Hồ chí Minh “Tuyệt vô nhân đạo”

 

Bùi Anh Trinh

 

 

 

Trích sách “Chuyện nước non đau ḷng tới ngh́n năm” của Bùi Anh Trinh do Làng Văn phát hành năm 2008, quyển thượng, trang 801-805:

 

 

Đợt 1, thí điểm Cải cách ruộng đất

 

Năm 1953, ngày 19-12-1953, Chủ tịch Hồ Chí Minh kư sắc lệnh cho thi hành cải cách ruộng đất tại tỉnh Thái Nguyên là nơi đang có Trung ương ĐCSVN chiếm đóng.

 

Hồi kư Hoàng Tùng đă hé cho thấy thực quyền của Hồ Chí Minh trong những ngày đầu Cải cách ruộng đất: “Đó là việc làm thí điểm cải cách ở đồng bằng và chọn đồn điền Nguyễn Thị Năm. Nguyễn Thị Năm tức là bà Cát thành Long, có một người con làm trung đoàn trưởng cục chính trị của Văn Tiến Dũng. Gia đ́nh bà trong dịp tuần lễ vàng có hiến 100 lượng vàng. Bà cũng tham gia công tác của hội phụ nữ từ năm 1945 đến năm 1953. Tôi chưa đến đó lần nào, nhưng các anh Trường Chinh, Hoàng Quốc Việt, Lê Đức Thọ thường hay ăn cơm nhà bà.

Gia đ́nh Nguyễn Thị Năm cũng giống như gia đ́nh Đỗ Đ́nh Thiện, Trịnh Văn Bộ, giúp đỡ nhiều cho cách mạng. Chọn Nguyễn Thị Năm để làm trước là do cũng có người mách cho cố vấn của Trung Quốc.

Họp Bộ Chính trị Bác nói: “Tôi đồng ư người có tội th́ phải xử thôi, nhưng tôi cho là không phải đạo nếu phát súng đầu tiên lại nổ vào người đàn bà mà người ấy lại cũng giúp đỡ cho cách mạng. Người Pháp nói rằng không nên đánh đàn bà, dù đánh bằng một cành hoa. Sau cố vấn La Quư Ba đề nghị măi, Bác nói: “Thôi tôi theo đa số, chứ tôi vẫn cho là không phải”. Và họ cứ thế làm.

* Chú giải: Và họ cứ thế làm

 

Phân tích lời kể của Hoàng Tùng, người ta có thể thấy là trong các cuộc họp Bộ Chính trị, tức là cơ quan quyền lực cao nhất của Việt Nam, đều có La Quư Ba: “Họp bộ chính trị Bác nói … Sau cố vấn La Qúy Ba đề nghị măi. Bác nói “Thôi tôi theo đa số…”. Đoạn này vô t́nh cho thấy người chủ tŕ cuộc họp Bộ chính trị của ĐCSVN là La Quư Ba.

 

Và đa số Bộ chính trị đă ch́u ư La Quư Ba mà biểu quyết giết bà Năm mặc dầu Hồ Chí Minh phản đối th́ đủ chứng tỏ là đảng đó của La Quư Ba chứ không phải là đảng của Hồ Chí Minh. Hoàng Tùng đă kết luận bằng câu: “Và họ cứ thế làm”, câu này đă xác nhận là “họ” muốn th́ “họ” làm chứ Bác và Bộ chính trị cũng đành chịu.

 

Đây là bằng chứng để kết luận rằng bên trên Hồ Chí Minh và các lănh tụ CSVN c̣n có một cơ quan quyền lực khác, cao hơn Bộ chính trị của ĐCSVN. Câu kết luận của Hoàng Tùng cho thấy các lănh tụ Cọng sản Việt Nam đă lệ thuộc vào Trung Quốc đến độ không c̣n nghĩ tới nhân nghĩa.

 

Ngoài ra c̣n có một lời chứng khác do ông Bùi Tín công bố: “Tôi hỏi ông Hoàng Quốc Việt vậy th́ ông nghĩ sao về câu chuyện này? (Giết oan bà Năm). Lúc ấy là năm 1987, đă có “đổi mới”, “nói thẳng và nói thật”. Ông nói: “Đến Bác Hồ cũng biết là không đúng cũng không dám nói với “họ” (Bùi Tín, Mặt Thật, trang 39).

 

Người đời sau đọc chuyện này cứ thắc mắc là tại sao Hồ Chí Minh và những người như Trường Chinh, Lê Đức Thọ, Hoàng Quốc Việt … lại ngồi yên hoặc tán thành giết bà Năm? Và tại sao La Quư Ba cứ khăng khăng giết bà Năm cho bằng được mặc dầu có người đă mách cho ông ta biết người phụ nữ này có ư nghĩa như thế nào đối với các vị lănh đạo ĐCSVN.

 

Nhưng nếu thử tưởng tượng thêm một chút bằng cách giả định rằng đa số trong Bộ chính trị biểu quyết tha tội cho bà Năm th́ chắc chắn La Quư Ba sẽ báo cáo cho Mao Trạch Đông biết rằng đám người này c̣n nặng tính lăng mạn và không có lập trường gai cấp, họ c̣n thương và không nỡ ra tay đối với giai cấp kẻ thù của nhân dân, thậm chí c̣n nói câu nói lăng mạn của người Pháp là không đánh đàn bà dù là bằng cành hoa. Thế th́ những tay này không thể làm cách mạng vô sản được.

 

Chính La Quư Ba cố t́nh xử tử bà Nguyễn Thị Năm là để thử lại bài toán xem cái đảng vừa mới được ông ta tổ chức lại có chịu nghe lời ông ta hay không. Và nếu câu trả lời là “không” th́ dĩ nhiên sẽ không có súng đạn và gạo cho quân đội CSVN. Đó chính là lư do v́ sao mà các lănh tụ CSVN đă có quyết định giống như là không có t́nh người.

 

Tội lỗi của ông Hồ Chí Minh

 

Các nhà lănh đạo Cọng sản Việt Nam từ Trường Chinh trở xuống đều nghĩ rằng ḿnh không thể nào phản bội những người đă từng cưu mang giúp đỡ cho ḿnh. V́ vậy các ông mới vô tư nhận sự giúp đỡ của địa chủ, điển h́nh là bà Nguyễn Thị Năm. Các ông đều nghĩ rằng sẽ có ngày ḿnh đền ơn đáp nghĩa cho bà Năm, cho nên các ông mới tự nhiên lui tới mà ăn bát cơm của bà Năm. Các ông hoàn toàn không ngờ rằng có ngày đền ơn bằng cách đem bà Năm ra giết làm thí điểm.

 

Tuy nhiên trong lúc đó có một người duy nhất biết rằng sau này sẽ giết bà Nguyễn Thị Năm. Đó là ông Nguyễn Tất Thành! Ông là người duy nhất chứng kiến Cách mạng cải cách ruộng đất tại Nga trong các năm 1923-1924 và Cách mạng cải cách ruộng đất tại Trung Hoa năm 1938-1940. Thế nhưng ông vẫn cứ làm ngơ cho cán bộ của ông sa đà vào chuyện mang ơn giai cấp địa chủ. Rơ ràng sự làm ngơ của ông có chủ tâm chứ không phải vô t́nh.

 

Cần ghi nhớ là thời 1946-1950 “Nhóm nghiên cứu học thuyết Mác Lê” của Trường Chinh, Hoàng Quốc Việt, Lê Đức Thọ, Lê Văn Lương sinh sống ở Thái Nguyên (ĐCSVN đă bị ông HCM giải tán ngày 11-11-1945, các ông sinh sống nhờ nhân dân nuôi ăn, công việc của các ông là phụ giúp Tổng bộ Việt Minh trong công tác tuyên truyền).

 

C̣n nhóm Độc lập Đồng minh của Hồ Chí Minh, Phạm Văn Đồng, Nguyễn Lương Bằng, Trần Huy Liệu, Bùi Đức Minh, Trần Ngọc Tuân ở Tuyên Quang (Chính phủ Việt Minh đă được cải danh thành Tổng bộ Việt Minh. Theo hồi kư của ông Vũ Thư Hiên th́ Tổng bộ Việt Minh sinh sống bằng tiền buôn thuốc phiện của ông Nguyễn Lương Bằng).

 

Cho nên mới có chuyện ông Hồ để cho các ông kia tha hồ ăn cơm ở nhà bà Năm, ông ta giả vờ coi như chuyện đó không có ǵ đáng nói, ông không hề khuyến cáo. Nhưng cho tới năm 1956 th́ chính ông đứng ra buộc Trường Chinh phải từ chức Tổng Bí thư v́ cái tội giết oan nhân dân, cụ thể là giết oan người ơn của ḿnh.

