Nguyễn Tấn Dũng và thần linh pháp quyền

 

Bùi Anh Trinh


 

“Thưa đồng chí, đồng bào.

Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu đặc biệt quan tâm đến việc xây dựng Nhà nước pháp quyền, Người từng viết “Bảy xin Hiến pháp ban hành. Trăm điều phải có thần linh pháp quyền”. (Diễn văn của “Thủ tướng” Nguyễn Tấn Dũng trong “Lễ hưởng ứng ngày Pháp luật năm 2015”).

 

Đây là trích điều 7 trong “Yêu cầu 8 điểm” được đăng trên báo Pháp tại Paris năm 1919.  Thử t́m hiểu xem ai là tác giả, và 8 điểm đó như thế nào?

Ai là tác giả bản “Yêu cầu 8 điểm”?

 

Năm 1917 Nguyễn Tất Thành giă từ nghề hầu bàn trên tàu buôn và trở lại Pháp, lên Paris t́m gặp Phan Chu Trinh (Bạn đồng khóa tiến sĩ của cụ Nguyễn Sinh Sắc). Thời đó PCT bắt đầu hoạt động trở lại sau khi ông và luật sư Phan Văn Trường bị bắt giam từ năm 1915 đến 1916 v́ bị gán cho là hoạt động gián điệp cho Đức.

 

Phan Chu Trinh giới thiệu Tất Thành vào học việc trong tiệm chụp h́nh của ông Khánh Kư mà Phan Chu Trinh đang làm, đồng thời giới thiệu Thành làm gác dan cho căn biệt thự của Phan Văn Trường tại số 6 đường Gobelins, lúc đó luật sư Trường đang làm việc tại tỉnh Mayence.

 

Tại nhà của luật sư Trường, Tất Thành thường gặp Nguyễn Thế Truyền là một sinh viên, đảng viên đảng Xă Hội Pháp cùng hoạt động cách mạng với Phan Chu Trinh và Phan Văn Trường.  Sau thời gian 2 năm Truyền giới thiệu cho Thành vào đảng Xă Hội Pháp.

 

Năm 1919, ngày 18-6, báo L’Humanité của đảng Xă Hội Pháp đăng một bản “Yêu cầu 8 điểm” đ̣i hỏi Nhân quyền cho dân tộc Việt Nam.  Bản yêu cầu kư tên là “Nguyễn Ái Quốc, đại diện cho một nhóm người An Nam yêu nước”.

 

Đây là tác phẩm do Phan Chu Trinh, Phan Văn Trường, Nguyễn Thế Truyền hợp soạn và giao cho Nguyễn Tất Thành đem tới ṭa soạn bởi v́ cả 3 ông đang bị mật thám Pháp theo dơi rất gắt.  Bài báo gây tiếng vang dữ dội trong giới Việt kiều tại Pháp.

 

Thừa thế xông lên, hai tuần sau các ông in truyền đơn phổ biến toàn văn bản thỉnh nguyện thư, hô hào tranh đấu đ̣i chủ quyền và nhân quyền, kư tên là Nguyễn Ái Quốc.  Lần này cũng do Nguyễn Tất Thành đi rải truyền đơn.  Bản “Yêu cầu 8 điểm” được Phan Chu Trinh dịch ra tiếng Việt bằng văn vần như sau:

“Một xin tha kẻ đồng bào/  V́ chưng chính trị mắc vào tù giam/  Hai xin pháp luật sửa sang/  Người Tây người Việt hai phương cùng đồng/  Những ṭa đặc biệt bất công/  Dám xin bỏ dứt rộng dung dân lành/  Ba xin rộng phép học hành/  Mở mang kỹ nghệ, tập tành dân thương/  Bốn xin được phép hội hàng/  Năm xin nghĩ ngợi, nói bàn tự do/  Sáu xin được phép lịch du/  Bốn phương mặc sức, năm châu mặc t́nh/  Bảy xin hiến pháp ban hành/  Trăm điều phải có thần linh, pháp quyền/  Tám xin được cử nghị viên.  Qua tây thay mặt gửi quyền thế dân”.

 

*(Thời 1919, thời Đông Dương tạp chí, người ta dùng chữ “thần linh” hay “linh thần” để nói về lănh vực tâm linh, ngoài thể xác.  Đến thời Nam Phong tạp chí, 1934, th́ chữ linh thần được đổi thành chữ “linh hồn” trong khoa học huyền bí, và đổi thành chữ “tinh thần” trong khoa học nhân văn.  Do đó chữ “thần linh pháp quyền” không dính dáng ǵ đến tôn giáo, nó có nghĩa là “tinh thần tự do thoải mái” và “pháp quyền tự do b́nh đẳng”).

 

Mật thám Pháp căn cứ vào lời văn (tiếng Pháp) nghi đó là luật sư Phan Văn Trường và nghi chữ Nguyễn Ái Quốc là do tên “Hội Ái Quốc Đông Dương” của Phan Văn Trường và Phan Chu Trinh.  Họ bắt đầu theo dơi Phan Văn Trường để t́m tông tích Nguyễn Ái Quốc.

 

Sau này CSVN coi như Nguyễn Tất Thành là tác giả của bức “Yêu cầu 8 điểm”.  Tuy nhiên chính ông Thành cho biết trong tự truyện của ông kư tên là Trần Dân Tiên:

“Cũng nên nhắc lại ư kiến đưa yêu cầu (Yêu cầu 8 điểm) do ông Nguyễn đề ra nhưng lại do ông Phan Văn Trường viết, v́ lúc bấy giờ ông Nguyễn chưa viết được tiếng Pháp”.

 

Ngoài ra, năm 1947 ông Nguyễn Tất Thành viết tự truyện dưới tên Trần Dân Tiên, nhưng ông chỉ nhớ được 4 điểm:  (1) – Việt Nam tự trị.  (2) – Tự do hội họp, tự do tín ngưỡng, tự do báo chí, tự do đi lại, đại xá tù chính trị.  (3) Quyền lợi b́nh đẳng giữa người Pháp và người Việt Nam.  (4) Băi bỏ việc ép dân mua rượu và thuốc phiện. Băi bỏ thuế đinh thuế muối và sưu dịch.

 

So lại với nguyên bản của “Yêu cầu 8 điểm” th́ ông NTT chỉ nhớ trúng có 1 điểm trong 8 điểm, trong khi bản dịch bằng thơ lục bát rất dễ nhớ.  Nếu ông Thành là tác giả hoặc đồng tác giả, và nếu ông suốt đời tận tụy với lư tưởng này th́ ông không thể nào quên.

 

Căn cứ vào tự truyện của NTT (Trần Dân Tiên), sử gia Quinn Judge cho rằng năm 1919 khả năng lănh đạo của ông Thành đă vượt trội luật sư Phan Văn Trường, đến độ ông Thành đă “khiến” được ông Trường viết “Yêu cầu 8 điểm” do ông Thành đưa ra. Tuy nhiên bất cứ một người Việt Nam nào đọc đến đoạn văn này cũng đều thừa biết ông Thành nói xạo.

 

Sự thực ngược lại; lúc đó tuổi tác ông Trường hơn ông Thành 12 tuổi, hơn về địa vị xă hội (Luật sư Ṭa Phá án Paris từ năm 1913), hơn về kiến thức văn hóa và kinh nghiệm hoạt động chính trị. Do đó ông Trường dư sức sai ông Thành đi gởi bài và rải truyền đơn, là những việc thích hợp với tŕnh độ học vấn và tuổi tác của ông Thành vào thời đó. (Hầu bàn trên tàu buôn, đáng tuổi con cháu của PCT và PVT).

 

Hơn nữa, cũng trong tự truyện kư tên Trần Dân Tiên, ông Nguyễn Tất Thành đă xác nhận tŕnh độ của ông trong thời điểm diễn ra đại hội của Đảng Xă hội Pháp tại Tour vào tháng 12 năm 1920 như sau:

 

“Ông Nguyễn lắng nghe nhưng không hiểu rơ lắm, v́ người ta thường nhắc lại những tiếng những câu: “Chủ nghĩa tư bản, giai cấp vô sản, bóc lột, chủ nghĩa xă hội, cách mạng, không tưởng khoa học, Xi-mông, Phu-ri-ê, Mác, chủ nghĩa vô chính phủ, chủ nghĩa cải lương, sản xuất, luận đề, phản luận đề, giải phóng, chủ nghĩa tập thể, chủ nghĩa cọng sản, khách quan, chủ quan v.v…”…

 

Măi đến tháng 12 năm 1920 ông Nguyễn Tất Thành c̣n chưa hiểu được  Chủ nghĩa Cộng sản… Chủ nghĩa xă hội…cách mạng…sản xuất… khách quan, chủ quan… nghĩa là ǵ?… Th́ vào tháng 6 năm 1919 ông Nguyễn Tất Thành lấy tư cách ǵ để viết ra bản “Yêu cầu 8 điểm” bằng tiếng Pháp?  Hoặc lấy tư cách ǵ đề ra” cho ông Phan Văn Trường viết?

 

“Thủ tướng” Nguyễn Tấn Dũng muốn nói ǵ?

 

Có lẽ bài diễn văn trên đây là do “ở dưới” viết ra cho ông “Thủ tướng” đọc, chứ ông ta không có th́ giờ ở đâu mà soạn ra, mặc dầu ông ta có văn bằng “cử nhân luật”.  Nhưng dầu sao cũng ḷi ra ông “Thủ tướng” lẫn ông “thầy dùi” cho “Thủ tướng” đều không rành lịch sử hoặc không nghiên cứu “văn học bác Hồ” (Trần Dân Tiên, T.Lan).  Hơn nữa, đây là buổi lễ hưởng ứng “ngày pháp luật”, những người ngồi nghe đều có tŕnh độ văn hóa cao.

 

Thôi th́ bỏ qua chuyện không rành lịch sử để t́m hiểu xem ư của Thủ tướng muốn ǵ?

 

Thứ nhất là đề cao luật pháp tư sản, bởi v́ lúc đưa ra “Yêu cầu 8 điểm” th́ tại Pháp chưa có Đảng Cộng sản; và các ông Phan Văn Trường, Nguyễn Thế Truyền, Phan Chu Trinh, Nguyễn Tất Thành không phải là Cọng sản.  Cho nên pháp quyền trong “Yêu cầu 8 điểm” là pháp quyền tự do dân chủ, trái hẳn với pháp quyền Cọng sản.

 

Thứ hai là từ bỏ luật pháp chuyên chính vô sản.  Theo luật pháp chuyên chính vô sản th́ ṭa án, viện kiểm sát và công an thuộc dưới quyền “Trưởng ban nội chính Trung ương” hay “Trưởng ban nội chính tỉnh ủy, thành ủy”.  Và các quan ṭa xử án theo “lập trường giai cấp” chứ không xử theo hiến pháp hay luật pháp;  ngành tư pháp không độc lập, mà lệ thuốc “Đảng ủy”.  Các lệnh bắt giam, lệnh truy tố và các bản án đều được chỉ đạo bởi “Trưởng ban Nội chính”.

Thứ ba là áp dụng triệt để luật pháp vào cơ chế kinh tế thị trường.  Các vụ kiện tụng về kinh tế, tài chính phải được xử bởi các ṭa án chuyên ngành chứ không thể xử bằng “ṭa án nhân dân”.  (Đặc điểm của ṭa án nhân dân là các chánh án không cần biết nhiều về luật, điển h́nh như các vụ xử án gọi là đấu tố, các chánh án đều do “nhân dân” bầu ra ngay tại địa điểm xử án).

 

Thứ tư, cũng là quan trọng nhất: Điều 4 hiến pháp CSVN ghi rằng Đảng cọng sản là chủ nhân ông của tất cả đất đai, tài sản trong toàn quốc.  Trong khi điều 4 hiến pháp Hoa Kỳ ghi rằng mọi người dân có quyền tự do sở hữu tài sản của ḿnh.  Giờ đây nếu NTD muốn sửa lại hiến pháp cho thích hợp với cơ chế kinh tế thị trường th́ phải giải quyết làm sao cho điều 4 hiến pháp CSVN phải phù hợp với điều 4 hiến pháp Hoa Kỳ.

 

Thứ năm, nếu đă học theo điều 7 của “Yêu cầu 8 điểm” th́ phải học theo 7 điều c̣n lại, nghĩa là phải thả tù chính trị (điều 1), không phân biệt đảng viên với thường dân, băi bỏ chế độ xử án “ṭa án nhân dân” (điều 2), băi bỏ chế độ phân biệt xí nghiệp quốc doanh và tư nhân (điều 3), cho phép tự do lập hội (điều 4), cho phép tự do báo chí (điều 5), cho phép tự do xuất ngoại (điều 6), và phải cho dân chúng được tự do ứng cử và bầu cử vào Trung ương Đảng, là cơ quan quyền lực cao nhất của quốc gia.  Nếu không th́ hạ cơ quan Trung ương Đảng xuống dưới Quốc hội và nâng Quốc hội trở thành cơ quan quyền lực cao nhất (điều 8).

 

*(Điều 8 của “Yêu cầu 8 điểm” là đ̣i hỏi cho người Việt có đại diện dân cử trong Quốc hội Paris, là cơ quan quyền lực cao nhất của nước Pháp)

 

Nếu giờ đây Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng hô hào dân VN theo lời dạy của Nguyễn Tất Thành vào thời kỳ “Yêu cầu 8 điểm”, tức là thời kỳ NTT chưa theo Cộng sản, th́ phải chăng NTD muốn hô hào trở lại tinh thần “cách mạng tư sản”với chế độ “tự do dân chủ”?

 

 

17/11/2015

Bùi Anh Trinh

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính