Nhật kư An Lộc

- Phần 18 -

 

 

 

 

ĐI PHÉP ĐỢT ĐẦU

 

Thấm thoát cô bé An B́nh ra đời đă được nửa tháng. Đúng là trời sinh trời dưỡng. Trong hoàn cảnh thiếu thốn đó, rất may không có chuyện ǵ nghiêm trọng xảy ra. Cả hai mẹ con được anh Sáu X̣m hết ḷng chăm sóc nên chẳng thiếu thứ ǵ. Cả hai đều mạnh khỏe. Em bé rất dễ nuôi, chỉ ăn rồi ngủ chẳng quấy khóc làm rộn ai cả.

 

Lúc này trời mưa thường hơn trước. Hầu như chiều nào cũng có một trận mưa, không lớn lắm nhưng cũng đủ làm nước thoát đi không kịp, đọng thành những vũng nhỏ ở những chỗ trũng hay ở các vết lún của bánh xe. Thỉnh thoảng có được một trận mưa lớn. Chúng tôi lợi dụng ngay những cơn mưa ồ ạt ấy để tắm mưa và hứng nước để uống dần.

 

Dù cho cuộc chiến đă có vẻ bớt phần căng thẳng nhưng tôi vẫn phải đề pḥng. Chỉ những khi nào thật cần thiết, tôi mới ra khỏi căn hầm. Tôi nghiệm rằng địch quân rất ít khi pháo kích trong những cơn mưa lớn. Có lẽ họ cho rằng pháo như vậy vô ích, ít gây ra thương vong v́ mọi người đâu có đi ra ngoài. Do đó, tôi mới liều tắm mưa nhưng cũng vẫn để nón sắt và áo giáp trong tầm tay của ḿnh.

 

Bây giờ tôi không sợ bị thiếu nước uống nữa. Cuộc sống có vẻ thoải mái hơn trước rất nhiều. Đi từ một cái khổ nhiều tới một cái khổ ít là thấy sướng rồi, tuy cái cảm giác có một trái đạn đại bác lúc nào cũng treo lủng lẳng trên đầu vẫn c̣n, nhưng lúc này, sợi dây ấy có vẻ hơi lớn hơn trước.

 

Tôi nghe tin Quân Đoàn III đang cố gắng lập một chiến đoàn để giải tỏa Quốc lộ 13. Nhưng đă mấy tuần nay, mọi sự đều giậm chân tại chỗ. Địch quân đă cho đóng chốt rải rác ở quăng đường giữa Chơn Thành tới ấp Tân Khai.

 

Quân ḿnh không thể tiến lên được. V́ vậy, cho tới bây giờ mọi tiếp tế từ bên ngoài vẫn bằng không vận.

 

Có lệnh cho đi phép một phần quân số. Tôi vội vă cho anh X̣m biết, đồng thời xin anh Phúc cho phép anh X̣m được ưu tiên đi phép trước. Tôi có ư cho anh đi như vậy để anh có dịp đem vợ con về dưới Sa Đéc, quê anh càng sớm càng tốt để chóng được sum họp với gia đ́nh.

 

Cho tới nay, mọi sự đều như êm đẹp đối với anh. Tôi muốn anh phải được thật toàn hảo, nghĩa là anh phải cùng vợ con về tới quê nhà an toàn th́ tôi mới hả ḷng.

 

Tôi giúp anh Sáu lo tất cả các giấy tờ cần thiết, từ giấy phép đến giấy khai sanh cho đứa trẻ, rồi tiền lương lănh trước một tháng, rồi giờ máy bay đến v.v… Tôi đă chạy đi chạy về giữa hầm cứu thương và hầm Bộ Chỉ Huy Tiểu Khu dưới cơn mưa chiều hôm ấy đến 8 giờ tối. Mọi giấy tờ xong xuôi, tôi mới thấy yên trí về pḥng nằm nghỉ. Trong bụng vẫn cầu mong sao cho chuyến bay ngày mai được suông sẻ th́ lúc đó, tôi mới yên tâm.

 

Về chung với anh Sáu chuyến này có cả cô Bích. Thành ra toán Giải Phẫu Cấp Cứu của tôi bắt đầu từ ngày mai chỉ c̣n lại tôi, Binh nhất Thiện và Thượng sĩ Lỹ. Thế cũng đủ rồi. Tôi chỉ cần chuyên viên tê mê là Thiện thôi, c̣n những người khác kiếm người thay thế cũng không khó mấy.

 

Sáng hôm sau, chúng tôi dậy sớm. Tôi và anh Phúc đang ngồi ăn sáng với bịch cơm sấy, anh Sáu X̣m và vợ ghé qua. Anh Phúc nói:

- Sao, anh Sáu sẵn sàng chưa?

- Thưa bác sĩ, xong hết cả rồi. Vợ chồng chúng em đến chào hai bác sĩ. Chúc hai bác sĩ ở lại mạnh giỏi.

 

Tôi đứng dậy bắt tay anh Sáu, nói:

- Tôi cũng chúc gia đ́nh anh đi đường được may mắn và về tới nhà an toàn.

 

Vợ chồng anh Sáu đi ra. Cô Bích bước vào. Tôi hỏi đùa:

- Cô cũng tới chào tụi tôi đấy hả?

- Dạ.

 

Miệng cô hơi mỉm cười, dáng điệu làm ra vẻ thản nhiên nhưng nét mặt có vẻ hơi xúc động. Đó cũng là phản ứng b́nh thường trong mọi cuộc chia tay. Cô nói tiếp:

- Hai bác sĩ ở lại mạnh giỏi.

- Cô đi đường cẩn thận. Chỉ nửa tiếng thôi, ra khỏi vùng này là an toàn rồi. Một giờ sau, cô lại có quyền thảnh thơi dạo phố Sài G̣n, sướng nhé.

 

Cô gật đầu chào chúng tôi một lần nữa rồi mang cái túi xách tay đi lên miệng hầm, theo vợ chồng anh Sáu lên xe Hồng Thập Tự ra băi đáp.

 

Lát sau, tôi nghe thấy tiếng trực thăng từ đàng xa vọng lại, càng ngày càng gần rồi nửa tiếng sau, mọi sự lại yên tĩnh như cũ. Tôi biết trực thăng đă tới bốc mọi người đi rồi. Tôi thấy mừng thầm trong ḷng là không nghe thấy tiếng pháo kích nào cả. Như vậy mọi người đă được an toàn lên máy bay. Chỉ c̣n sợ quăng đường từ An Lộc tới Chơn Thành thôi nhưng chắc cũng không sao.

 

Tôi nghe nói để tránh hỏa tiễn của địch bắn lên, những máy bay trực thăng đều bay ở tầm rất thấp, là là trên ngọn cậy. V́ vận tốc rất nhanh nên địch quân không thể nào quay súng cho kịp đề nhắm bắn.

 

Anh Phúc chợt nói:

- Rồi, bây giờ tới lượt tụi ḿnh. Anh tính bao giờ đi phép?

- Bây giờ t́nh thế cũng lắng dịu rồi. Chúng ḿnh ế khách, rảnh rang, cũng nên đi phép về thăm nhà một chuyến.