 

Ngày nay Hoàng Tùng vẫn cho rằng bác Hồ Chí Minh bị nghi oan trong việc giết bà Nguyễn Thị Năm. Nhưng nếu lục lại các tài liệu phát động chiến dịch Cải cách ruộng đất từ năm 1953 th́ luôn luôn có trích một bài viết mang tựa đề “Địa chủ ác ghê” được đăng trên báo Nhân Dân ngày 21-7-1953 như sau:

 

“Thánh hiền dạy rằng: Vi phú bất nhân. Ai cũng biết rằng địa chủ th́ ác: như bóc lột nhân dân, tô cao lăi nặng, chây lười thuế khóa – thế thôi. Nào ngờ bọn địa chủ giết người không nháy mắt. Đây là một thí dụ: Mụ địa chủ Cát-hanh-Long (Nguyễn Thị Năm) cùng 2 đứa con và mấy tên lâu la đă: * Giết chết 14 nông dân. * Tra tấn, đánh đập hằng chục nông dân nay c̣n tàn tật. * Làm chết 32 gia đ́nh, gồm có 200 người- năm 1944, chúng đưa 37 gia đ́nh về đồn điền phá rừng, khai ruộng cho chúng. Chúng bắt làm nhiều và cho ăn đói. Ít tháng sau, v́ cực khổ quá, 32 gia đ́nh đă chết hết, không c̣n một người.

* Chúng đă hăm chết hơn 30 nông dân – Năm 1945, chúng đưa 65 nông dân bị nạn đói ở Thái B́nh về làm đồn điền. Cũng v́ chúng cho ăn đói, bắt làm nhiều. Ít hôm sau, hơn 30 người đă chết ở xóm Chùa Hang. *Năm 1944-45, chúng đưa 20 trẻ em mồ côi về nuôi, chúng bắt các em ở dưới hầm, cho ăn đói mặc rách, bắt làm quá sức, lại đánh dập không ngớt. Chỉ mấy tháng 15 em đă bỏ mạng. Thế là ba mẹ con địa chủ Cát-hanh-Long đă trực tiếp, gián tiếp giết ngót 260 đồng bào.

C̣n những cảnh chúng tra tấn nông dân thiếu tô, thiếu nợ, th́ tàn nhẫn không kém ǵ thực dân Pháp. Thí dụ: * Trời rét, chúng bắt nông dân cởi trần rồi dội nước lạnh vào người. Hoặc bắt đội thùng nước lạnh có lỗ thủng, nước rỏ từng giọt vào đầu, vào vai, đau buốt tận óc tận ruột. * Chúng trói chặt nông dân, treo lên xà nhà, kéo lên kéo xuống. * Chúng đóng gióng trâu vào mồm nông dân, làm cho gẫy răng, hộc máu. Bơm nước vào bụng rồi giẫm lên bụng cho hộc nước ra. * Chúng đổ nước cá nước mắm làm cho nôn sặc lên.

* Chúng lấy nến đốt vào ḿnh nông dân, làm cho cháy da bỏng thịt. * Đó là chưa kể tội phản cách mạng của chúng. Trước kia mẹ con chúng đă thông đồng với Pháp và Nhật để bắt bớ cán bộ. Sau cách mạng tháng Tám chúng đă thông đồng với giặc Pháp và Việt gian bù nh́n để phá hoại kháng chiến. Trong cuộc phát động quần chúng, đồng bào địa phương đă đưa chứng cớ rơ ràng ra tố cáo, mẹ con Cát-hanh-Long không thể chối căi, đă thú nhận tất cả những tội ác hại nước hại dân”.

 

Ngày nay đọc qua bài viết này ai cũng lắc đầu bởi v́ bịa đặt phi lư quá. V́ vậy mà 54 năm sau, có một người Việt tại Úc tên là Nguyễn Quang Duy đă cố công t́m hiểu xem ai là tác giả của bài viết “Địa chủ ác ghê” được dùng làm tài liệu cho các cán bộ thi hành Cải cách ruộng đất. Cuối cùng ông Nguyễn Quang Duy đă t́m thấy bài viết được đăng lần đầu tiên trong báo Nhân Dân, số ra ngày 21-7-1953. Tên tác giả của bài viết là C.B.

 

Mặc dầu các cơ quan tuyên huấn CSVN không cho biết C.B là ai nhưng ông Duy đă đọc thấy trong tập 6 của “Hồ Chí Minh Toàn Tập” có 15 bài viết mà ông Hồ Chí Minh kư tên là C.B. Tập 6 là các bài viết của Hồ Chí Minh từ tháng 1-1951 đến tháng 7-1954. So lại văn phong bài viết với văn phong của ông Hồ Chí Minh, ông Nguyễn Quang Duy kết luận rằng chính ông Hồ Chí Minh là tác giả của bài báo vu oan cho mẹ con bà Nguyễn Thị Năm.

 

Nhưng để cho chắc ăn hơn, ông Duy lại t́m thấy lời xác nhận được ghi trong “Hồ Chí Minh, Biên Niên Tiểu Sử”, tập 5, trang 418, như sau: “Bài viết của Chủ tịch Hồ Chí Minh: Địa chủ phản động ác ghê, kư bút danh D.X, đăng trên báo Cứu Quốc số 2459 (ngày 2-11-1953), tố cáo tội ác của một số địa chủ phản động đă cấu kết với thực dân và bù nh́n để phản dân, phản nước, mưu phá hoại chính sách ruộng đất của chính phủ. Chúng là bọn mặt người dạ thú và tội ác của chúng là “tuyệt vô nhân đạo…”!

 

Giết người có công, có ơn với ḿnh; rồi lại viết bài vu oan hạ nhục người ta, gán cho người ta những thứ tội không bao giờ có; lại c̣n nói rằng người ta đă nhận hết tội lỗi. Quả thật ông Hồ Chí Minh mới xứng đáng với cụm từ “tuyệt vô nhân đạo”.

 

Bài viết này là bản án tử h́nh có sẵn, dành cho giai cấp địa chủ và phú nông. Đây là một bản án viết khống mà các cán bộ cải cách chỉ việc điền tên người khác vào là đủ để giết những người nào mà họ muốn giết. Rơ ràng người viết bản án này có chủ tâm muốn giết oan hàng trăm ngàn người khác.

 

Bài báo đă đốt lên một ngọn lửa căm thù đến cực độ. Tại mỗi làng xă, các cán bộ cải cách đều đọc bài báo để cho dân chúng thấy rằng bọn địa chủ tàn ác như thế nào. Và thế là tới phiên quần chúng nhân dân thất học đă nổi điên lên v́ một nỗi hận thù không có thật và rồi với ḷng căm thù họ đă giết người không ghê tay bằng những hành động dă man chưa từng thấy trong lịch sử.

 

Thủ phạm của những hành động man rợ này chính là ông Hồ Chí Minh chứ không phải là ai khác. Nếu ai tin vào bài báo với những con số, với "lời xác nhận rằng mẹ con bà Năm đă nhận tộ"i th́ cũng đương nhiên tin rằng mọi địa chủ, phú nông khác cũng đều có máu tàn ác như vậy, hay chỉ cần một phần mười như vậy là cũng đáng bị giết rồi.

 

Không trách các bần cố nông ngu dốt đă tự nhiên nổi cơn điên hành h́nh địa chủ hay phú nông; cũng không trách các cán bộ Cọng sản đă kích động quần chúng giết người; mà trách người mang danh là “Cha già dân tộc” đă tố điêu cho hàng vạn, hàng triệu người Việt Nam vô tội.

 

Nhờ có hồi kư những người trong cuộc như Hoàng Tùng, Hoàng Quốc Việt, Vũ Thư Hiên, Nguyễn Minh Cần, Nguyễn Văn Trấn, Đoàn Duy Thành mà người ta mới thấy rơ thủ đoạn của ông Nguyễn Tất Thành. Ông biết rằng giết bà Năm là oan nhưng ông vẫn chấp nhận giết. Sau khi giết xong th́ những người quyết định giết bà Năm đă ân hận nhưng riêng ông th́ không. Chính ông cầm bút viết bài báo vu oan cho người đă chết để bắt đầu phát động một chiến dịch tàn sát hằng trăm ngàn người vô tội khác. Ông làm chứng rằng "nạn nhân đă thú nhận những thứ tội tàn ác" do ông tự nghĩ ra.

 

Ngày nay vẫn c̣n có người cho rằng ông Hồ Chí Minh vô tội trong vụ Cải cách ruộng đất. Họ cho rằng ông hoàn toàn không hay biết về những hành động tàn ác của các cán bộ Cọng sản; bằng chứng là ông đă khóc trước dân chúng khi ông đứng ra thú nhận sai lầm của cấp dưới trong cải cách ruộng đất.

 

Nhưng chính những giọt nước mắt đó đă khiến cho lịch sử có thêm bằng chứng để khẳng định Hồ Chí Minh là một tay cực lưu manh.

 

 

Bùi Anh Trinh

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính