|
Hope for Vietnam's children of the dump
By Natalie Allen, CNN
“Hy vọng cho trẻ em trên các bãi rác ở Việt Nam” http://thecnnfreedomproject.blogs.cnn.com/2012/02/13/hope-for-vietnams-children-of-the-dump/
Twelve-year-old Dieu wears a bright-green top sprinkled with yellow flowers as she squats in a pile of garbage with her mother.
The two talk and laugh while their hands work quickly, sorting plastic from the discarded food and waste.
A full bag will bring their family just pennies. But this is their life’s work. They live on a dump in Rach Gia, Vietnam, part of the Mekong Delta.
Dieu’s little sister, one of nine siblings, watches from the family’s two-room shack. One of her brothers sits on a nearby tombstone with his dog. The dump lies on an abandoned cemetery, and the above-ground tombs are the only places to sit that aren’t covered by trash.
Some 200 families live on this and one other dump in Rach Gia. They are three generations of Cambodians who fled the brutal Khmer Rouge regime in the 1970s. It’s the only home they have ever known.
What they eat and what they wear is often from what they find in the trash. For the longest time, the children didn't even know flip-flops were supposed to match.
But there is a danger here far worse than filth or poverty.
Human traffickers prey on these poor people’s desperation. Children are bought and sold here, some for as little as $100. The parents sell because they are tricked into believing that the buyer has good intentions, that their children will have a promising job and a promising future. They so badly want to help their sons and daughters escape poverty.
Oftentimes, however, the children end up as sex slaves.
“The trafficker looks like your mom, (the trafficker) doesn't look like a bad guy," said Caroline Nguyen Ticarro-Parker, who founded the Catalyst Foundation to help Dieu and other children in Vietnam's poorest communities
The kids are sometimes stolen, too, when they make their long walk into town to sell lottery tickets.
“When we started, we knew of a house that was at the entrance of the dump, and we know girls were being taken in there by traffickers and being raped,” Ticarro-Parker said. "If they screamed, then they were let go. If they didn't scream, then they were taken. And the girls were as young as 4."
Lessons for survival
After leaving Dieu’s dump, I arrive at another one just as a sanitation truck leaves behind a fresh pile.
People scurry with picks and bags and start sorting. They work day and night alongside their children. At 1 a.m., when the last truck of the day arrives, they all don headlamps to work in the dark.
I follow a mother who carries her baby to the family’s shack. One could barely call it that; it is nothing more than tarps strung together for shelter. Bowls of discarded food are covered in flies. Clothes dry on barbed wire.
The mother lays her baby in a net strung up as a hammock. After rocking the baby to sleep, she heads back out to work in the dump.
Another parent offers me his baby when I arrive. He is cradling a little boy, months old, wearing a colorful striped hat. The father swats flies away from the child’s face. He mistakenly thinks I am here to buy his baby.
Ticarro-Parker’s family fled Vietnam when she was a child. She returned as an adult to give back to her homeland, bringing clothes to the poor. But when she stumbled onto the families of the Rach Gia dumps, she knew much more had to be done.
She went back home to Minnesota, started raising money and eventually opened a school for the children of the dump.
Lesson one: Arm the children with cell phones so they can call for help.
“It sounds weird, but we gave the prettiest girls the cell phones first,” Ticarro-Parker said. “They’re most at risk.”
Lesson two: Teach the children to read so that if they are taken, they can read city signs and call the school to let them know where they are.
That happened in 2008. Four girls were taken, but the traffickers were caught because the girls had a cell phone and knew how to read a road sign to give their location.
Lesson three: Teach the children to run if strangers approach.
That’s exactly what 13-year-old Hanh did when men, presumably traffickers, chased her and her brother as they walked home on the last day of school in 2010. She did what she was taught and ran. But while getting away, Hanh fell into a canal and drowned.
Ticarro-Parker fights back tears recalling the tragedy: “She died doing what we asked.”
Before she died, Hanh was interviewed for the school’s first brochure. Next to her picture is a quote of what hope meant to her: “Hope is my school.”
School is the only hope for these children, Ticarro-Parker says. It strengthens the entire community.
"When we started it was 99% illiteracy,” she said. “None of the parents (at the dumps) knew how to read and write, the children had never been to school.”
They are now down to 40% illiteracy.
“The children are understanding that they could be the generation that doesn't work in the dump,” Ticarro-Parker said.
The school also teaches parents the cold hard truth: what will really happen to their children if they sell them.
In 2006, before the school opened, more than 37 girls from the dumps were sold to traffickers by their parents, Ticarro-Parker said. In 2011, only four were sold.
'A catalyst for change'
Inside one of the school’s two classrooms, a boy writes in his notebook. He clutches a blue pen with fingers covered in dirt, black under all his fingernails. The children are dirty, but their maroon-and-white school uniforms are crisp. Across their backs reads, “be a catalyst for change.” And they all wear shoes that match.
Outside is the sound of a power saw. Volunteers are here to build a playground for the school, which was built on a rice paddy on the edge of the town.
It will be the first real playground these children have seen.
One Vietnamese woman helps the volunteers with sanding and toting wood. She is working to pay off a debt to the school. She sold her teenage daughter to traffickers – twice - and the school helped get her back both times. Now the woman works to pay off her debt.
When the playground opens, the children are waiting. They swarm. Up the climbing wall, down the slide, over the monkey bars, onto the swings. They have to be taught how to pump their legs and pull the ropes to make the swings move. They don’t have any idea how it works. They learn quickly, however, and are soon flying high.
Dieu, on the seesaw, screams with joy as a row of girls fall like dominoes onto the sand in hysterical laughter. Seeing their smiles and hearing their joy, it is hard to believe these children live on a garbage dump.
"Over the last year and a half, the boys and girls have been happy,” Ticarro-Parker said. “They want to be singers and teachers and doctors and architects. Suddenly they have a career in mind. …
“We're not going to eliminate trafficking. We are not going to change this whole culture of girls feeling unworthy of themselves. But we're going to change this group of girls. We're going to change 200 girls. It's going to happen, one girl at a time."
Gần đây trong bài viết có tiêu đề “Hy vọng cho trẻ em trên các bãi rác ở Việt Nam”, phóng viên Natalie Allen của hãng thông tấn CNN đã làm người xúc động khi thuật lại cảnh nghèo khó, những mối đe dọa và cả niềm hi vọng của những đứa trẻ sống tại bãi rác Rạch Giá, miền Nam Việt Nam. Bài viết được lược dịch ở đây.
Diệu, cô bé 12 tuổi quàng trên đầu một chiếc khăn màu xanh có trang trí hình hoa vàng ngồi chồm hỗm với mẹ trên một đống rác. Cả hai mẹ con cùng nói và cười trong khi đôi tay thoăn thoắt phân loại túi nylon, vỏ đồ hộp và các phế phẩm khác.
Một túi đựng đầy rác được chọn lọc chỉ đem lại cho họ một ít tiền lẻ. Nhưng đó là cách mưu sinh duy nhất của họ – những con người đang sống trên một bãi rác ở Rạch Giá, thuộc đồng bằng sông Cửu Long của Việt Nam.
Diệu là một đứa em gái trong số chín anh chị em trong gia đình. Một trong những người anh của Diệu đang ngồi trên một bia mộ gần đó với con chó của mình. Bãi rác nằm trên một nghĩa trang bị bỏ rơi, và những ngôi mộ nhô lên khỏi mặt đất là nơi duy nhất để ngồi vì không bị rác bao phủ.
Gia định của Diệu là một trong khoảng 200 gia đình sống tại các bãi rác ở Rạch Giá. Họ là những người gốc Campuchia đã chạy trốn khỏi chế độ Khmer Đỏ tàn bạo vào thập niên 1970. Qua 3 thế hệ, bãi rác trở thành nơi dung thân duy nhất của họ.
Cuộc sống của họ thiếu thốn một cách khó có thể hình dung. Thức ăn và quần áo mặc thường là những gì họ tìm thấy khi bới rác. Thậm chí những đứa trẻ không biết rằng một đôi dép nhựa cần phải có hai chiếc giống nhau.
Các bậc cha mẹ bán con vì bị lừa rằng người mua có ý định tốt, con cái của họ sẽ có một công ăn việc làm tử tế và một tương lai đầy hứa hẹn. Họ tha thiết mong muốn những đứa con mình được đổi đời.
Họ không biết rằng, trên thực tế, nhiều đứa trẻ đã bị bóc lột sức lao động thậm tệ hoặc biến thành các nô lệ tình dục trong các nhà chứa.
“Kẻ buôn trông cũng giống như mẹ của các em, không giống như một người xấu!” Caroline Nguyễn Ticarro-Parker, người sáng lập Quỹ Xúc Tác để giúp đỡ Diệu và trẻ em trong các cộng đồng nghèo nhất của Việt Nam.
Các em trẻ đôi khi cũng bị bắt cóc, khi các em đi bộ vào thị trấn để bán vé số.
“Khi chúng tôi mới bắt đầu, chúng tôi biết một căn nhà ở đầu lối vào của bãi rác, và chúng tôi biết là các cô gái được đám buôn người đem vào đó và bị cưỡng hiếp,” Ticarro-Parker nói. “Nếu các em la hét, thì sẽ được thả. Nếu các em không la hét, thì sẽ bị đưa đi. Có lúc có em trẻ tới những 4 tuổi.”
Những bài học cho sự sống còn
Sau khi rời bãi rác gần nhà em Diệu, tôi đến một bãi rác khác ngay sau khi một chiếc xe tải vệ sinh đã để lại một đống tươi.
Mọi người vội chạy lại với cây chọn và túi xách và bắt đầu phân loại. Họ làm việc ngày và đêm cùng với con cái của họ. Một giờ sáng, khi chiếc xe tải rác cuối cùng trong ngày đến, họ mang đèn vào đầu để tiếp tục làm việc trong bóng tối.
Tôi đi theo một người mẹ có con đến căn lều của bà. Cũng rất khó có thể gọi đó là túp lều vì đó không có gì nhiều hơn là những tấm nhựa được nối lại với nhau để làm nơi trú ngụ. Những chén đựng đồ ăn thì đầy ruồi. Quần áo thì được phơi khô trên dây thép gai.
Một người cha khác muốn bán con của mình cho tôi khi thấy tôi đến nơi. Ông đang ôm một em bé vài tháng tuổi, đang đội một chiếc mũ đầy màu sắc. Người cha liên tục đập ruồi đang đậu vào mặt của đứa trẻ. Ông bị nhầm, nghĩ rằng tôi đến đây là để mua con của mình
Gia đình của Ticarro-Parker trốn chạy khỏi Việt Nam khi cô chỉ là một đứa trẻ. Cô trở về như một người trưởng thành để giúp đỡ đất mẹ – đưa quần áo cho người nghèo. Qua dịp đó, cô tình cờ biết được các gia đình nghèo của các bãi rác Rạch Gia, cô lập tức biết rằng còn rất nhiều việc phải làm hơn nữa.
Cô trở về nhà ở tiểu bang Minnesota (Mỹ), bắt đầu quyên góp tiền và cuối cùng đã mở một trường học cho những trẻ em ở bãi rác.
Dưới sự tài trợ của tổ chức mang tên Quỹ xúc tác (Catalyst Foundation) – một tổ chức được lập ra để giúp trẻ em trong các cộng đồng nghèo nhất của Việt Nam, một trường học dành cho trẻ em trên bãi rác Rạch Giá đã được mở.
Bài học thứ nhất: Cho các em điện thoại di động để kêu gọi giúp đỡ khi cần.
“Nghe có vẻ lạ, nhưng chúng tôi đã cho các cô gái xinh đẹp nhất điện thoại di động đầu tiên,” Ticarro-Parker cho biết. “Các em có nguy cơ bị bắc cóc/bị bán cao nhất.”
Bài học thứ 2: Dạy cho các em biết đọc để khi nào các em bị bắt cóc/bị bán, các em có thể đọc tên thành phố và gọi đến trường để cho biết các em đang ở đâu.
Năm 2008, bốn cô gái bị bán đi, nhưng bọn buôn người bị bắt vì các cô gái có một điện thoại di động và biết đọc đường để cung cấp vị trí của họ.
Bài học thứ ba: Dạy cho các em biết là phải chạy nếu người lạ tìm cách tiếp cận.
Đó là chính xác những gì mà em Hạnh 13 tuổi đã làm khi người đàn ông, có lẽ bọn buôn người, đuổi theo cô và em trai của cô khi họ đang đi bộ về nhà vào ngày đi học cuối khóa năm 2010. Cô đã làm những gì cô đã được dạy và chạy đi. Không may, Hạnh rơi vào một kênh đào và chết đuối.
Ticarro-Parker tìm cách dấu nước mắt trong khi kể lại bi kịch: “Em ấy chết vì làm cái chúng tôi đã dạy.”
Trước khi chết, Hạnh đã được phỏng vấn cho cuốn sách nhỏ đầu tiên của trường. Bên cạnh hình của Hạnh là một câu nói của em ấy: “Trường của em là nguồn hy vọng.”
“Ngôi trường là hy vọng duy nhất cho các em, Ticarro-Parker nói. Nó cũng giúp đỡ toàn bộ cộng đồng.
“Khi chúng tôi bắt đầu, 99% là mù chữ,” cô nói “Tất cả các bậc cha mẹ (tại bãi rác) đều mù chữ, còn các em chưa bao giờ được cắp sách đến trường.”
“Hiện nay, nạn mù chữ ở bãi rác đã xuống còn 40%.”
“Các em đang hiểu rằng các em có thể sẽ là thế hệ không phải sinh sống trong những bãi rác,” Ticarro-Parker cho biết.
Nhà trường cũng truyền đạt cho các bậc cha mẹ hiểu về sự thật của hiểm họa buôn người: những gì thực sự sẽ xảy ra với con cái của họ nếu họ bán chúng.
Trong năm 2006, trước khi trường mở ra, hơn 37 đứa trẻ đã bị cha mẹ bán cho bọn buôn người. Trong năm 2011, chỉ còn bốn trường hợp như vậy.
Một chất xúc tác cho sự thay đổi
Giờ đây, sau các buổi nhặt rác, Diệu lại đến trường. Trong sân chơi, em hòa đồng cùng những đứa trẻ khác cùng cảnh ngộ, hào hứng trên chiếc bập bênh hay hò hét nô đùa trên bãi cát. Lắng nghe cá em nói và nhìn các em cười rất khó để tin rằng các em là những đứa trẻ sống trên một bãi chứa rác thải.
“Trong hơn năm rưỡi qua, các em xem ra vui vẻ hẳng lên” Ticarro-Parker cho biết: “Các em giờ muốn trở thành ca sĩ và giáo viên và bác sĩ và kiến trúc sư. Đột nhiên các em có ý tưởng cho một sự nghiệp trong tâm trí ….”
“Có thể chúng tôi sẽ không để loại trừ được nạn buôn bán trẻ em. Có thể chúng tôi sẽ không thay đổi cách nhìn của các em gái bé tự kĩ cảm thấy bản thân không xứng đáng. Nhưng chúng tôi sẽ thay đổi các em gái này. Chúng tôi sẽ thay đổi 200 em gái ở đây, mỗi lần một em. “
Các bạn có thể đọc thêm, xem hình và video ở đây:
http://thecnnfreedomproject.blogs.cnn.com/2012/02/13/hope-for-vietnams-children-of-the-dump/
Nguồn dịch : Văn Hòa và Admin V
|