Nguyễn-hữu-Cầu… Anh là ai?...
TLC. Bùi-trọng-Nghĩa K18/TĐ

Đại Úy Nguyễn Hữu Cầu
Có người gọi anh là người tù thế kỷ, có người gọi anh là người tù bất
khuất, có người gọi anh là người tù kiệt suất.v..v.. Dù gọi cách nào đi
nữa thì anh vẫn mang một danh hiệu độc nhất, bất diệt,đó là: “Đại úy
QLVNCH” với tôn chỉ: “Tổ Quốc,Danh Dự,Trách Nhiệm”.
Hơn ba mươi bảy năm tù giam vùi dập xiềng xích. Năm năm đầu là tù cải tạo,
ba mươi hai năm sau là tù lương tâm. Là tù lương tâm vì anh tố cáo bọn
lính ông “Hồ” hãm hiếp 11 cháu gái lấy ra từ trại vượt biên ở Kiên-Giang,
nơi quê anh.. Chúng chụp cho anh cái mũ tình báo Mỹ (CIA), rồi tình báo
Trung Cộng.. Chúng kết án tử hình anh, sau cải thành tù chung thân. Trong
suốt ba mươi hai năm tù, bẩy lần chúng đưa anh giấy ân xá, nhưng anh không
ký, anh nói anh không có tội, và yêu cầu bỏ chữ “ân xá”…
Người ta muốn cải danh anh là “ngụy” phạm. Tổ quốc anh là “VNXHCN”. Quê
hương anh là đất nước mới.. Song anh từ chối.. Anh nhất mực khẳng định:
Anh là Đại Úy QLVNCH, tổ quốc anh là VNCH, và quê hương anh là miền Nam
yêu dấu.. Có lẽ vì một lòng, một dạ, kiên định lập trường, nên người ta
gọi anh là: “người tù bất khuất.” chăng?..
Một thế kỷ qua, chiến tranh cũng nhiều, loài người giết nhau, giam giữ, bỏ
tù, đầy đọa, đánh đập, tra tấn,gông cùm, xiềng xích nhau cũng không
ít.!!.. Song đã có mấy ai trải qua hơn ba mươi bảy năm dài, gần một nửa
đời người trong gông cùm xiềng xích, khổ sai, đầy ải như anh?..
Anh chiến đấu chống giặc phương Bắc xâm lăng quê hương anh, bảo vệ miền
Nam yên lành trong thanh bình hạnh phúc.. Anh luôn nắm vững tay súng trong
ý nghĩa đơn thuần: “nòng súng nhân đạo cứu người lầm than”. Song, thất
vọng thay!.. Hèn nhát thay.!.. Tổng Thống cuối cùng, tư lệnh tối cao của
anh bắt anh đầu hàng quân địch.!!..
Nỗi đau gông cùm, xiềng xích, tra tấn, đói khổ, với anh, vẫn không thể nào
bằng nỗi đau miễn cưỡng đầu hàng quân địch.. Có lẽ vì vậy, nên suốt hơn ba
mươi bảy năm dài, chưa một lần anh xin ân xá của kẻ thù.. Anh mới chính là
“người tù bất khuất”.
Anh nói: “Những mắt xích ở cổ chân anh là hạt mân côi.. Anh lần hạt mân
côi mỗi ngày..”. cai tù mở xích. Anh đề nghị: “Hãy mở xích cho các chiến
hữu của anh trước, anh xin là người sau cùng, vì anh đang lần hạt mân
côi..”. Anh rõ ràng là người sĩ quan của một quân đội nổi tiếng là: “can
trường nơi trận chiến,bất khuất khi chiến bại..”
Anh vốn là một nhạc sĩ quân đội nghiệp dư. Trong tù anh viết nhạc ca ngợi
lòng yêu nước của quân nhân của QLVNCH.. Kiên định lập trường của người
lính “thua cuộc”.
Với anh kẻ thù cứ lấy đi giấy bút của anh, anh vẫn cứ viết bằng máu anh,
và giữ lại trong tim, óc anh..
Đói khổ, đau ốm, bệnh tật, đầy đọa, lao động khổ sai,vùi dập, tra tấn
không làm anh sờn lòng, khiếp sợ.. Nỗi đau tan nát cửa nhà, cha, con chia
cách, phu thê đứt đoạn, không làm anh chao đảo, vấp ngã trước kẻ thù.. Anh
từ chối ký giấy xin ân xá nhiều lần.. Anh luôn khẳng định: “anh cầm súng
để bảo vệ cho tự do, anh không có tội..”. Có lẽ vì vậy nên người ta gọi
anh là: “người tù kiệt xuất.”
“Nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại”. Ba mươi bảy năm, tám tháng, mười
ngày trong lao tù của “bên thắng cuộc”, trong đó có 5 năm tù cải tạo, hơn
32 năm tù sau là tù lương tâm, hậu quả của lá đơn can đảm tố giác bọn ác
thú “thắng cuộc” hãm hiếp 11 cháu gái vô tội miền Nam mà chúng lấy ra từ
trại giam những người vượt biển đi tìm tự do như đã kể ở trên..
Thời gian của 37 năm tù, tính ra ngày bằng 13,755 cái thiên thu!!. bằng
gần một nửa trăm năm đời người… Gọi anh là: “người tù của thế kỷ”, quả
không ngoa..
Mặc cho những mưa nắng của trời, mặc cho những đói khát, lao động khổ
sai, đầy ải, mặc cho những kìm kẹp xiềng xích của kẻ “thắng cuộc”.. Anh
vẫn trơ như đá, vững như đồng.. Phải chăng vì trong anh đã luôn có ý chí
sắt đá vốn có của người lính VNCH được hun đúc từ lòng yêu nước, trưởng
thành từ vùng đất tự do miền Nam yêu thương?..
Cuối cùng,anh đa dũng cảm vượt qua “khúc đoạn trường” của kẻ chiến bại..
Anh trở về trong âm thầm, nhưng mà lòng thì ngạo nghễ, hiên ngang. Trong
anh vẫn còn trọn vẹn một trái tim, một khối óc, một khát khao cho tự do
của người lính VNCH năm xưa..
Anh,chính là người lính của quân lực VNCH “thua cuộc” độc nhất, trải qua
thời gian dài nhất trong nhà tù CS ở thế kỷ này.
Viết giữa thủ đô của NVTN
Quận cam 5/2015
Bùi-trọng-Nghĩa
----------------------------------------
Chú thích: Qua điện thoại,cựu Trung Tá Hạnh-Nhơn xác định Đ/U
Nguyễn-hữu-Cầu không phải là cựu thương phế binh nên không được trợ
giúp!!...
Hiện trạng Cầu đang làm thuê cho tiệm giặt ủi của người cháu họ để sinh
sống..Sức khỏe có phần yếu kém, mù một mắt và không còn răng.
Tòa lãnh sự Hoa-Kỳ đã gọi anh đến nộp đơn đi Mỹ tháng 4/2015. Nhưng
anh đòi hỏi phải đưa mấy tên hãm hiếp 11 cháu gái năm xưa ra tòa. Sau đó
anh mới đi Mỹ..
Trân trọng xin quý hảo tâm trợ giúp vật chất và tinh thần để anh đủ sức
chịu đựng đến ngày từ giã quê hương..
Sau đây là: Email,điện thoại và địa chỉ của Đ/U Cầu:
Email.
bobinhthuduc@gmail.com .Đ/T:0917 250 627. Địa chỉ cư trú:25/27
Tôn-thất-Tùng phường Phạm-ngũ-Lão Quận 1 T/p Hồ-chí-Minh.
Ân nhân cá biệt:
Đợt 1:
- Bà
Minh-Nguyệt $300(thân hữu k 18/TĐ).Đ/U Cầu đã nhận được ngày 3/5/2015.
Đợt 2:
-
Các chiến hữu 81 Biệt Cách Dù VNCH $50.
-
Đ/U Huỳnh bá Vạn (k21/TĐ) $120.
-
Bùi nữ trang Đài $30.(thục nữ bà Minh-Nguyệt)
Đ/U
Cầu đã nhận được ngày 7/7/2015.
Đợt 3:
-
Nhà văn Huy-Phương $100
-
Bác sĩ Đặng-trần-Hào $200
Đ/U
Cầu đã nhận được ngày 9/9/2015.