- Vậy, chuyến tới anh có muốn đi không?

 

Tôi ngẫm nghĩ một lát rồi nói:

- Anh đi trước đi. Một tuần sau anh lên, tôi sẽ đi cũng không muộn. Anh sang hầm Chỉ Huy nói với ông Nhựt một tiếng rồi làm giấy tờ sẵn sàng. Khi nào có chuyến bay là về cho lẹ.

- Vậy cũng được.

 

Mấy ngày sau có chuyến bay. Anh Phúc đă được về phép một tuần. Trong hầm cứu thương chỉ c̣n có tôi, Thượng sĩ Lỹ và Binh nhất Thiện. Không có việc ǵ làm, tôi tha hồ viết nhật kư, vừa để giết th́ giờ vừa để ghi lại những cảm nghĩ của tôi lúc bấy giờ.

 

Bên Bộ Chỉ Huy Tiểu Khu lại cho người sang hỏi tôi đă lên Đại úy thực thụ lâu chưa? Có huy chương nào không? Tôi nói đă lên thực thụ được sáu tháng. Huy chương cũng có một hay hai cái ǵ đó. Tôi biết trận chiến sắp kết thúc, đây là lúc Đơn Vị Trưởng lo đề nghị thăng cấp và ban thưởng huy chương cho những người xuất sắc. Những thứ này đối với tôi có cũng được mà không có cũng chẳng sao. Điều đáng mừng nhất là tôi đă được may mắn sống sót, không bị một vết thương nào. Công việc làm do muốn chu toàn bổn phận một cách tự giác. Nh́n lại những nỗi khổ của tôi trong trận này so với những người khác thật ra chẳng đáng là bao.

 

Tổng kết ra, tôi đă mổ được 254 trường hợp đại giải phẫu. Chết mất sáu người ngay tại mặt trận, số tử vong của những thương binh đă được di chuyển về các bệnh viện khác, tôi không tài nào biết được.

 

Bác sĩ Vũ Thế Hùng bên Tiểu Đoàn 5 Quân Y có đ̣i tôi báo cáo những trường hợp đă mổ từ đầu trận chiến tới giờ. Tôi không có được những danh sách đó v́ cuốn sổ nghi thức giải phẫu đă để lại bệnh viện khi tôi di chuyển sang Bộ Chỉ Huy Tiểu Khu. Vả lại, nghi thức giải phẫu chỉ được ghi đàng hoàng trong tuần lễ đầu. Về sau, địch pháo dữ quá, mổ làm sao cho nhanh cho chóng xong, rồi đi kiếm chỗ núp. Ai c̣n nghĩ tới nghi thức giải phẫu làm ǵ. Mổ xong, gắn được giấy chuyển thương với đầy đủ tên tuổi, số quân và đơn vị trên người thương binh là quá đẹp rồi. Tôi chỉ ghi số ca mổ trong ngày rồi cộng lại thôi chứ không ghi rơ như thời b́nh. Do đó, tôi chỉ biết được tổng số, c̣n muốn đi vào chi tiết th́ đành chịu.

 

Tôi nghĩ đó cũng là một thiếu sót của tôi v́ đă không giữ được danh sách các thương binh tôi đă mổ. Ngay tại mặt trận như vậy, thật t́nh mà nói, tôi thấy không có hứng làm những chuyện đó. Trong khi cái chết lúc nào cũng lởn vởn bên ḿnh th́ tôi c̣n cần ǵ nữa. Đúng ra phải có một thư kư lo về việc này. Đó là cô Trí nhưng chỉ sau đợt tấn công lần đầu, các nhân viên dân sự đều bỏ bệnh viện di tản cùng với gia đ́nh. Tôi có nhắc Thượng sĩ Lỹ tiếp tục làm nhưng chúng tôi làm việc mờ người ra. Xong việc lại c̣n tự ḿnh đi lo cơm nước thi ai c̣n nghĩ tới phúc tŕnh làm ǵ nên tôi cũng thông cảm và làm lơ cho Thượng sĩ Lỹ.

 

Tôi đoán bác sĩ Vũ Thế Hùng có thể hiểu lầm tôi có danh sách thương binh nhưng cố t́nh không báo cáo cho anh. Anh cho người sang đ̣i hai lần, tôi đều nói không có . Tôi chỉ có con số thôi. Không có cơ hội trực tiếp nói chuyện với nhau nên tôi đă không có cách tŕnh bày, giải thích cho anh Hùng hiểu.

 

Tôi biết, với nhiệm vụ Y Sĩ Trưởng của Sư Đoàn, anh Vũ Thế Hùng phải báo cáo lên thượng cấp về tổng số thương binh đă được Tiểu Đoàn 5 Quân Y phối hợp với Bệnh Viện Tiểu Khu săn sóc. Tôi thấy anh chỉ cần báo cáo những ǵ anh có trong tay, tức số thương binh được Tiểu Đoàn 5 Quân Y đă điều trị, chẳng ai bới ra mọi chi tiết làm ǵ rồi mọi chuyện cũng qua đi.

 

Một buổi chiều sau khi cơm nước xong, tôi sang bên hầm chỉ huy chơi, xem có tin tức ǵ không. Đại tá Nhựt thấy tôi không mặc áo giáp, đội nón sắt như thường lệ khi đi ra ngoài hầm. Ông có vẻ không bằng ḷng, nói:

- Bác sĩ nên cẩn thận. Đi ra ngoài là phải mặc áo giáp, đội nón sắt đàng hoàng, lỡ nó pháo bất tử ḿnh c̣n có cái che thân. Anh mà bị thương, ai sẽ mổ cho anh?

 

Tôi biết ông nói đúng nên chỉ biết trả lời:

-Tại đi vội quá. Lần sau tôi sẽ không quên đâu.

 

Đại tá Nhựt không muốn tôi ở trong t́nh trạng khó chịu lâu, ông chuyển qua vấn đề khác, hỏi tôi:

- Bác sĩ Phúc đi phép, chắc sắp về rồi phải không bác sĩ?

- Dạ, chỉ đúng hai ngày nữa là đúng một tuần.

- Có thể Tổng Thống Thiệu sẽ lên đây thăm ḿnh đấy. Bác sĩ ráng chờ đi, để tôi kiếm cái Bảo Quốc Huân Chương cho bác sĩ.

- Cám ơn Đại tá. Tôi đâu có đánh đấm ǵ đâu mà mong được cái huân chương cao quư ấy.

 

Đại tá Nhựt lắc đầu nói:

- Không phải cứ giết được địch nhiều mới là có công. Công việc bác sĩ làm tại chiến trường này ai cũng biết. Tụi cố vấn Mỹ ở Quân Đoàn đề cao bác sĩ lắm. Nhất là ông bác sĩ Risch, không tiếc lời khen ngợi bác sĩ. Dù sao, binh sĩ biết ngay tại mặt trận mà vẫn có bác sĩ mổ cấp cứu được th́ họ lên tinh thần lắm chứ. Bác sĩ biết mổ được bao nhiêu ca không?

- Dạ, thưa từ đầu trận đánh này tới giờ vào khoảng 250 ca, trong đó có sáu tử vong.

 

Đại tá Nhựt tính nhẩm một lúc rồi gật đầu hài ḷng và nói:

- Như vậy, số tử vong tương đối cũng thấp đấy nhỉ? Chưa tới 3 phần trăm.

- Đó cũng nhờ bị thương được mổ ngay, không phải đợi chờ lâu. Thương binh không bị mất máu nhiều. Kích xúc được điều trị ngay. Vi trùng chưa có đủ thời gian nẩy nở làm độc. Đó là những yếu tố căn bản để làm giảm số tử vong của thương binh.

 

Nói chuyện một lúc, tôi cáo từ đi về hầm của tôi. Vừa đi vừa ngẫm nghĩ những lời Đại tá Nhựt mới nói với tôi. Tôi đoán ông biết trong tuần này có chương tŕnh để Tổng Thống lên đây thị sát chiến trường An Lộc cùng ủy lạo các anh em binh sĩ. Nhân cơ hội này, chắc chắn Tổng Thống sẽ gắn huy chương ngay tại mặt trận cho những người được đơn vị trưởng đề cử. Cũng có người sẽ được thăng cấp đặc cách tại mặt trận v́ những thành quả xuất sắc của họ.

 

Tôi bước vào hầm, đi về căn pḥng của tôi. Bây giờ căn pḥng thật lặng lẽ. Mọi khi có anh Phúc, tôi c̣n có người nói chuyện, nay chỉ c̣n có một ḿnh. Tôi thấy lẻ loi quá. Thuở bé tôi là đứa trẻ hay sợ ma lắm và nhất là sợ chuột nữa. Vậy mà mấy tháng nay sống gần với mấy trăm xác chết, tôi chẳng thấy có con ma nào cả. Tuy rằng trông thấy xác chết th́ cũng ơn ớn. Có thể v́ pháo dữ quá nên các hồn ma cũng sợ, lỉnh đi chỗ khác chăng.

 

Tôi c̣n nhớ mấy tháng trước khi xảy ra trận chiến này, ngủ trong pḥng của tôi ở bệnh viện Tiểu Khu, tôi hay bị bóng đè lắm. Cứ nằm xuống liên tiếp mấy đêm liền là bị một bóng đen đè dậy không nổi. Tôi có về kể lại cho ông Diệm nghe. Ông Diệm nói:

-Vậy để tôi cho bác sĩ mượn cái tượng ảnh Chúa đă được Cha làm phép, để ngay đầu giường bác sĩ nằm. Chắc sẽ không bị nó quấy rầy nữa đâu.

 

Tôi nghe lời, đem tượng ảnh Chúa treo ngay trên đầu giường nhưng vẫn bị bóng đè như thường. Tôi mang mấy củ tỏi để ngay đầu giường cũng chả ăn thua ǵ. Mỗi lần tôi nằm sấp xuống là bị bóng đè liền. Có lần tôi đang mơ mơ màng màng th́ bị bóng đè. Nó c̣n lôi tôi ra khỏi giường, vẫn ở trong cái thế nằm, giữ tôi lơ lửng trên không một hồi rồi đặt tôi lại vào giường như cũ. Thế có láo không chứ. Tôi cũng chẳng sợ. Tôi không tin mấy là ma làm. Có thể v́ ban ngày, tôi làm việc mệt nhọc nên đêm đến, đặt ḿnh xuống là bị ảo tưởng chăng. Có điều tôi hơi thắc mắc, ảo tưởng ǵ mà cứ lập đi lập lại hoài, liên tiếp cả tuần lễ.

 

Khi dọn sang hầm này, tôi không c̣n bị bóng đè nữa. Nhưng h́nh như tôi lại bị ảo tưởng là trong hầm có chuột mặc dù tôi chưa thấy một con chuột nào cả. V́ sợ chuột nên lúc nào tôi cũng đề pḥng. Bởi vậy, thỉnh thoảng tôi lại có cảm giác có cái ǵ đụng đậy ở dưới chân hay dưới lưng khi đang ngủ.

 

Hai ngày sau, tôi đang nằm nghe radio theo dơi tin tức, chợt nghe thấy tiếng hắng giọng quen thuộc của bác sĩ Phúc. Tôi nhỏm dậy đă thấy anh tay xách hai túi hành lư khá nặng, bước vào cửa. Trông thấy anh, tôi mừng quá:

- Anh lên thật đúng lúc. Vắng anh có một tuần mà tôi thấy trống rỗng quá. Anh đi đường có ǵ nguy hiểm không?

- Hơi mệt thôi, cũng không có ǵ nguy hiểm lắm. Phi công bay rất thấp, là sát ngọn cây nên cũng an toàn, không sợ bị chúng bắn. Ở đây, mấy ngày nay có bị pháo kích không anh?

- Vẫn lai rai, vài trăm quả nhưng không có quả nào vô Bộ Chỉ Huy cả. Bà cụ và gia đ́nh vẫn mạnh khỏe cả chứ?

 

Anh Phúc lấy tay gạt mồ hôi trán, nói:

- Cám ơn anh, má tôi vẫn mạnh. Gia đ́nh thấy tôi về th́ mừng lắm. Người về từ địa ngục mà lị. À, bà xă tôi có gửi biếu anh ít Mè Xửng ăn chơi cho đỡ buồn.

 

Kẹo Mè Xửng Huế là thứ tôi thích ăn nhất, kẹo có mè với đậu phọng, ăn vừa bùi lại vừa thơm. Trong lúc đói khổ, thiếu thốn như thế này mà lại có của quư đó th́ vui biết mấy. Tôi reo lên:

- Ồ, vậy th́ tốt quá. Cám ơn anh chị nhiều lắm. Món này là thứ khoái khẩu nhất của tôi. Chút nữa ăn cơm xong, tráng miệng thứ này với nước trà nóng th́ thật tuyệt. Anh về thấy Sài G̣n ra sao?

 

Anh Phúc lắc đầu, thở dài nói:

- Dân chúng vẫn tỉnh bơ như không. Thanh thiếu niên th́ vẫn ăn chơi như cũ, chẳng có ai biết An Lộc là ǵ cả. Chỉ những người có thân nhân sống ở B́nh Long mới có một chút suy nghĩ tới trận đánh này thôi.

- Thế anh có đi chơi đâu không?

 

Anh Phúc lắc đầu, đáp:

- Đâu có th́ giờ, anh. Về nhà được có hai ngày, tôi lại phải lên Liên Đoàn Quân Y họp rồi lại tới bệnh viện để rút kinh nghiệm trận đánh này, sửa soạn cho những trận sắp tới. Trong cuộc họp đó, họ đề cao anh quá. Có anh bác sĩ Trần Văn Tính, Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 7 Quân Y ở Mỹ Tho, ca ngợi anh hết lời. Đề nghị tuyên dương tinh thần phục vụ can đảm của anh.

 

Tôi ngạc nhiên, tự hỏi làm sao họ có thể biết được những việc làm của tôi, một khi chúng tôi bị bao vây nội bất xuất, ngoại bất nhập trong gần ba tháng trời. Tôi hỏi bác sĩ Phúc:

- Tôi lấy làm lạ, sao họ biết được hở anh. -Tôi nói đùa - Chính tôi c̣n không biết nữa là ai khác.

 

Anh Phúc nói:

- Có ǵ đâu, họ hỏi những thương binh được anh mổ, săn sóc và những nhân viên của bệnh viện tản cư xuống B́nh Dương là biết hết chứ có khó ǵ. Dù sao đó cũng là điều tốt cho anh. Công việc ḿnh hết sức làm mà được mọi người biết đến cũng đủ an ủi cho ḿnh rồi. Vả lại, anh đừng quên phái đoàn cố vấn Mỹ đến thăm mấy tuần trước. Chính những người Mỹ đó đă nói rất tốt về anh nên ông Đại tá Lương Khánh Chí, Liên Đoàn Trưởng Liên Đoàn 73 Quân Y mới biết và báo cho những người khác biết để như một công tác tuyên truyền khích lệ các đơn vị khác cố làm được như ḿnh ở đây.

- Anh nói đúng. Ai ở trong trường hợp tôi cũng phải làm như vậy. Nhưng được thiên hạ hoan nghênh th́ cũng thú vị lắm. Phải nói thực là như thế. Thôi th́ cũng bơ công ăn gạo sấy hơn hai tháng trời.

 

Anh Phúc chợt vỗ tay lên trán, nói:

- Ô, nhắc đến cơm gạo. Tôi có mang lên xôi với con gà quay mua ở Chợ Cũ, để tôi dọn đồ một chút rồi ḿnh ăn kẻo nó hư th́ uổng. Bà xă tôi c̣n nhét theo cả mấy kư gạo nữa v́ sợ ḿnh ở trên này đói.

- Chị ấy chu đáo quá. Có vợ như vậy cũng ấm ḷng người chiến sĩ phải không anh?

 

Tôi nói đùa với anh Phúc. Anh mỉm cười, gật đầu công nhận mặc dù vẫn than:

- Tôi đă bảo nhà tôi sắp đổi về Sài G̣n rồi, không phải tiếp tế những thức ăn làm ǵ, mang đi nặng lắm. Nhưng nhà tôi cứ ấn đại vào bao: “Đâu có nặng ǵ đâu, trực thăng nó chở đi”. Bà ấy đâu có biết, từ băi đáp vào đây tôi phải khênh mấy thứ này nặng muốn xỉu luôn.

 

Thảo nào tôi thấy anh mặt mày thất sắc v́ phải mang những đồ đạc nặng nề như vậy. Tôi an ủi anh:

- Tội nghiệp anh phải mang quá nặng. Ở đây vẫn c̣n đầy dẫy nguy hiểm. Ḿnh phải gọn nhẹ để di chuyển cho nhanh. Lỡ nó pháo bất tử th́ sao. Rút kinh nghiệm của anh, tôi sẽ không đem theo ǵ hết. Tôi nghĩ nhiều lắm chừng một tháng nữa, ḿnh có quyền vi vút ở Sài G̣n rồi phải không anh?

- Đúng vậy, tôi có hỏi ông Đại tá Lương Khánh Chí rằng chừng nào chúng tôi có người thay thế? Ông ấy nói chậm lắm là hai tháng, nhanh là một tháng. Ông ta đang chọn người làm Y Sĩ Trưởng thay thế tôi và mấy người nữa. H́nh như đă có sẵn danh sách rồi. Tôi nghe ông ấy nói anh bác sĩ tên Lê Quang Tín sẽ lên thay tôi. Anh có biết anh Tín không?

- Có chứ, tôi với nó thân lắm. Nó sau tôi một lớp và cùng học lớp Giải Phẫu Cấp Cứu với tôi. Tay này được lắm, được cả về tính t́nh lẫn tay nghề nhưng lên đây cũng phí đi. Với khả năng của Tín, tôi thấy để hắn ở mấy bệnh viện lớn tốt hơn. Không hiểu sao nó lại thích lên đây.

- Chắc anh chàng thích phiêu lưu hoặc bị hào quang của bác sĩ Quư cám dỗ.

- Hào quang ǵ anh, tôi chỉ làm bổn phận mà thôi.

- Anh không biết chứ, như tôi đă nói, ở Liên Đoàn họ thích anh lắm. Ai cũng đề cao anh. Anh sẽ là người hùng Quân Y đấy.

- Thôi để người hùng hạ hồi phân giải. Bây giờ anh em ḿnh làm bổn phận công dân, tiêu thụ mấy món này đă rồi sau sẽ tính.

 

Chắc anh Phúc đi về hơi mệt nên tôi thấy anh ăn vài miếng rồi than no, không tiếp tục nữa. C̣n tôi th́ nửa bịch cơm sấy ăn hồi trưa, bây giờ vẫn chưa tiêu hết nên chúng tôi ăn có vẻ uể oải, không như tôi nghĩ sẽ làm hết. Chứng tôi thu dọn chiến trường trong một thời gian kỷ lục. Đúng là no bụng đói con mắt.

 

Chúng tôi ngồi uống trà và thưởng thức mấy miếng kẹo Mè Xửng. Quả thực là thần tiên. Đă lâu lắm tôi không được nếm những thức ăn ngọt nên mấy miếng kẹo này đối với tôi lúc đó thật là tuyệt vời. Lại uống với trà nóng nữa mà tiếng nhà nghề gọi là “hăm” th́ không c̣n ǵ thú vị hơn. Tuy nhiên, tôi không dám ăn nhiều v́ sợ sẽ bị sôi ruột hoặc đi tiêu chảy, đau bụng v́ không dùng đường đă lâu rồi.

Chúng tôi thu dọn nhanh giường của ḿnh rồi anh Phúc nói:

- Hôm nay quá mệt, tôi đi ngủ sớm!

 

Bác sĩ Quư, sau 2 tháng tử thủ

 

Đúng thế, tôi thấy nét mặt anh có vẻ bơ phờ, hốc hác. Tôi nghĩ bụng về phép thăm nhà mà lại mệt hơn ở đây th́ lạ nhỉ. Tôi uống nước trà, chắc tối nay lại không ngủ được. Không sao, đối với tôi, không ngủ được chẳng làm tôi lo lắng. Tôi chỉ cần để óc làm việc một chút th́ lại ngủ được ngay. Nhất là hiện nay nhàn nhă, không phải như hồi xưa, phải dậy sớm đi làm. Bây giờ, nếu đêm không ngủ được, sáng ra có mệt th́ tôi vẫn có quyền ngủ nữa, chẳng ai quấy rầy cả.

 

 

 

VỀ PHÉP THĂM NHÀ

 

 

Ngày 6-7-1972

 

Bây giờ đến lượt tôi được đi phép thăm nhà.

 

Tôi nhanh chóng làm mọi giấy tờ cần thiết, sửa soạn trong chớp mắt là xong. Tôi kêu tài xế xe Hồng Thập Tự, nhờ chở giùm tôi ra băi đáp. Bây giờ hầu như hàng ngày đều có những chuyến bay trực thăng đi đi về về liên lạc giữa An Lộc và Lai Khê, hậu cứ của Sư Đoàn 5. Nhân dịp này tôi mang theo phần lớn đồ đạc của tôi, gần như dọn nhà, chất lên xe Jeep Hồng Thập Tự, vẫn do tài xế Mệnh lái. Thực ra cũng chẳng có ǵ nhiều: một thùng sách vở, cây đàn guitar Yamaha, hai vỏ đạn đại bác. C̣n cái ba lô tôi đeo vai là đủ.

 

Kỳ này hành khách của chiếc trực thăng chỉ có năm người. Mấy người kia cũng đi phép như tôi. Do đó tôi ngồi trên máy bay rất thoải mái. Đứng ở dưới đất nh́n lên trực thăng, thấy nó bay có vẻ chậm, giống như khi ngồi trên trực thăng bay cao, ta cũng có cảm giác như vậy. V́ những cảnh ở dưới đường như không thay đổi nhanh như máy bay. Khi cất cánh xong, phi công cho trực thăng bay là là trên đầu ngọn cây để tránh hỏa tiễn của địch. Tôi thấy tốc độ của nó cũng nhanh lắm. Chẳng trách là dù địch có muốn bắn cũng không trở tay kịp.

 

Gần một giờ sau, tôi đă an toàn tại hậu cứ Sư Đoàn 5 ở Lai Khê. Tôi gặp Thiếu tá Diệm, ông đă được phái lên đây mấy ngày trước và cũng đang ở đó để lo việc tiếp vận cho Tiểu Khu B́nh Long. Ông Diệm bảo tôi chờ ông một chút v́ đang dở nói chuyện với một ông Trung tá thuộc Sư Đoàn 5. Sau đó, chúng tôi lên một xe Jeep rồi thẳng đường về Sài G̣n, rời rừng cao su nơi Tổng Hành Dinh của Sư Đoàn 5 đóng quân. Trong khoảnh khắc, tôi đă thấy hai bên đường toàn là ruộng lúa xanh tươi ngút ngàn. Trông rất vui mắt, rất thanh b́nh.

 

Thật trái ngược hẳn với những cảnh hầm hố, xe tăng, bom đạn ở mặt trận, chỉ trong một thời gian rất ngắn, tôi đă đi từ địa ngục để trở về khung cảnh b́nh thường của người đời. Tôi mới nhận ra một điều rất lạ là không khí sao thơm tho ngọt ngào như thế. Lần đầu tiên trong đời, tôi mới được cảm nhận thấy vị ngọt của không khí. Suốt gần ba tháng trời sống trong mùi hôi hám của mấy trăm xác chết, của khói súng, của không khí tù hăm trong hầm. Ngay cả khi về tới Lai Khê nhưng ở trong vườn cao su vẫn c̣n khói xăng và mùi quần áo nhà binh. Chỉ khi xe ra tới ngoài đường với hai bên là đồng lúa, tôi mới cảm được vị của không khí, hương của lúa, của đồng nội và của thiên nhiên.

 

Thật là sảng khoái, thật là thiên đàng. Tôi hỏi ông Diệm:

- Ông có thấy không khí ngọt chưa?

 

Ông Diệm gật đầu, cười nói:

- Thấy chứ, tôi đang tính hỏi ông. Hít thở không khí này tỉnh cả người. Sau trận này, ông đă tính xin đổi đi đâu chưa?

- Tôi cũng chưa biết nữa. Nhưng chắc tôi xin về một bệnh viện nào đó khu Sài G̣n. Có thể là Tổng Y Viện Cộng Ḥa cho gần nhà. Ông biết nhà tôi chỉ ḿnh tôi là con trai. Mấy năm nay xa nhà rồi, bây giờ là dịp để tôi có thể được ở gần gia đ́nh. C̣n ông th́ sao?

- Để xem đă. Ḿnh đă chịu khổ nhiều rồi. Bây giờ ḿnh có quyền lựa chọn. Tôi đợi xem chỗ nào ngon, cờ tới tay là phất liền.

 

Nghe ông Diệm nói, tôi nghĩ thầm: Ông này khôn thiệt! Chợt một ư nghĩ thoáng qua trong đầu, tôi liền hỏi:

- C̣n ông Nhựt th́ sao?

- Có thể ông ấy sẽ nắm một Sư Đoàn nào đó để mau lên Tướng. Đó là đường đi của các ông ấy.

- Ông có tính đi với ông ấy không?

- Cũng c̣n tùy. Như tôi đă nói với ông, nếu có chỗ ngon th́ đi, không th́ ḿnh binh đường khác. Nhưng ǵ th́ tôi chỉ ở Vùng III này thôi. Không đi đâu hết. Gia đ́nh tôi ở Sài G̣n, các cháu đang đi học đâu vào đấy cả rồi. Nay mà dời đi xa th́ lại xáo trộn tất cả, tội cho chúng nó.

 

Tôi chợt nhớ tới một thắc mắc từ lâu, vẫn để trong ḷng chưa có dịp hỏi ai cả. Nay nhân tiện cùng ông Diệm về cùng đường, vui câu chuyện tôi liền hỏi xem ông có thể cho tôi biết được thêm ǵ không để giải tỏa những thắc mắc của tôi.

- Này ông, tôi có vấn đề này muốn hỏi ông thử xem ông có chia sẻ được ǵ không?

 

Thiếu tá Diệm nh́n tôi, nói:

- Ông cứ nói đi, tôi biết ǵ sẽ trả lời ông ngay.

- Này nhé, ông thấy trận này khá lớn phải không?

- Đúng! Sao ông?

- Quân ḿnh cũng có tới cả sư đoàn chứ không ít, phải không?

 

Ông Diệm gật đầu, tôi nói tiếp:

- Tôi nghe radio, thấy họ so sánh trận này với trận Điện Biên Phủ nhưng trong thâm tâm, tôi lại thấy không có vẻ ǵ là ghê gớm cả. Có lẽ tại v́ tôi không ở trên tuyến đầu nên không thấy những cảnh thịt nát xương rơi chăng? Hay là tại v́ tôi không ở trong Bộ Chỉ Huy nên không có một cái nh́n tổng quát của trận đánh mà chỉ nh́n trên một phạm vi nhỏ hẹp nên không thấy được mức độ to lớn của trận này?

- Đúng vậy, thực ra ông chỉ nh́n được một mặt của trận này thôi. Đúng ra, ta phải nh́n trên một b́nh diện rộng lớn cả toàn tỉnh B́nh Long. Những cuộc điều quân bố trí từ Lộc Ninh tới Chơn Thành mới thấy được sự nghiêm trọng của trận này. Ngay ở Lộc Ninh, Thiết Đoàn I rồi Trung Đoàn 48, Trung Đoàn 52 bị trận địa pháo vây khốn, bị phục kích ra sao. Nhất là ở cầu Cần Lê, quân ḿnh bị thiệt hại ra sao. C̣n khi tới An Lộc, đa số quân bao vây của địch đă bị B52 loại bỏ rồi. Như ông đă thấy đấy, cũng không có ǵ gay cấn lắm. Nhưng tại mặt trận đồn điền Quản Lợi, ḿnh cũng phải trả một giá khá đắt mới giữ vững được An Lộc đấy. Thực ra c̣n nhiều chi tiết ghê gớm nữa trong trận đánh này. Quân Dù lên tiếp viện ḿnh đă phải dùng những chiến thuật tốc chiến tốc thắng, phải hy sinh, phải quyết tâm như thế nào mới bắt tay được với ḿnh. Nếu không, ḿnh đă bị tụi nó xơi tái rồi c̣n đâu. Thôi, dù sao ḿnh vẫn c̣n may mắn, c̣n được sống sót sau trận đánh kinh hoàng này là phúc đức bảy mươi đời nhà ḿnh rồi ông ạ.

- Đúng vậy nhưng tôi thấy có một điều ǵ đó hơi bất công ông nhỉ. Những người đă hy sinh, đă nằm xuống, chẳng bao lâu sẽ bị lăng quên. Những người may mắn sống sót sẽ được lên chức, lên lon và được làm anh hùng.

 

Ông Diệm ngắt lời:

- Đời là vậy ông ạ. Thôi, cứ vui những cái ḿnh có là được rồi. Ai có phận nấy nhờ, chẳng nên thắc mắc làm ǵ.

 

Vừa đi vừa nói chuyện, chẳng bao lâu đă tới Sài G̣n. Tài xế rẽ vào ngă ba Hàng Sanh rồi theo sự chỉ dẫn của tôi, đi theo đường Chi Lăng qua Lăng Ông, qua nhà thương Nguyễn Văn Học. Chẳng mấy chốc đă tới khu nhà tôi ở cư xá Chi Lăng, ngay ngă tư Vơ Di Nguy, Phú Nhuận. Xe dừng trước cổng. Tôi bấm chuông. Mẹ tôi ra mở cổng. Trông thấy tôi, mẹ tôi mừng lắm, nét mặt tươi cười rạng rỡ cả lên. Mẹ tôi thấy ông Diệm, liền mời:

- Mời ông vào nhà chơi xơi nước.

 

Ông Diệm cũng mong về nhà ngay nên thoái thác:

- Xin cụ cho để khi khác. Tôi vội về nhà ngay kẻo các cháu mong. Thế nào tôi và nhà tôi cũng đưa các cháu sang đây chào cụ.

 

Thông cảm với ông Diệm, mẹ tôi không ép:

- Vậy thôi, để ông về nhà cho sớm.

 

Ông Diệm lên xe, bảo tài xế ṿng xe lại đi về nhà ông ở cư xá Trương Minh Giảng.

 

Lúc mẹ tôi vừa mở cổng ra, hai con chó của tôi, con Bi và con Lu chạy ra vẫy đuôi đón tôi. Chúng rít lên những tiếng vui mừng, tranh nhau quấn quít bên chân tôi. Bi cao hơn, nó thuộc loại giống chó Phú Quốc, có xoáy trên lưng h́nh thù như cái b́nh bông. Lông nó pha đen vàng xám giống như lông mấy con chó Béc-giê. Đôi khi tôi gọi nó là thằng B́nh. C̣n con chó Lukia, thấp và dài trông cục mịch, lông đen, không nhảy cao được, chỉ tới đầu gối tôi thôi. Cách đây mấy tháng trời không gặp mặt tôi, hai con chó vẫn c̣n nhớ, đón chào một cách nhiệt t́nh như thế.

 

Mẹ tôi giúp mang mấy đồ đạc của tôi vào nhà. Tôi đặt hai cái vỏ đạn chiến lợi phẩm của tôi ở chỗ nhà để xe. Mẹ tôi cầm giùm cây đàn guitar vào nhà. Tôi khuân thùng sách và cái túi ba lô để dưới chân cầu thang.

 

Tôi ngồi xuống cạnh cái bàn con trong nhà bếp. Mẹ tôi lúc này mới nh́n kỹ tôi hơn, bà nói:

- Sao con gầy thế?

- Tại ăn cơm sấy với thịt hộp không, nhưng con vẫn thấy khỏe, không sao cả. Tóc má cũng bạc đi nhiều. Các em đi làm chưa về hả má?

- Ừ, tụi nó năm giờ chiều mới về tới nhà. Thấy anh về, chắc tụi nó mừng lắm.

 

Mẹ tôi vừa nói vừa hỏi:

- Con có muốn uống nước chanh không?

 

Tôi lắc đầu, đáp:

- Cho con ly nước lạnh thôi. Con đang khát nước.

 

Mẹ tôi đi ra mở tủ lạnh, chợt bà vui mừng nói:

- May quá, c̣n b́nh cháo nước lạnh đây. Đang khát mà uống nước này th́ đỡ khát ngay.

 

Vào mùa hè, mẹ tôi thường hay nấu cháo thật loăng, chắt lấy nước, pha thêm chút xíu đường cho ngon miệng rồi để tủ lạnh làm nước uống trong ngày. Tôi thích món giải khát này lắm. Tôi đỡ lấy ly nước cháo trong tay của mẹ tôi. Tôi uống từng ngụm đầy, thấy ngon ngọt vô cùng, uống tới đâu, tôi tỉnh người tới đấy. So với ly nước đá lạnh mà anh bạn Đức cho tôi uống dưới hầm Chỉ Huy th́ ly nước này c̣n ngon và mát hơn nhiều.

 

Mẹ tôi ngồi nh́n tôi thưởng thức món nước cháo ướp lạnh. Nét mặt bà tươi vui, tràn đầy hạnh phúc. Người mẹ nào mà chẳng vui mừng khi thấy con ḿnh trở về từ địa ngục. Tôi uống hết ly nước, mẹ tôi hỏi:

- Con uống thêm ly nữa nhé!

 

Tôi vội trả lời:

- Thưa, con đủ rồi. Ly nước cháo ngon quá nhưng không nên uống nhiều. Để từ từ đă, con sợ lâu ngày không uống, dạ dày chưa quen sẽ gây đau bụng.

- Thôi, con lên lầu tắm rửa đi. Mẹ sửa soạn làm cơm, nấu xôi cúng ông bà đă phù hộ cho con. Nhân thể cũng mừng con thoát nạn về đây được an toàn.

 

Trước khi đi lên lầu, tôi ra ngoài pḥng khách đi xem một lượt những đồ vật quen thuộc trong nhà. Mọi thứ vẫn c̣n nguyên như cũ, chẳng có ǵ thay đổi. Pḥng của tôi ở trên lầu cũng vậy. Tắm rửa xong, tôi cảm thấy buồn ngủ. Tôi vào pḥng nhặt tờ báo lên coi, chưa được một phút th́ mắt ríu lại. Những mệt mỏi từ mấy tháng nay, bây giờ mới thấm. Nhất là sau một thời gian di chuyển, hết trực thăng lại đi xe hơi về trên một quăng đường gần 100 cây số. Tôi đă thấm mệt và giấc ngủ đến với tôi nhanh chóng.

 

Tôi ngủ một mạch tới chiều. Tôi chỉ tỉnh dậy khi nghe thấy nhiều tiếng nói lao xao ở dưới nhà. Mở mắt ra. Tôi phải định thần một lúc mới nhận ra là ḿnh đang ở nhà tại Sài G̣n chứ không phải c̣n ở trong hầm cứu thương ở B́nh Long. Tôi nghe tiếng em Minh tôi hỏi:

- Ủa đồ đạc của ai đây má? Anh Quư về hả má?

- Ừ của anh đó, anh mới về trưa nay. Đang ngủ trên lầu.

 

Tiếng em Tuệ tôi nói:

- Vậy hả má. Thế là bà má mừng nhé.

 

Tiếng em Nguyệt tôi xen vào:

- Bộ chị Tuệ không mừng sao?

- Mừng chứ. Nhưng bà má mừng nhiều hơn. Con trai cưng của má đă về là bà yên chí rồi. Thế là bây giờ bà má hết rầu rĩ rồi nhé.

 

Em Tuệ tôi thường hay trêu má tôi nhất.

 

Rồi tiếng chân chạy nhanh lên cầu thang. Tôi đă tỉnh ngủ hẳn, đứng dậy bước ra khỏi pḥng. Tiếng mẹ tôi vọng từ dưới bếp:

- Này, chúng mày để yên cho anh ngủ.

- Không sao đâu má, để cho anh dậy sửa soạn ăn cơm là vừa. - Em Tuệ tôi vừa đi vừa nói.

 

Tôi thấy ba bộ mặt tươi vui như Tết hiện ra đầu cầu thang. Vừa trông thấy tôi em Tuệ tôi cao giọng:

- Anh ấy khỏe như vậy mà ở nhà bà má cứ lo lắng cho anh ấy hoài.

 

Em Minh tôi từ tốn hơn:

- Trông anh ấy gầy đi nhiều chứ!

 

Nguyệt th́ chỉ đứng mỉm cười thôi không nói ǵ. Trong nhà Nguyệt là người ít nói nhất.

 

Thế rồi anh em chúng tôi lại rần rần chạy xuống bếp ngồi ngay tại bàn ăn nhỏ cho tiện. Những câu hỏi lại được các em tôi thay phiên nhau đặt ra liên miên bất tận. Má tôi sau cùng phải nói:

- Thôi các con ngừng đi, dọn cơm ra ăn không có anh đói rồi.

 

Em Tuệ tôi nói:

- Anh biết không ở nhà má lo cho anh ghê lắm. Đêm nào tụi em cũng nghe đài BBC thấy nguy hiểm cho anh quá. Có đêm má nằm mơ thấy anh bị Việt Cộng bắt trói trong rừng cây cao su, quần áo trắng bê bết máu. Sáng ra má kể chuyện làm tụi em đứa nào đứa ấy mặt mũi buồn xo. Sau má bèn lên coi ông thầy bói mù người làng. Má vừa mở miệng ra hỏi ông về anh th́ ông Mù biết ngay là anh, liền nói: Người con trai của bà, năm nay hạn nặng lắm nhưng nhờ phúc đức ông bà để lại nên tuy vậy mà cũng không sao.

 

Má lại hỏi về giấc mơ của má, th́ ông Mù vẫn nói rằng không có đổ máu đâu. Tiền hung hậu kiết. Má nghe vậy cũng được yên ḷng một tí nhưng ngày đêm vẫn lo.

 

Tôi vội ngắt lời hỏi:

- Thế ông Mù c̣n nói ǵ nữa không?

- Không, má chỉ cần hỏi xem anh có an toàn không mà thôi.

 

Tôi cười nói tiếp:

- Nếu anh là ông Mù th́ sẽ đoán rộng ra là cuối năm anh sẽ được thăng cấp, được huy chương th́ mới gọi là đoán ṃ mà hay. V́ sau những trận chiến lớn như vậy ai sống sót được đều có thưởng cả.

- Thôi để em kể tiếp cho anh nghe. Một buổi sáng bà Diệm tới nhà ḿnh nói có mấy bà bạn biết nếu muốn liên lạc với B́nh Long th́ phải vào ty Bưu Điện Chợ Lớn mới có đường dây. Bà ấy rủ em đi chung v́ bà ấy không biết đường. Em phải đi ḍ hỏi biết bao th́ giờ, hẹn lên hẹn xuống, đợi cả nửa ngày mới tới phiên ḿnh được nói chuyện với anh. Rốt cục ông anh lại ít nói quá. Nói có mấy câu rồi cúp. Chẳng hỏi được ǵ nhiều. Tức quá đi thôi.

 

Thấy em Tuệ tôi trách móc tôi cũng thông cảm, chỉ c̣n nước ngồi cười trừ. Tôi nói:

- Điều quan trọng nhất ở nhà muốn biết là anh có mạnh khỏe b́nh an không. C̣n anh th́ muốn biết ở nhà có sao không. Nếu mọi sự đều b́nh thường cả th́ những chuyện lẻ tẻ khác đâu có ǵ đáng để nói đâu. Vả lại cần phải ngắn gọn để cho người khác khỏi phải chờ lâu.

- Đành rằng thế nhưng cũng phải nói một vài câu cho bơ công em chờ đợi, chứ cụt lủn th́ chán chết.

 

Em Minh tôi xen vào, chuyển câu chuyện sang đề tài khác:

- Thế kỳ này anh về được bao lâu?

- Được một tuần. Sau đó chừng một tháng có người thay thế rồi sẽ xin đổi về Sài G̣n luôn.

 

Mẹ tôi nghe nói vậy mừng lắm. Bà vội hỏi:

- Thế con đă biết được đổi về đâu không?

- Con chưa biết. Nhưng nếu muốn gần nhà chỉ có Tổng Y Viện Cộng Ḥa thôi. Nhưng ở đó th́ làm việc cũng cực lắm.

- Ừ, gần nhà là được rồi. vất vả một chút cũng không sao.

 

Tôi cũng nghĩ vậy, cực đến mấy cũng không thể nào bằng những ngày tháng tôi làm việc trong trận chiến này. Hơn nữa về làm việc tại Tổng Y Viện Cộng Ḥa, được coi như là một bệnh viện cấp cao nhất trong quân đội, chắc sẽ có nhiều nhân tài, có nhiều cơ hội để tôi học hỏi thêm, có cực một tí cũng không sao.

 

Bữa cơm gia đ́nh đoàn tụ tuy giản dị nhưng thật vui. Tôi ăn cơm rất ngon miệng. Xong xuôi chúng tôi ra ngồi ngoài pḥng khách tiếp tục nói chuyện. Hết chuyện nhà đến chuyện họ hàng. Tôi hỏi thăm tin tức của anh Cương, con trai bác Hai tôi, th́ được biết anh hiện đóng ở Kontum ngành Pháo Binh. Mặt đó cũng đang có áp lực nặng của địch. Ngoài ra mọi người khác trong họ đều b́nh an cả. Trước khi lên pḥng, tôi không quên lấy ra hai cuốn phim tôi chụp ở B́nh Long đưa cho em Tuệ. Tôi nhờ gửi đi Hawaii rửa v́ tôi không tin mấy quán ảnh ở Sài G̣n, sợ chưa rửa được h́nh màu dương bản. Các em tôi phải đi ngủ sớm để đến mai tiếp tục đi làm.

 

Ngày hôm sau là ngày tôi đi chào họ hàng. Tôi ra thăm bác Hai tôi, cô chú tôi, và ông anh trưởng tộc, anh Quyền, con trai bác Cả tôi, người rất vui tính, tất cả mọi người đều thích anh ấy. Chính anh là người đă dạy cho tôi chích thuốc, chích thịt, chích mạch, dùng ngay thân thể anh để làm vật thử cho tôi. Thành ra khi tôi vào học Y Khoa tôi đă có kinh nghiệm chích đủ mọi thứ rồi. Gần chiều tôi trở về nhà v́ không muốn mẹ tôi ở nhà một ḿnh, sợ bà buồn.

 

Ăn cơm chiều xong chúng tôi ra pḥng khách coi TV. Đến tin chiến sự B́nh Long. Những h́nh ảnh quen thuộc hiện lên. Tôi chợt chú ư khi xướng ngôn viên cho biết Tổng Thống Thiệu đang đi thăm viếng, ủy lạo các anh em chiến sĩ tử thủ ở An Lộc. H́nh ảnh Tổng Thống Thiệu đứng giữa các anh chiến sĩ, đằng sau là một xe tăng của địch bị bắn hạ. Nhiều người leo lên cả xe tăng. Tổng Thống Thiệu tươi cười sau khi xuất khẩu đọc một bài diễn văn ngắn ca tụng sự chiến đấu anh dũng của toàn thể quân dân các cấp tại mặt trận B́nh Long. Tổng Thống tuyên bố: Tất cả quân nhân tham chiến tại mặt trận B́nh Long đều được đặc cách thăng lên một cấp. V́ có công giữ vững được B́nh Long qua bao đợt tấn công của địch quân với quân số gấp ba lần, Tổng Thống tặng cho danh hiệu B́nh Long Anh Dũng.

 

 

Những ngày sau tôi chỉ quanh quẩn ở nhà với mẹ tôi, không muốn đi đâu cả. Tôi biết mẹ tôi đă lo lắng cho tôi quá nhiều, nay tôi thoát hiểm về thăm nhà, tôi muốn dành nhiều th́ giờ với mẹ tôi cho bà được vui. Thực ra tôi cũng chẳng thích đi chơi nếu không có gia đ́nh cùng đi. Tôi có nhiều sách báo truyện ở nhà tôi tha hồ đọc. Tôi chẳng thấy buồn chán ǵ cả.

 

Thấm thoát đă hết một tuần phép. Đến ngày tôi trở lại B́nh Long, ông Diệm cho xe tới đón tôi lên Lai Khê rồi từ đó đi trực thăng trở vào An Lộc. Tôi tới nơi vào khoảng 3 giờ chiều. Xuống máy bay tôi đă thấy có xe Hồng Thập Tự ra đón. Th́ ra ông Diệm đă liên lạc với Bộ Chỉ Huy sau khi rời Lai Khê, cho biết ngày giờ tôi lên nên mọi sự mới được ăn khớp như vậy.

 

Bước trên từng bậc thang xuống hầm, tôi đi qua Pḥng Mỗ tới pḥng tôi. Vừa bước vào đă thấy anh Phúc nằm ngước mắt lên nh́n trần nhà như đang nghĩ ngợi điều ǵ. Tôi chắc đàn anh lại nhớ tới vợ thôi chứ chẳng có việc ǵ khác. Nghe thấy tiếng động, anh Phúc nh́n ra, thấy tôi anh vội nhổm dậy nói:

- Anh thật hên, ở Sài G̣n anh có nghe tin ǵ không?

 

Tôi ngơ ngác hỏi:

- Không, mà chuyện ǵ vậy anh?

 

Anh Phúc thở ra nói:

- Mới ngày hôm qua thôi, một phái đoàn cố vấn Mỹ tới thăm, vừa ra khỏi trực thăng di chuyển về Bộ Chỉ Huy Tiểu Khu th́ bị một trái 75 ly của Việt Cộng bắn trúng làm một thông dịch viên và hai sĩ quan Mỹ chết ngay tại chỗ. Một thiếu tá Mỹ gẫy tay, c̣n ông Thiếu Tướng Tallman bị thương trầm trọng mang vào hầm này cấp cứu. Nhưng người Mỹ này nặng lắm. Mang được vào vào hầm rất là khó khăn, vất vả lắm mới khiêng được vào để trên bàn mổ. Nhưng vết thương nặng quá không thể làm ǵ được. Chỉ băng bó xong, truyền nước biển rồi có ngay trực thăng chở về Long B́nh. Thật là náo loạn cả lên, khẩn trương vô cùng. Lúc đó chỉ có ḿnh tôi lo đủ mọi thứ, nếu có anh th́ đỡ cho tôi hơn. Anh hên thật, đỡ phải chịu những những cảnh giật gân khổ sở như vậy. Khi phái đoàn bị trúng đạn, nằm la liệt ở ngoài băi đáp, họ gọi xe Hồng Thập Tự cùng bác sĩ đem đồ tới cấp cứu rồi chở những người bị thương về đây. Chỉ có ḿnh tôi chỉ huy mấy tay y tá mà tới năm, sáu người vừa chết vừa bị thương lại c̣n sợ chúng pháo nữa v́ ở ngay khu trống trải. Địch quân ở trên đồi gió trông xuống rơ mồn một. Thực là khủng khiếp. Tới lúc máy bay trực thăng tản thương tới, bốc hết nạn nhân đi xong tôi mới hoàn hồn, thân thể ră rời, mệt mỏi lạ lùng.

 

Tôi thấy tôi may mắn thực. Tôi đă không phải chịu cảnh kinh hoàng đó. Mà cũng tội cho anh Phúc phải ra tay nhận lănh một số thương binh nhiều hơn là y tá của ḿnh. Đồng thời anh lại không phải là bác sĩ giải phẫu cấp cứu, nên điều hợp những việc này thật ngoài tầm tay của anh. Nhất là người bị thương lại là một sĩ quan cao cấp của Mỹ.

 

Tôi an ủi anh:

- Rồi cũng xong, phải không anh? Định mệnh đă an bài. Khi Tổng Thống Thiệu đến đây sao êm, không một trái pháo nào vậy. Tôi thấy cũng lạ. Ông Tổng Thống hên thật. C̣n ông Tướng Mỹ này th́ lại xui cùng ḿnh. Thế Đại tá Nhựt có sao không anh?

- Mạng ông ấy lớn lắm. Không hiểu sao hôm ấy ông không ra đón.Thường thường có Tướng tới thăm, ông Tỉnh Trưởng hay thân hành ra đón lắm. Nếu ông Nhựt mà ra băi đáp là lănh thẹo rồi. Đúng là con người có số mạng. À mà anh về kỳ này thấy có tin tức ǵ mới không?

- Không, tôi về cũng chỉ ở nhà thôi không đi đâu cả. Nên không biết ǵ hơn anh ở đây. Nhưng dù sao tôi thấy chúng ḿnh cũng sắp sửa được đổi đi chỗ khác rồi.

 

 

(Mời đọc tiếp Phần 19) 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính