|
TỔ QUỐC KHÔNG PHẢI LÀ THẦY CHÙA HUYỀN QUANG - QUẢNG ĐỘ
Bùi Lư Hồng
Ư niệm về sự thành h́nh quốc gia về phương diện pháp lư, có 3 yếu
tố: lănh thổ, dân tộc và chính quyền. Nhưng tổ quốc bao gồm tất cả,
trong đó có tinh thần dân tộc, văn hóa, lịch sử...dân tộc và tổ quốc gắn
liền như h́nh với bóng, nhưng chính quyền th́ không thể là tổ quốc, v́ đây
chỉ là một nhóm người điều hành quốc gia, họ có thể đưa đất nước đến phồn
vinh hay là suy vong.
Mọi sự mạo nhận, tự xưng của bất cứ kẻ nào, đảng phái nào, tôn giáo
nào...cho họ là tổ quốc, là sự lạm dụng không bao giờ chấp nhận được.
Ngày xưa, thời phong kiến thịnh hành, vua tự nhận là con trời,
là bất khả xâm phạm ở thế gian, vua được cho là tổ quốc, nên bất cứ thần
dân nào chống lại vua là phản bội tổ quốc, là bị xử trảm, nặng nhất là tru
di tam tộc. Thời vua chúa, dân chúng bị ép phải:” trung quân ái quốc” thay
v́” trung thành với tổ quốc”, tức là trung thành với vua là yêu nước, trái
lại là phản quốc. Thời nhà Tống, vua c̣n đi xa hơn: quân xử thần tử, thần
bất tử bất trung.
Đây là tư tưởng lạc hậu, đáng bị vứt vào thùng rác lịch sử nhân loại,
thế nhưng ngày nay, đảng cộng sản các nơi ở Trung Quốc, Việt Nam, Lào, Cu
Ba, Bắc Hàn... là tàn dư của khối cộng sản quốc tế vẫn c̣n duy tŕ lối suy
tư rất lỗi thời là: đảng là tổ quốc, lănh tụ là tổ quốc...thế là bất kỳ ai
dám chống lại đảng, lănh tụ, là phản quốc.
Đảng cộng sản tự nhận là tổ quốc, lănh tụ đứng trên tổ quốc, nên họ tự
cho quyền làm chủ đất nước, có quyền đem bán tất cả tài nguyên và cả dân
chúng, v́ tổ quốc đă bị cưỡng chế thành tài sản riêng của một nhóm người
thuộc đảng cộng sản. Theo đó, ai không đồng ư với những hành vi bán nước,
hại dân, cướp đoạt tài sản, đàn áp, vi phạm nhân quyền...bị kết án là”
phản quốc” và lănh tụ là kẻ đứng trên tổ quốc, ai dám phê phán lănh tụ, là
phản quốc.
Các nước dân chủ luôn xem tổ quốc trên hết, nên quyền lợi quốc gia,
đời sống dân chúng là tối thượng. Đảng phái cầm quyền, lănh tụ các chính
đảng...chỉ là những người được dân chúng tín nhiệm, bầu vào các cơ chế
hành, lập pháp để điều hành quốc gia trong một giai đoạn là nhiệm kỳ.
Những đảng phái, lănh tụ siêu cường cũng b́nh đẳng về nhân cách với dân
thường, nếu họ làm sai, bị dân phê phán, chống lại...không bị kết án là
phản quốc, trái lại c̣n được hiến pháp công nhận là quyền tự do bày tỏ lập
trường, ư kiến. Dân chúng có quyền phê b́nh, chống lại lănh đạo bằng những
qui định trong tự do ngôn luận, đều là hợp pháp, không bị ai bắt bớ, bị
kết án là phản quốc.
“Giáo sư” Vơ Văn Ái, một người không xa lạ ǵ với dân tộc Việt Nam,
h́nh như suốt đời nơi trần gian, ông lấy Phật giáo Ấn Quang để tiến thân.
Từ thời chiến tranh Việt Nam, trong lúc toàn dân miền Nam chiến đấu
chống lại làn sóng đỏ từ miền Bắc và tay sai “Mặt trận giải phóng miền
Nam”, th́ Vơ Văn Ái hợp cùng “thiền sư” Thích Nhất Hạnh cổ vũ, yểm trợ
tích cực cho giặc cộng qua phong trào phản chiến tây phương, núp bóng từ
bi đâm sau lưng chiến sĩ. Sau cuộc chiến, giáo sư Vơ Văn Ái tiếp tục dùng
phật giáo để vinh thân ph́ da, ông pḥ minh chủ mới Ấn Quang là H.T. Thích
Huyền Quang, Thích Quảng Độ, là những kẻ bị đảng vắt chanh bỏ vỏ, trở
thành đối kháng, nhưng lại được đảng cộng sản dùng tương kế tựu kế, dàb
dựng cảnh đàn áp để đánh động ḷng yêu nước, nhất là phật tử hải ngoại
trước cảnh pháp nạn, hai ông huề thượng nầy đă mang về rất nhiều tiền cho
đảng qua sự ủng hộ của phật tử và những người yêu nước hải ngoại.
Tuy nhiên thành quả giải trừ pháp nạn và quốc nạn của hai H.T. Huyền Quang
và Quảng Độ đă không có ǵ tiến triển, nhưng túi tiền người Việt nước
ngoài hao ṃn và “giáo sư” Vơ Văn Ái được uy tín, nhận được tài trợ từ quỷ
yểm trợ nhân quyền của chính phủ Mỹ, lại được tiếng thơm là người tích cực
vận động nhân quyền cho dân Việt Nam. Nói đúng hơn, “giáo sư” Vơ Văn Ái,
suốt đời bám trụ vào phật giáo để thủ lợi cá nhân, chứ yêu dân mến nước,
giải trừ pháp nạn là những b́nh phong trong việc mượn đạo tạo tiền, gầy
dựng danh thơm bằng đạo Phật.
Lối đấu tranh giải trừ pháp nạn, quốc nạn, tự do tôn giáo của các tăng
ni Ấn Quang ngày nay cũng không khác ǵ ngày xưa, chỉ khác là ngụy trang
khéo léo, tuy nhiên cũng đă bị khám phá là không mang lại kết quả, trái
lại c̣n giúp đảng cộng sản tránh bị sụp đổ qua sách lược của
H.T. Thích Quảng Độ “biểu t́nh tại gia, bất tuân dân sự”.
Thế nên từ ngày 29 tháng 4 năm 2009, HT Thích Quảng Độ và những kẻ quan
hệ nằm trong cái gọi là Giáo Hội Phật
Giáo Việt Nam Thống Nhất trong nước, Văn Pḥng 2 Viện Hóa Đạo, pḥng thông
tin phật giáo thế giới tại Paris của Vơ Văn Ái và những cơ sở như đảng
Việt Tân... đă không c̣n thu lợi nhuận từ “thánh tăng”- HT
thượng Thích Quảng Độ và trong đó có cả “hào quang” của HT Thích Huyền
Quang, người đă viên tịch.
Như nồi cơm bị đe dọa, giáo sư Vơ Văn Ái điên tiết, cái dại của kẻ “
giận mất khôn” nên để lộ ra cái tầm thường, ngốc nghếch, đần độn của một
khoa bảng phật giáo, ông được phật tử xem là gạo cội trong hàng ngũ đạo
phật. Giáo sư Vơ Văn Ái tỏ ra rất là dốt khi cho là: ai đụng tới HT Thích
Huyền Quang, Thích Quảng Độ là bị mang tội “ PHẢN QUỐC”,
ngoài ra c̣n đụng chạm đến tiền nhân
vua Lư, vua Trần... được xem là phá hoại lịch sử. Đó là
những tội danh mà hầu hết những người Việt Nam nào cũng lên án và cũng rất
kỵ khi bị chụp mũ. Tội gian lận, giựt hụi...có thể bị phai mờ theo thời
gian, nhưng tội phản quốc, chống lại tiền nhân là lưu lại lâu dài trong
lịch sử, mà sử sách ngày nay vẫn c̣n ghi những tên phản quốc như Kiều Công
Tiễn thời Ngô Quyền, vua Lê Chiêu Thống, Trần Kiện, Trần Ích Tắc nhà
Trần...
Trước đây cũng có thượng tọa ở Hoa Kỳ, thuộc giáo hội Quảng Độ, cũng
cho là ai đụng tới thầy là đụng đến dân tộc, vị thượng tọa nầy chắc là tu
chưa tới, mang chức sắc cao là nhờ phe cánh hay tu lâu, nhưng lại quá dốt
về lịch sử đạo phật, đó là những con mọt kinh chú ê a mà hiểu chưa thấu
cái nền đạo mà hắn theo đuổi ( ngoại trừ tu giả)..
Thực tế, đạo phật chỉ vào Việt Nam vào những năm đầu thế kỷ qua các thương
buôn Ấn Độ, Phật giáo không xuất phát từ ḷng dân tộc, nên
mọi sự mạo nhận và đồng hóa phật giáo là dân tộc, đều mang ư đồ đen tối,
thô bỉ của những kẻ mượn đạo tạo đời, nhất là các tăng ni thuộc khối Ấn
Quang, tác hại đạo pháp và dân tộc từ trong nước trước 1975 và nay kéo dài
đại họa sang nước ngoài.
Phật giáo không xuất phát từ dân tộc và
Phật giáo lại càng không bao giờ là tổ quốc. Nhưng đau ḷng là
hai chữ tổ quốc đă bị nhục mạ do chính những kẻ có tŕnh độ văn hóa cao,
như kỷ sư Nguyễn Gia Kiểng, ngốc nghếch đến độ ngu xuẩn, không hiểu được ư
nghĩa nên đă lấy tựa đề cuốn sách: “Tổ Quốc Ăn Năn”.
Kẻ ngu ngốc như kỷ sư Nguyễn Gia Kiểng là “Giáo sư” Vơ Văn Ái, ông ta
kết án những ai dám chống lại sự sai trái, phân tích những việc làm của
hai thầy chùa lănh đạo là HT Thích Huyền Quang, Thích Quảng Độ là” phản
quốc”. Tức là hai ông thầy chùa thuộc gốc Ấn Quang nầy là biểu tượng của
tổ quốc, ai chống lại là phản quốc. Đây là phương cách của vua chúa ngày
xưa và đảng cộng sản ngày nay: ai chống lại đảng, lănh tụ là phản quốc...
Trong quá tŕnh chiến đấu bảo vệ
tổ quốc, dân tộc trước đại họa cộng sản, phật giáo có đóng góp ǵ, ngoại
trừ là nơi: gây ra bạo loạn 1966 miền trung với chiến dịch mang bàn thờ
Phật xuống đường, phá rối, biểu t́nh, xách động hận thù, làm suy yếu miền
Nam từ trong nước đến quốc tế ( Vơ Văn Ái và Thích Nhất Hạnh). Chùa là nơi
chứa chấp những thành phần hèn nhát, trốn trách nhiệm vụ bảo vệ tổ quốc.
Chùa là nơi che dấu Việt Cộng ( tết Mậu Thân, một số chùa chứa vũ khí,
Việt Cộng).
Hầu hết những hàng giáo phẩm hay kẻ xuất gia, không đóng góp ǵ cả, họ
c̣n được nuôi dưỡng bằng công sức, mồ hôi của Phật từ bằng danh từ “cúng
dường”. Dù là ăn bám xă hội trường kỳ, nhưng những kẻ mặc áo cà sa được
tâng bốc là “thầy-lănh đạo tinh thần” nên có nạn Kiêu Tăng là nhờ Phật tử
gầy dựng nên uy thế. Những kẻ ngồi không ăn bám, có quá tŕnh làm hại
nước, phá đạo Thích Ca...lại được “giáo sư” Vơ Văn Ái đồng hóa với tổ
quốc, nếu ai phê b́nh, đụng tới “tổ quốc Huyền Quang-Quảng Độ” là bị tội
phản quốc. Như vậy, thầy chùa tức là tổ quốc, dưới nhản quan của vị khoa
bảng phật giáo, không biết là giáo sư Vơ Văn Ái và các chư tôn công đức có
viết kinh để dạy chúng sánh rằng: HT Huyền Quang và Quảng Độ là tổ quốc,
cần phải tôn kính như vua ngày xưa, hay “chủ tịch” Hồ Chí Minh ngày
nay...bất cứ sự xúc phạm nào vào những đối tượng nêu trên là mang trọng
tội phản quốc.
Với cách lư luận và suy nghĩ ấy của một “khoa bảng gạo cội Phật giáo
Ấn Quang”, là cách tự phong, tự vẽ bùa đeo và cho là linh thiêng, như vậy
phật giáo ngày nay là thế ấy ư?. Từ lâu, một số tăng ni cho là đạo Phật
chiếm đa số trong dân chúng, nên gán ghép Phật giáo là dân tộc.
Nay “giáo sư” Vơ Văn Ái đi xa hơn, thực tế và
duy vật hơn, suy tôn lănh tụ Phật giáo là tổ quốc. Ai dám đụng tới hai HT
Thích Quảng Độ và Thích Huyền Quang là phản quốc, là chống lại vua Lư, vua
Trần... tức là vừa phản quốc và vừa chống lại lịch sử.
Đây là tư tưởng rất vĩ đại của “giáo sư” Vơ Văn Ái, khai minh cho
đạo Phật tiến lên và lớn mạnh, thay thế tổ quốc, từ đó bất cứ ai dám vạch
trần những chức sắc như:
-
HT
Thích Chánh Lạc,
người cưỡng bức hai thiếu nữ vị thành niên, bị ṭa tuyên phạt bồi thường
480,000 Mỹ Kim
-
Thượng Tọa Thích Nguyên Trực
ở Úc Châu, dùng tiền bá tánh để hưởng lạc
-
Phó
tăng thống Thích Hộ Giác và thượng tọa Thích Giác Đẳng
trong vụ mượn 200,000 quan của phật tử Thụy Sĩ mà không trả
-
HT
Thích Phước Huệ
dùng tiền bá tánh để đi tịnh thất suốt 15 năm cùng với một tín nữ....nếu
“phát huy tư tưởng lớn” của “giáo sư” Vơ Văn Ái, th́ những vị tăng nầy là
tổ quốc !!! Ai dám đụng tới cũng mang tội phản quốc ?!
BÙI LƯ HỒNG
30.07.2012
|