỏ đen và những người phụ nữ, cũng như về cái chết của Cựu Hoàng Hậu Nam Phương, th́ đa số quư độc giả đă biết, như đă có nhiều cây bút đă viết rồi, cho nên kẻ hèn này tự thấy, không cần phải ghi chép thêm vào đây làm ǵ nữa.

 

Tuy nhiên, v́ xét thấy, cần phải nói lên những điều này: Cựu Hoàng Hậu Nam Phương đă ra đi rất bất ngờ, mà chính vị bác sĩ của bà cũng không biết cựu Hoàng Hậu sẽ chết, nên chỉ kê toa cho thuốc, và trong lúc bà nhắm mắt ĺa đời chỉ có người quản gia trung thành luôn ở bên bà, và người giúp việc. C̣n Cựu hoàng Bảo Đại th́ đang bận đi chơi xa với bà Mộng Điệp. (điều này, rất nhiều người đă biết).

 

Vậy th́, ai là người đă đứng ra “xin phép. Chánh quyền của Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm từ chối, nên phải chôn cất tại nghĩa trang Chabrignac!”. Như thế, th́ ai “xin phép”, “xin phép” bằng cách nào, Cựu Hoàng Hậu Nam Phương có di chúc hay không ???

 

Nên biết, sau đó, th́ người quản gia trung thành của Cựu Hoàng Hậu Nam Phương cũng đă chết, và được chôn bên cạnh mộ của bà. Quư độc giả có thể t́m hiểu những sự kiện này trên Internet.

 

Về ông cựu Xă trưởng Boudy, vào năm 1963, khi Cựu Hoàng Hậu Nam Phương chết, th́ ít nhất, ông Xă trưởng cũng phải trên dưới 30 tuổi, đến thời điểm nhà văn to Nguyễn thị Cỏ May viết bài này, th́ ông cũng đă trên dưới 80 tuổi. Như vây, liệu ông có c̣n nhớ ǵ về những chi tiết “xin phép” nhưng, Chánh quyền của tổng thống Ngô Đ́nh Diệm từ chối…”??? Và ông xă trưởng có thật là biết và nhớ đến tên của cố Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm hay không ???

 

C̣n đây là điểm chính yếu của nhà văn to Nguyễn thị Cỏ May, với mục đích, để chửi xéo cố Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm.

 

“Nhưng dù sao, Bà Hoàng hậu chết rất an lành. Không bị đau đớn. Đám tang không trọng thể theo nghi thức dành cho một Bà Hoàng, nhưng được đông đảo dân làng tiễn đưa, thương tiếc, có đủ mặt con cháu, cả Cựu Hoàng. Vẫn hơn người đang chức quyền tuyệt đối trong tay mà chết vô cùng thê thảm, không toàn thây. Chôn lén lút, không tang lễ, không làm được mồ mả. Khi có mồ mả, không dám ghi tên lên mộ bia. Mới thấy người lành thường gặp nạn, nhưng chung cuộc vẫn an lành”.

 

Những lời này, không ai không hiểu rằng: nhà văn to Nguyễn thị Cỏ May đă cố t́nh chửi xéo về cái chết của cố Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm.

 

Xin mọi người cần phải biết và nhớ cho rằng: Trong lịch sử của Việt Nam, qua những thăng trầm, để dựng nước và giữ nước. Tiền nhân của chúng ta đă có vô số  người đă phải “chết vô cùng bi thảm, không toàn thây. Chôn lén lút, không dám ghi tên lên mộ bia” như nhà văn to Nguyễn thị Cỏ May đă viết.

 

Phải nói như thế, để chúng ta, và lớp hậu sinh sẽ c̣n ghi nhớ:

 

-  Đức Thánh Trần Hưng Đạo, khi vĩnh viễn từ giă cơi trần, đă không để lại dấu tích, “không làm được mồ mả, không dám ghi tên lên mộ bia”. Nhưng sau khi Ngài chết, th́ toàn dân Việt đă tôn thờ Ngài là Đức Thánh Trần!

 

- Danh tướng Trần Nguyễn Hăn và gia quyến cũng đă phải bị “chết vô cùng bi thảm, không tang lễ”, không có “đông đảo dân làng tiễn đưa”.

 

- Khai quốc công thần Nguyễn Trăi, cũng đă phải bị “chết không toàn thây, chết vô cùng bi thảm, không tang lễ”, không có “đông dảo dân làng tiễn đưa”, mà không phải chỉ một ḿnh Nguyễn Trăi, mà ông c̣n bị “tru di tam tộc”.

 

- Vị anh hùng Dân tộc: Nguyễn Thái Học và 12 đồng chí của ông, cũng đă bị “chết không toàn thây, chết vô cùng bi thảm, không tang lễ, không đông đảo dân làng tiễn đưa”!

 

- Tết Mậu Thân, 1968, tại Huế cũng như trên toàn lănh thổ của Việt Nam Cộng Ḥa; gần 7000  đồng bào vô tội, trong số đó, có rất nhiều phụ nữ và trẻ em, là những nạn nhân của Cộng sản bắc Việt và Khối Phật giáo Ấn Quang, đă bị giết “chết không toàn thây, chết vô cùng bi thảm, không tang lễ, không đông đảo dân chúng tiễn đưa”. Sau đó, khi t́m lại những bộ hài cốt, gia đ́nh của các nạn nhân đă không phân biệt được đâu là thịt xương của người thân của ḿnh! Và trong lịch sử cận đại, đă có nhiều vị là Dân,Quân, Cán,Chính Việt Nam Cộng Ḥa đă “chết không toàn thây, chết vô cùng bi thảm, không tang lễ, không có đông đảo dân làng tiễn đưa” như các vị anh hùng:

 

- Cố Đại tá Nguyễn Đ́nh Bảo: “người ở lại Charlie”; thi thể của Đ/tá Nguyễn Đ́nh Bảo đă được bọc trong tấm Poncho, ở dưới chiến hào, nhưng thân xác vẫn phải bị tan tành theo cát gió, bởi những quả bom trút xuống đỉnh đồi, bởi vị anh hùng Nguyễn Đ́nh Bảo đă quyết định  ở lại Charlie vào ngày 14/4/1972.

 

- Cố Đại úy Nguyễn Văn Đương “anh không chết đâu anh” đă hy sinh vào ngày 25/2/1971.

 

Và cho đến ngày 30/4/1975, Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa đă có thêm Ngũ Tướng đă “chết theo thành”. Lúc ấy, các vị cũng được chôn cất một cách âm thầm, “không tang lễ”, không có “đông đảo dân làng tiễn đưa”, như cựu Hoàng Hậu Nam Phương!

 

Ngoài Ngũ Tướng, c̣n có các vị là sĩ quan cấp Tá, như cố Đại tá Hồ Ngọc Cẩn… cấp Úy và Các Binh Sĩ cũng như các vị cựu tù “cải tạo” đă phải “chết vô cùng bi thảm, không tang lễ”  ở tận những nơi rừng sâu, nước độc, không được “đông đảo  dân làng  đưa tiễn”; và những đồng bào ruột thịt của chúng ta, kể cả trẻ em đă chết trên những con đường chạy trốn Cộng sản, từ di tản, vượt biên, vượt biển. Tất cả đă “được chôn” trong bụng cá, trong bụng thú rừng, “chết vô cùng bi thảm, không toàn thây, không tang lễ, không làm được mồ mả, không mộ bia”. Và c̣n nhiều, rất nhiều, vô số nhiều, không kể hết!

 

Tuy nhiên, có một cây Cỏ May, lại là một ẩn thân của một Củ Mài Đực, nó vốn là bút hiệu của một tên Lại Cái đă và đang sống với một tên cũng cùng Đực như nhau, bút hiệu này, hắn đă dùng lúc c̣n b́nh thường; sau này, v́ bị tai biến mạch máu năo, ngồi trễn lăn, nên hắn không viết lách ǵ được nữa. Từ đó, một Củ Mài Đực khác, có tên Nguyễn Văn... Truồng là "thân hữu" của tên Lại Cái này, Truồng cũng có nhiều người biết tới, đă dùng cái "bút hiệu" trước kia của tên Lại Cái, để viết tiếp những bài khác, mà nhiều người, nhiều tờ báo v́ không biết, cứ thấy Nguyễn Thị... Củ Mài, th́ tưởng là "đàn bà". Làm báo mà không biết kiểm chứng như thế th́: Chán thật.

 

Điều này, Nguyễn Thị...  Củ Mài cứ tưởng rằng không ai biết; nhưng thật ra, v́ người ta không muốn nhắc tới cái tên thằng nửa Cái, nửa Đực (Lại Cái) này mà thôi.

 

 

Tạm kết:

 

Nói tóm lại, đối với nhà văn to Nguyễn thị Cỏ May, th́ chỉ có những kẻ chết rồi, mà được “tổ chức tang lễ, đông đảo dân làng tiễn đưa, được dựng bia mộ” to lớn như cỡ Hồ Chí Minh, được lộng kiếng trong lăng ở Hà Nội, mới đích thực "người lành"; v́ vậy chính Hồ Chí Minh là thần tượng của nhà văn to Nguyễn thị Cỏ May, để Cỏ May tôn thờ; bởi Hồ Chí Minh là “người lành thường gặp nạn, nhưng chung cuộc vẫn an lành” để nằm trong lăng, hay ít ra cũng như lănh tụ của Bắc Hàn, khi chết, đă được người dân thi nhau khóc. Mà khóc đến cỡ thành suối, thành sông, th́ có lẽ loài Cỏ May cũng phải bị cuốn trôi đi mất hết, cả bông Đực cũng như bông Cái, đến mức độ này, th́ loài Cỏ May sẽ tuyệt giống, th́ chắc chẳng c̣n có cơ hội để mà bám vào ống quần của người đi qua đường nữa. Nếu được như vậy, th́ loài Cỏ May sẽ không c̣n bám vào những chiếc ống quần của những trẻ chăn trâu ở những vùng thôn quê như trước, để cho lũ trẻ mục đồng sẽ được b́nh yên mà ngồi trên lưng trâu, để thổi lên những khúc sáo bay cao vi vút, bay tận lên khoảng không trung:

 

“Về đồng quê, ta xây ngày mai tươi vui, trong gió mát lành, ḥa theo tiếng sáo bên đồi. Tiếng sáo em ru ù…u… tiếng sáo em trôi về bên cuối thôn”.

 

 

Anh quốc,

31/12/2012

Hiệu đ́nh ngày 04/10/2015

Cao Lân

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính