Ngục Trung Nhật Kư không phải của Hồ Chí Minh

 

Bút Sử

 

 

 

Theo học giả Lê Hữu Mục, trong quyển sách “Hồ Chí Minh Không Phải Là Tác Giả Ngục Trung Nhật Kư”, 1990, ông đă đưa ra đầy đủ bằng chứng để kết luận tập thơ này ra đời dưới sự dàn dựng công phu của ban biên soạn thuộc hệ thống Đảng Cộng Sản Việt Nam.

 

 Một bằng chứng hùng hồn nhất là h́nh b́a nguyên thủy của tập thơ chữ Hán in h́nh hai bàn tay bị xiềng nắm chặt lại đưa lên, phía trên đề ngày 29-8-1932 đến 10-9-1933, nghĩa là tập thơ được sáng tác trong giai đoạn trên. Nhưng theo cộng sản Việt Nam th́ tập thơ được “Bác” sáng tác từ 29-8-1942 đến 10-9-1943,  trong giai đoạn “Bác” bị bắt tại biên giới Trung Việt, bị giam nhà tù của Tưởng Giới Thạch qua nhiều trại từ Tĩnh Tây, Thiên Bảo, Long Tuyền, Điền Đông, Quả Đức, Long An, Đồng Chính, Nam Ninh, Bào Hương, Lai Tân, Liễu Châu. Cứ như thế Hồ Chí Minh bị chuyển đi chuyển lại 30 nhà tù của 13 huyện tỉnh Quảng Tây.

 

Ông Đặng Thai Mai với chức vụ “Chủ Tịch Hội Liên Hiệp Văn Học Nghệ Thuật” được giao nhiệm vụ hiệu đính cuốn thơ trong thời gian 1959-1960 đă bị đảng CS cho là có những câu hỏi “lẩm cẩm.”  Ông đă đặt thắc mắc lên “Ban Tuyên Giáo” để ban này đưa lên Hồ Chí Minh. Câu hỏi : “Tại sao h́nh b́a cuốn thơ có ghi 29-8-1932 đến 10-9-1933 mà khi dịch ra th́ phải sửa thành 29-8-1942 đến 10-9-1943?” Hồ Chí Minh không trả lời ǵ cả, giữ măi thái độ lặng im, lại ve vuốt ông Mai và vội vàng thăng chức cho Đặng Thai Mai làm “Viện Trưởng Viện Văn Học”, một chức vụ bao trùm mọi sinh hoạt văn học.

 

Nếu Hồ Chí Minh làm ra những bài thơ này vào giai đoạn 1942-1943, tại sao Trần Dân Tiên (bút danh của Hồ Chí Minh) không đề cập tới những sáng tác của ông khi cho ra cuốn “Những Mẩu Chuyện về Đời Hoạt Động của Chủ Tịch Hồ Chí Minh” vào 1948? Đây là một cuốn sách được dịch ra nhiều thứ tiếng trong đó ông Hồ tự viết về ḿnh, tự ca ngợi đánh bóng cá nhân ông ta. Những bài thơ hay như vậy mà ông không nhớ ra để ghi vào sách hay sao?

 

Theo giáo sư Lê Hữu Mục, 1958 sau khi dẹp xong vụ Nhân Văn Giai Phẩm, đảng CS thấy cần “sáng tạo” ông Hồ thành một 'lănh đạo văn nghệ' để ngăn ngừa những vụ nổi dậy sau này.

 

Tập thơ gốc và tập thơ do Đảng tạo ra lại cách nhau khỏang 10 năm. Ban dịch thuật ngụy ra những ngày tháng trong đó cho tương xứng với những ngày Hồ Chí Minh bị giải đi các nhà giam bên Trung Quốc. Hầu hết là thơ chính gốc và một số ít thơ thật của Hồ Chí Minh. Người ta thấy ngay hai cách hành văn, hai tư tưởng, hai hoàn cảnh khác nha

 

Nhân vật Già Lư là ai trong “Những Mẩu Chuyện về Đời Hoạt Động của Hồ Chủ Tịch” của Trần Dân Tiên?

 

Trần Dân Tiên viết (trang 87): “Hai người bị bắt làm ông chú ư hơn cả: một em bé học nghề mười ba tuổi….; và một tướng cướp già bị bắt v́ bị bạn tố giác. Người này độ sáu mươi tuổi, hoà nhă, mưu trí và gan góc, giỏi chữ Trung-quốc, làm được thơ. Y tự cho ḿnh là một anh hùng và cho ông Nguyễn cũng là một anh hùng. “Tôi là một con sư tử rơi xuống hố. Anh cũng là một con rồng mắc cạn,” y vừa nói vừa thở dài. Nhưng y rất lạc quan, nói tiếp thêm: “Sư tử một ngày kia sẽ trở về làm chúa sơn lâm, c̣n rồng một ngày kia sẽ bay lên trời và làm chúa tể gió mây.” Già Lư làm chúa một dăy núi…Lư khá ác với người giàu, nhưng rất tử tế với người nghèo. V́ vậy Lư đưọc nhân dân trong vùng vừa yêu vừa sợ.”

 

Trên là một số nét chánh về Già Lư mà Hồ Chí Minh đă tả trong sách khi ở tù chung với Lư tại nhà khám lớn ở Hong Kong từ 1932-1933. Lúc này Già Lư đă 60 tuổi , Hồ Chí Minh chỉ khoảng 42. 

 

 Lăo phu nguyên bất ái ngâm thi (bài 2, Khai quyển)

 Lăo phu hoà lệ tả tù thi (bài 110, Thu dạ).

 

 Theo giáo sư Lê Hữu Mục, 60 tuổi th́ gọi là ḱ, 70-80 là điệt, 80-90 là mạo. Như vậy, những bài thơ trong đó tự xưng “lăo” chắc chắn là của một người già, không phải ở tuổi 52 của Hồ Chí Minh, nếu cho rằng ông ta làm lúc ở tù tại Trung Quốc 1942. 

 

 Bài sau đây chứng tỏ tác giả là một người Trung Hoa (Hán):

 

Anh nói (bài số 7)

Trung thành, ta vốn không thẹn

Lại bị hiềm nghi là Hán gian!

Vốn biết là đời không dễ xử

Đến nay càng khó xử muôn vàn!

 

 Hán gian nghĩa là người Trung Hoa mà đi làm tay sai cho giặc. Nếu Hồ Chí Minh bị nghi làm tay sai cho người Trung Hoa th́ gọi là Việt gian.

 

 Nhà ai hoa kết với đèn chưng

Quốc khánh vui reo cả nước mừng (bài 26)

 

 Song Thập là ngày 10 tháng 10,  tức ngày lễ lớn của Trung Hoa. Hồ Chí Minh là người Việt Nam th́ hà cớ ǵ phải vui mừng trong  ngày lễ của nước khác. Hơn nữa, năm 1942, nếu coi như thơ của Hồ th́ lúc này bị ở nhà tù Tưởng Giới Thạch th́ tại sao lại reo vui với kẻ thù?

 

 Một bài thơ nói lên cảnh tù văn minh, không thể là cảnh nhà giam ở Trung Quốc:

 

Nhà Ngục (Nam Ninh)

Pḥng giam kiến trúc rất ma-đăng

Đèn điện thâu đêm chiếu sáng trưng

Mỗi bữa chỉ v́ duy có cháo

Cho nên cái bụng sợ chằng chằng!

 

 Ma-đăng là phiên âm chữ modern của tiếng Anh, nghĩa là hiện đại, văn minh. Chỉ có nhà tù ở Hong Kong mới xây bằng xi măng cốt sắt với kiến trúc tân thời, có đèn điện thâu đêm. Nhà giam ở Quế Lâm, Liễu Châu v.v.., lúc Hồ Chí Minh ở tù 1942 th́ làm ǵ có những tiện nghi như ở Hong Kong. Như vậy th́ chắc chắn bài thơ này của Già Lư ở tù 1932. Hơn nữa, trong “Những Mẩu Chuyện…” c̣n kể về 1942, Hồ Chí Minh đa phần bị xích xiềng, bị dẫn dắt đi từ nhà tù này tới nhà tù nọ trong nhiều tháng. Khi được nghỉ ngơi th́ Hồ lại chán, không biết phải làm ǵ. “Nhưng cụ khổ nhất là mất th́ giờ ngồi không. Trong khi Cụ Hồ la lết tấm thân mệt lử từ nhà giam này đến nhà giam khác, có lẽ những việc lớn đang dồn dập trong nước và trên thế giới.” (trang 97).

 

 Nhiều bài thơ trong Ngục Trung Nhật Kư chứng tỏ nhân cách một con người thoát tục, có tính siêu nhiên, tuy là một kẻ giang hồ. Một cái nh́n duy tâm của Già Lư trong:

 

Cảnh Chiều

Hồng nở rồi mai hồng lại rụng

Hoa tàn hoa nở những vô t́nh

Hương hoa bay thấy vào song ngục

Hương đến người tù tố bất b́nh!

 

Tư tưởng trên không thể là “tư duy” của những người cộng sản theo chủ thuyết duy vật. Khi ta đọc về Hồ Chí Minh của Trần Dân Tiên ta thây thể hiện một con người hoạt động đấu tranh, có tính mưu cầu. Hai nhân vật hoàn toàn khác nhau.

 

 Phong cách thật của Hồ Chí Minh trong Ngục Trung Nhật Kư qua một ít bài thơ như:

 

 Hạn chế (103)

 

Đau khổ chi bằng mất tự do

Đến buồn đi ỉa cũng không cho

Cửa tù khi mở, không đau bụng

Đau bụng th́ không mở cửa tù!

 

 Thiên bảo ngục (31)

 

Năm mươi ba dặm, một ngày dài

Aó mũ dầm mưa, giày rạc rài

Chỗ ngủ yên thâu đêm chẳng có

Ngồi trên hố xí đợi ngày mai

 
Cảnh t́nh này rất đúng trong trường hợp Hồ Chí Minh làm bài thơ trên khi bị tù tại Trung Quốc 1942. Trong “Những Mẩu Chuyện…” (trang 96): “Ăn uống thiếu, không khí thiếu, bẩn thỉu, ở lẫn với những người mắc bệnh giang mai, nghiện thuốc phiện. Nhà tù thường chật ních, người đến sau không có chỗ nằm. Ban đêm Cụ Hồ thường ngồi trên cầu xí ở ngay trong pḥng giam. Nhưng cụ vẫn không được yên ổn. Lâu lâu cụ lại phải đứng dậy nhường chỗ cho một người đi ỉa đêm.”  Ngôn ngữ và phong cách của hai bài thơ trên và trong sách Trần Dân Tiên hầu như giống nhau hoàn toàn. Cách dùng chữ rất trần trụi (ỉa) mà trong thơ Già Lư th́ nhă và kín đáo hơn.

 

Trần Dân Tiên cho đó là pḥng giam. Điều này chứng tỏ rằng những “nhà tù” mà Hồ Chí Minh trải qua trong giai đoạn 1942-1943 tại Trung Quốc chỉ là những trại giam với pḥng giam chật hẹp, khác hẳn nhà tù lớn ở Victoria Hong Kong. Đa phần những bài thơ của Già Lư nói về nhà tù, nhà lao, không phải pḥng giam.

 

 Bài viết này chỉ đưa ra một vài điều chứng minh trong rất nhiều chi tiết mà học giả Lê Hữu Mục đă tŕnh bày. Tuổi trẻ tại Việt Nam đến ngày nay vẫn c̣n phải học cái gọi là “tác phẩm văn học” của Hồ Chí Minh. Một vài sách báo của Mỹ khi viết về ông Hồ trong giai đoạn bị tù 1942 lại dẫn chứng bằng những bài thơ tù trên. Đó là điều đáng tiếc!

 

 

Bút Sử

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính