Tường tŕnh: Biểu t́nh Quốc Hận 30/4 lần thứ 39 tại London

 

Hồn Việt

 

 

Đúng như nội dung Thư mời tham dự biểu t́nh Quốc Hận của Tập thể người Việt tỵ nạn Cộng sản tại Vương quốc Anh. Sáng thứ Bảy, ngày 26/4/2014,  cùng với hai ông Trịnh Hoàng Dương và Đoàn Minh Thanh, chúng tôi đến văn pḥng Cộng đồng người Việt tỵ nạn vùng Midlands, tại Birmingham; đă thấy sự diện của các ông: Lê Phát Định, Bùi Văn Tu, Nguyễn Chiêu, Phạm Văn Ngọc, Nguyễn Thanh Vân… Sau đó, tất cả cùng lên xe trực chỉ “sứ quán” của Việt cộng tại London để cùng nhau lên án tội ác của đảng Cộng sản Việt Nam.

 

Và đă đúng như chương tŕnh ghi trong thư mời. Chúng tôi nhận thấy sự sắp xếp cho chuyến đi thật chu đáo: Một chiếc xe Van 17 chỗ ngồi đă được ông Lê Phát Định phụ trách liên lạc thuê bao, và anh Nguyễn Thế Quang thứ nam của ông bà Nguyễn Văn Thi đă t́nh nguyện đứng ra làm “tài xế” đang sẵn sàng để mọi người lên đường.

 

Sau khi an vị trên xe, ông Nguyễn Văn Thi ngỏ lời chào và cám ơn đồng hương tham dự và cho mọi người biết qua về việc thuê xe; và vượt qua chặng đường hai giờ đồng hồ, chúng tôi đă có mặt tại địa điểm biểu t́nh. Tại đây, chúng tôi gặp lại những người quen thuộc cùng những khuôn mặt mới trong Tập thể người Việt tỵ nạn Cộng sản tại Vương quốc Anh như: ông bà Ngô Ngọc Hiếu, ông Nguyễn Bá Đạt, ông Nguyễn Xuân Hương, ông Lư Kiệt Mỹ, Bà Bùi Ngọc Tuyên, Bà Ngô Hữu Thạt, ông Đặng Công Huân… và nhiều người khác nữa.

 

Tại địa điểm tập trung, sau phần chào mừng đồng hương tham dự cuộc biểu t́nh Quốc Hận lần thứ 39 tại Anh quốc, ông Lê Phát Định và ông Nguyễn Đức Chung  đă nhắc lại qua cách hô các khẩu hiệu, cầm lá Cờ Vàng ba sọc đỏ, là Quốc Kỳ của nước Việt Nam Cộng Ḥa, căng biểu ngữ, xếp thành hai hàng. Sau đó, tuần tự khởi hành thành theo sự hướng dẫn của các vị cảnh sát, chúng tôi vừa đi vừa hô các khẩu hiệu: Freedom for Vietnam! Human rights for Vietnam! Democracy for Vietnam! Religion freedom for Vietnam! Down with the Vietnamese communist! Đả đảo Việt cộng bán nước!...

 

Khi đến trước cái gọi là “sứ quán” của Việt cộng.  Chúng tôi, những con dân của đất nước Việt Nam Cộng Ḥa bị mất nước, đă căng biểu ngữ, mọi người giương cao Quốc Kỳ và thực hiện các nghi thức nghiêm trang chào Quốc Kỳ và hát Quốc Ca Việt Nam Cộng Ḥa, kế đến là phút mặc niệm tưởng nhớ công đức của Tiền nhân đă có công dựng và giữ nước, tưởng nhớ các Anh hùng tử sĩ đă hy sinh trong cuộc chiến đấu bảo vệ tự do, bảo vệ lănh thổ cùng sự an nguy của bao triệu con dân nước Việt Nam Cộng ḥa, các chiến sĩ đă hy sinh trong ngày Quốc Hận 30/4/1975; phút mặc niệm tưởng nhớ các vị Quân - Cán – Chính VNCH đă bị Việt cộng giết chết bằng nhiều cách trong các trại tù “cải tạo”; phút mặc niệm tưởng nhớ đến những đồng bào đă bị Việt cộng đày ải và đă bỏ ḿnh trên các vùng  rừng núi hoang vu, mà Việt cộng đă gọi là “kinh tế mới”; phút mặc niệm tưởng nhớ đến những đồng bào vô tội, đă vùi thân trên ngàn dưới biển, trên con đường vượt biên, vượt biển,  để t́m tự do, trốn chạy sự trả thù, sát hại tàn độc của bạo quyền Cộng sản Việt Nam.

 

Sau các nghi thức trên, ông Ngô Ngọc Hiếu lần lượt giới thiệu bà Hàn Giang Trần Lệ Tuyền, ông Lê Phát Định, ông Ngô Đ́nh Thiện phát biểu cảm tưởng về ngày Quốc Hận 30 tháng Tư 1975. Trong phần phát biểu, ông Ngô Ngọc Hiếu đă nêu lên những tội ác của đảng Cộng sản Việt Nam đă gây ra cho đất nước và dân tộc trong suốt thời gian hơn 60 năm qua.

 

Sau mỗi phần phát biểu của từng vị trên, mọi người đă hô vang những khẩu hiệu do hai ông Lê Phát Định và ông Nguyễn Đức Chung khởi xướng: Đả đảo Việt cộng bán nước!… Và, những bài ca đấu tranh cũng được tiếp nối với sự đồng ca của nhiều người trong đoàn biểu t́nh.

 

Nhân cuộc biểu t́nh ngày Quốc Hận năm nay, chúng tôi muốn nhắc lại một điều, mà nhiều người đă nói là “điềm Trời tiên báo”. Đó là, trong lần biểu t́nh ngày Quốc Hận 30/4/ trước đây, không hiểu tại sao lá cờ Máu Đỏ sao vàng cắm trên “Ṭa đại sứ” của Việt cộng, đă bị gió cuốn trọn vào cán cờ. Do đó, ngày 30/4/2013,  chắc chắn v́ lo sợ, nên Việt cộng đă cột kỹ, để căng cứng lá cờ Máu của chúng.

 

Thế nhưng, như nhiều người đă nói “chắc là điềm Trời tiên báo”. V́ thế, khi đoàn biểu t́nh bắt đầu các nghi thức chào Quốc kỳ và hát Quốc ca Việt Nam Cộng Ḥa cùng phút mặc niệm, th́ lá cờ Máu đỏ sao vàng của đảng Cộng sản Việt  Nam đang cắm b́nh thường trên “ṭa đại sứ”, bỗng từ từ bị gió cuốn lại cho đến khi chỉ c̣n một Miếng Giẻ Đỏ Máu cắm ngay trên “Ṭa đại sứ” của Việt cộng, mà chúng tôi nghĩ rằng, chính những kẻ đang “đồn trú” trong ngôi nhà này cũng không thể hiểu được hiện tượng lá Cờ Máu đă bị cuốn lại trước những lá Cờ Vàng Chính Nghĩa cũng như trước khí thế của đoàn biểu t́nh.

 

 

Và trước khi kết thúc cuộc biểu t́nh. Chúng tôi đă tiếp tục hô khẩu hiệu trên đoạn đường trở lại địa điểm khởi hành.  Trên đoạn đường này, chúng tôi đă được một số gia đ́nh người Anh, ở gần “Ṭa đại sứ” của Việt cộng, họ đă mở cửa ra tận mặt đường, để giơ tay chào và vỗ tay ủng hộ. Chúng tôi không biết những gia đ́nh này, nhưng chúng tôi đă tỏ lời chân thành cám ơn họ, mà chúng tôi nghĩ có lẽ họ có theo dơi, có biết về bạo quyền Cộng sản Việt Nam, nên mới biểu lộ sự đồng t́nh ủng hộ như vậy.

 

Khi trở lại địa điểm khởi hành, chúng tôi cùng chúc nhau bằng những lời chân thành: Sang năm, chúng ta sẽ gặp nhau tại Sài G̣n. Ngày đó, quê hương đă có được tự do, dân chủ, không c̣n chế độ Cộng sản.

 

Nhân đây, chúng tôi cũng phải nói về những cuộc biểu t́nh trong ngày Quốc Hận năm nay: Chúng tôi đă được ông Ngô Ngọc Hiếu cho biết, v́ không thể cùng đi biểu t́nh như năm trước, nên bà Nguyễn Kim Thoa ở Luân Đôn đă giúp năm mươi Anh kim (£50), để chia xẻ phần chi phí di chuyển cho đồng hương tại Birmingham và các vùng phụ cận. Và trên đường về ông bà Nguyễn Văn Thi đă cho biết ái nữ của ông bà là cô Vân, cũng v́ không thể có mặt trong cuộc biểu t́nh, đă gởi giúp năm mươi Anh kim (£50 ) để phụ chi phí tiền thuê xe.

 

Những điều này, chúng tôi muốn nói lên, như một câu trả lời cho “Thứ trưởng” Việt cộng Nguyễn Thanh Sơn, kẻ đă nói những người Việt tỵ nạn Cộng sản hải ngoại “đi biểu t́nh để nhận được vài ba chục Đô-la thù lao” rằng:

 

- Chúng tôi là con dân của nước Việt Nam Cộng Ḥa, một Quốc Gia đă có Tổng Thống, có Hiến Pháp, có Lưỡng Viện Quốc Hội, có tất cả… Nhưng đă bị đảng Cộng sản Hà Nội, là đảng cầm quyền của nước Việt Nam Dân chủ Cộng Ḥa, đă ngang ngược vi phạm các Hiệp định từ Hiệp Định Gevene, 20/7/1954, và Hiệp định Paris, 1973, với vũ khí đạn dược, quân trang, quân dụng của Nga, Tàu và các nước Cộng sản Đông Âu, liên tục xua quân xâm lăng và cưỡng chiếm đất nước VNCH. V́ thế, không riêng là ngày Quốc Hận 30/4, mà ở đâu có Việt cộng xuất hiện, th́ chúng tôi phải tổ chức những cuộc biểu t́nh, để lên án những tội ác buôn dân, bán nước của đảng Cộng sản Việt Nam. Chúng tôi không nhận tiền của bất cứ một tổ chức hay cá nhân nào cả; bởi v́ ngày nào đảng cộng sản c̣n cai trị đất nước, th́ chúng tôi c̣n biểu t́nh c̣n đấu tranh dưới mọi h́nh thức.

 

Chúng tôi đă, đang, sẽ cùng nhau bỏ tiền túi và công sức để chia xẻ với mọi chi phí của các cuộc biểu t́nh, v́ chúng tôi ư thức được rằng, đó là bổn phận của những người dân bị mất nước, và cùng nhau lên tiếng thay cho những người đă và đang là nạn nhân của đảng Cộng sản tại Việt Nam.

 

Tưởng cũng nên nói thêm, các con cháu của ông bà Nguyễn Văn Thi, là lớp người trẻ tuổi, đă có một ban nhạc, họ là những hậu duệ , tiếp nối con đường dang dở của phụ huynh, đă dùng những bài ca đấu tranh chống Cộng để tiếp tay cho những người đă và đang dấn thân vào con đường tranh đấu, và họ là những người đang ở trong và ngoài các nhà tù của bạo quyền Hà Nội, chỉ v́ nhiệt tâm đối với Tổ Quốc và Dân tộc, hầu mong sớm giải trừ đảng Cộng sản Việt Nam, để xây dựng lại một nước Việt Nam Tự Do, Dân Chủ và Thanh B́nh thực sự.

 

 

Birmingham. 27/4/2014

 

Hồn Việt

---------------------------------

 

Bài phát biểu của ông Ngô Ngọc Hiếu trong cuộc biểu t́nh Quốc Hận 30/4.

 

 

SAU  60  NĂM  SỐNG DƯỚI CHẾ  ĐỘ CỘNG SẢN,

NGƯỜI VN NGHĨ G̀ VỀ ĐẢNG CỘNG  SẢN  VIỆT  NAM ?

 

 

Được sự trợ giúp tích cực của hai đảng cộng sản Nga và Tàu, từ tài lực, vật lực cho đến nhân lực trong suốt thời gian phát động cuộc chiến tranh xâm lăng Việt Nam Cộng Ḥa từ 1954 đến 30/4/1975, đảng cộng sản VN đă thống trị Nam Việt Nam được 39 năm (30/4/1975 – 30/4/2014) và trên cả nước được 60 năm. Nhân dịp tưởng niệm ngày quốc hận 30/4 năm nay, chúng ta hăy ôn lại một số sự việc mà đảng cộng sản VN đă gây ra cho dân tộc và tổ quốc Việt Nam.

 

 

1. Chính sách cai trị dă man của đảng CSVN

 

Trong những năm tháng đầu tiên sống dưới ách thống trị của đảng CS, ngoại trừ bọn đảng viên, toàn thể nhân dân Việt Nam đều được nếm mùi kềm kẹp của CS về mọi mặt. Các quyền tự do cơ bản của người dân ghi trong bản Hiến Chương Quốc Tế Nhân Quyền, mà đảng cộng sản VN đă long trọng kư kết với tư cách một thành viên trong Cộng Đồng Quốc Tế, chưa bao giờ được tôn trọng. Vừa cưỡng chiếm xong miền Nam, đảng CS không hề ngượng miệng tuyên bố láo khoét rằng cuộc sống của người dân miền Nam dưới chế độ Mỹ Ngụy đă bị kềm kẹp, nhưng không bao lâu sau đó, người dân miền Nam đều biết rơ sự thật là chính cuộc sống của người dân miền Bắc từ năm 1945 và người dân miền Nam từ 1975, mới thực sự bị đảng CS kềm kẹp. Chẳng hạn, muốn đi từ tỉnh này qua tỉnh khác, phải xin phép, tối ngủ ở nơi khác phải tŕnh công an địa phương. Từ quê lên tỉnh thăm thân nhân mang chút quà cũng phải khai báo và chịu thuế. Ngay sau khi chiếm được miến Nam, Bọn CS đă chia nhau vơ vét tài vật của miền Nam đưa ra ngoài Bắc, đồng thời mở chiến dịch đổi tiền để bần cùng hóa người dân, đưa các cựu quân nhân, công chức miền Nam vào các nhà tù nằm trong rừng sâu được họ gọi dưới mỹ từ ‘Trại học tập cải tạo” và giải thích là để giúp những quân nhân, công chức của chế độ cũ sớm hội nhập vào chế độ mới! Nhưng thực chất đó là đ̣n trả thù nham hiểm của CS, v́ những nơi học tập cải tạo như thế đều là những nhà tù ở trong rừng xâu, trên cao nguyên hay được đưa ra ngoài Bắc, đồng thời xua đuổi vợ con họ về những vùng kinh tế mới để chiếm hữu nhà cửa, đất đai, sau khi xâm chiếm miền Nam, tên CS với 50 tuổi đảng Nguyển Hộ lếu láo tuyên bố rằng: nhà ngụy ta ở, vợ ngụy ta lấy, con ngụy ta sai làm đầy tớ. Những người bị đưa đi học tập cải tạo phải tự cất nhà để ở, trồng trọt khoai sắn, rau củ để sống, làm lấy dụng cụ để dùng, thiếu thốn đủ mọi thứ. Gia đ́nh muốn thăm nuôi cũng không biết thân nhân ở đâu. Cả năm sau, mơí nhận được thư cho biết địa chỉ chỗ ở để gửi đồ tiếp tế. Hàng chục ngàn người đă bỏ mạng trong khi ‘cải tạo’ v́ bị đói khát và bệnh tật.

 

Phải nhớ lại chính sách dă man này của đảng CSVN, ta mới hiểu được tại sao hàng triệu người dân lành đă phải rời bỏ quê hương t́m tự do, liều thân ra đi trên biển cả bằng những con thuyền mỏng manh, khiến cả thế giới phải kinh hoàng v́ trong lịch sử loài người chưa bao giờ lại có một hiện tượng lạ lùng như vậy.

 

Nếu sau khi nắm được chính quyền ở miền Nam, đảng CS thẳng thắn thực thi lời cam kết ‘Ḥa Hợp, Ḥa Giải’dân tộc như đă hứa, th́ có lẽ đă chặn đứng được phong trào vượt biên của hàng triệu người và tránh cho hàng trăm ngàn người khỏi bị vùi thây trong biển cả, hàng ngàn phụ nữ khỏi bị bọn hải tặc hăm hiếp.

 

2. Đảng CSVN đàn áp những người yêu nước phản đối CS Tàu chiếm đất, chiếm biển đảo của Việt Nam.

 

Vào những năm gần đây, các cuộc biểu t́nh của dân chúng ở Hà nội và Sài g̣n nhằm phản đối hành động xâm lăng của Tàu cộng, với sự tham dự của hàng ngàn người dân thuộc đủ mọi thành phần trong xă hội, đă nói lên sự phẫn nộ của quần chúng, nhất là lớp trẻ, khi video ghi h́nh họ dẫm chân lên quốc kỳ của Tàu cộng, rồi đốt quốc kỳ đó trước sứ quán của Bắc Kinh. Bị Bắc Kinh phản đối, Hà nội vội vă ra lệnh cấm các cuộc biểu t́nh và sau đó nhiều người tiếp tục biểu t́nh đă bị bắt giữ. Những người trí thức yêu nước công khai bầy tỏ việc chống đối sự lệ thuộc và nhu nhược của nhà nước Việt Nam vào chế độ CS Tàu cũng bị đảng CSVN đàn áp, đem nhốt họ vào tù dài hạn.

 

Thái độ khuất phục của Hà- Nội trước hành động trịch thượng của Bắc Kinh không làm mọi người ngạc nhiên v́ hàng chục năm qua Hà Nội đă phải nhượng cho Tàu cộng một phần lănh thổ nằm sát biên giới hai nước, gồm cả Ải Nam Quan và Thác Bản Giốc, kế đến là một phần lănh hải rộng lớn của Vịnh Bắc Việt.

 

Hải quân Tàu cộng lại c̣n bắn chết nhiều ngư phủ Việt Nam đánh cá ở hải phận của nước ḿnh, ngang nhiên chiếm giữ bất hợp pháp quần đảo Hoàng Sa và một phần quần đảo Trường Sa của Việt Nam. Trước những hành động ngang ngược này của Tàu cộng, người ta nhận thấy Hà Nội chỉ phản ứng chiếu lệ chứ không có một hành động cụ thể nào để trả đũa. Hệ quả của thái độ khiếp nhược của đảng cộng sản Việt Nam khiến Tàu cộng coi nhà cầm quyền VN như bọn thuộc hạ. Phải chăng đây là hậu quả việc cam kết của đảng CSVN trong toan tính xin đảng CS Tàu viện trợ sau khi khối CS Liên Sô tan ră và kể từ đó CSVN không c̣n nhận được viện trợ của Liên sô nữa?

 

3. Đảng CSVN đă cam kết ǵ với đảng cộng Sản Tàu ở Tỉnh Tứ Xuyên, được hé lộ qua bài diễn văn đọc trước Quốc Hội của nước CHXHCNVN (ngày 1.11.2005) và qua bản Tuyên bố chung (ngày 2.12.2005) của Hồ cẩm Đào với tư cách là Chủ Tịch nước và Tổng Bí Thư của Đảng CS Tàu? (Xin lưu ư: Tuyên Bố Chung có tính cách long trọng hơn Thông Cáo Chung)

Trong bài diễn văn, Đào đề cập đến 2 vấn đề: (1) mô thức XHCN và (2) khái niệm dân chủ trong mô thức XHCN.

 

Nếu bài diễn văn của Hồ Cẩm Đào đọc trước Quốc Hội Việt Nam chỉ có giá trị như một Khuyến Cáo th́ bản Tuyên Bố Chung VN – Tàu là một văn kiện ngoại giao ghi nhận sự đồng thuận của đôi bên về một số vấn đề.

 

Bản Tuyên Bố Chung gồm có 9 đoạn nhưng chỉ có đọan 3 là quan trọng nhất v́ liên quan đến đường hướng phát triển quan hệ giữa hai nước trong tương lai. Cơ sở phát triển quan hệ chính là khẩu hiệu gồm 16 chữ, được Giang Trạch Dân đưa ra vào năm 2001, lúc y giữ chức vụ Tổng Bí Thư đảng CS Tàu:

Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai.”

Bản tuyên bố chung đă minh thị qui định như sau:

“ … Hai bên quyết tâm phát từ đại cục và tầm cao chiến lược, áp dụng các biện pháp có hiệu quả làm sâu sắc và triển khai toàn diện quan hệ Đảng và hai nước, tiếp tục duy tŕ tuyền thống thăm viếng lẫn nhau ở cấp cao, tăng cường trao đổi và hợp tác giữa các ngành của Đảng và chính phủ, quốc hội, đoàn thể quần chúng và địa phương trong các lĩnh vực chính trị, kinh tế, ngoại giao, quốc pḥng, công an, an ninh, văn hóa, giáo dục, đi sâu trao đổi kinh nghiệm về xây dựng Đảng, quản lư đất nước cũng như lư luận và thực tiễn về chủ nghĩa xă hội, củng cố và làm sâu sắc hơn nữa sự hiểu biết lẫn nhau và t́nh hữu nghị giữa nhân dân hai nước, đặc biệt là tăng cường truyền thống hữu nghị Việt – Trung để t́nh hữu nghị muôn đời Việt-Trung thấm sâu vào ḷng nhân dân hai nước, thúc đẩy quan hệ giữa hai Đảng, hai nước không ngừng mở ra cuộc diện mới.”

 

Với lời cam kết trên, thử hỏi rằng liệu Việt Nam có c̣n giữ được nền độc lập của đất nước hay không? Thử hỏi, chúng ta có thể để cho nhóm tay sai của Tàu cộng tiếp tục cầm quyền bán nước VN cho Tàu cộng như vậy không?

 

Trước sự thật phũ phàng đó, chúng ta không khỏi lo âu cho một hiểm họa Bắc thuộc một lần nữa lại đang xảy ra cho đất nước dưới thời đại cầm quyền của đảng sộng sản Việt Nam. Bọn CS Tàu đang thôn tính nước ta bằng chủ nghĩa Mác – Lênin – Mao Trach Đông qua mô thức xă hội chủ nghĩa của Tàu cộng!

 

Việc Hồ Cẩm Đào chính thức thăm viếng VN có thể xem như chỉ dấu cho thấy Việt Nam chỉ là một ‘đô hộ phủ’ của Thiên Triều Tàu cộng mà thôi. Do đó, những khu phố Tàu được xây dựng cùng khắp ở VN mà người dân Việt đến gần đều bị công an ngăn chận thậm chí c̣n bị đánh đập.

 

4. Những sự nhục nhă mà đảng CSVN đă gây ra cho người dân và Tổ quốc VN.

 

Chúng ta sẽ nghĩ ǵ về nỗi tủi nhục của những cô gái Việt Nam bị bán làm vợ cho tứ phương thiên hạ từ Tàu cộng, Đại Hàn, Đài Loan cho đến Phi châu? Bên cạnh nỗi tủi nhục này c̣n nỗi ‘tủi nhục quốc thể’ của những bộ mặt biểu tượng cho đất nước, đó là những cô Chiêu Đăi Viên Hàng Không VN xinh đẹp, đă bị bắt quả tang ăn cắp tại Nhật Bản.  O các quốc gia như Thái Lan, Đài Loan, Đại Hàn, Nhật Bản, người ta đă viết những câu như sau tại các siêu thị: ‘Cần đề pḥng việc ăn cắp của người VN’.

 

Điều nhục nhă nhất là cả A châu chỉ riêng người Việt là được người ta chú ư đến hành vi ăn cắp …và c̣n bị coi là tham ăn và được khuyên là không nên mang theo thức ăn về nhà sau khi ăn xong. Có phải đó là hệ quả tất nhiên của chủ trương, một trăm năm trồng người của HCM và đảng CS hay không?

 

Từ đó, người ta có quyền, khi nói về người Việt Nam, mà không cần phân biệt là người Việt Nam mang thông hành của nhà nước Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa hay người Việt Nam là công dân của các nước Dân chủ Tự Do và văn minh trên thế giới.

 

Đức Tổng Giám Mục Ngô quang Kiệt đă từng phàn nàn rằng, nhiều lần ở phi trường, ngài đă bị nhân viên hải quan gọi riêng ra để khám xét, chỉ v́ là người Việt Nam, bị t́nh nghi mang theo ma túy. Ngài nói:”Tôi không trách người ta có thái độ kỳ thị chủng tộc đối với tôi bởi v́ cứ nghĩ đến việc ‘trồng cỏ’ ở đâu đó như Uc Đại lợi, Anh Quốc hay ở Gia Nă Đại th́ những người mang họ Đinh, Lê, Lư, Trần, Nguyễn quen thuộc của dân tộc tôi lại hiện ra trước mắt. Nghe tin những thiếu nữ Việt Nam bị đem bán làm vợ cho tứ phương thiên hạ, tôi vừa cảm thấy nhục nhă lẫn thương cảm v́ họ cũng chỉ là nạn nhân của chế độ CS bất nhân và bất lương”.

  

Nghĩ đến những cô tiếp viên hàng không ‘ăn cắp’ hàng hóa của nước ngoài mang về Việt Nam, chúng ta cũng chỉ biết thương cảm. Họ là nạn nhân của chế độ không những đă cướp lấy quyền sống của con người, mà c̣n cướp luôn cả những giá trị nhân bản tốt đẹp nhất của dân tộc chúng ta đă có trước đây. Họ là những nạn nhân của chế độ CS mà không c̣n có sự lựa chọn nào khác hơn là cái thân phận hèn mọn của họ trong thiên đường cộng sản và chúng ta cảm thấy uất hận cho dân tộc của chúng ta bị đọa đầy trong ngục tù cộng sản.

 

Mỗi khi đến ngày quốc hận 30 tháng Tư trên xứ người, bên cạnh những phiền muộn của người ly hương, mọi người trong chúng ta lại cảm thấy ḿnh là người may mắn, được hít thở cái không khí tự do, có được một cuộc sống xứng đáng với phẩm giá con người, nhất là quyền sống của một con người lương thiện, mà hai chữ lương thiện này đă trở thành quư hiếm trong xă hội Việt Nam hiện nay. Dù tha hương cũng luôn nhắc ḷng và khuyên con cháu hăy sống cho ra con người với đức tính lương thiện mà chừng nào c̣n sống, chúng ta c̣n phải cố giữ lấy.

 

Có nên nhắc lại ở đây những người cộng sản đă từng mang ân nhân của họ, những người đă bao che cho họ ra đấu tố trong thời kỳ cải cách ruộng đất? Hoặc ép buộc cha mẹ, vợ chồng, con cái sỉ vả lẫn nhau, quay lưng lại với chính những người mà họ thường gọi là cha mẹ, những người đă từng nhịn ăn, nhịn mặc để bảo vệ họ ngay trong ḷng địch để họ có chiến thắng hôm nay? Chỉ cần đọc khẩu hiệu ‘ Yêu tổ quốc là yêu chủ nghĩa xă hội’ là chúng ta nhận thấy ngay bộ mặt vô ơn của những người cộng sản Việt Nam. Họ chối bỏ công ơn dựng nước và giữ nước của các tiền nhân của dân tộc. Chẳng lẽ các tiền nhân của chúng ta không yêu XHCN nên họ đều là những người phản quốc cả hay sao?

 

Một dân tộc vốn trọng lễ nghĩa, lấy ḷng biết ơn làm nền móng cho ṭa nhà nhân cách, nay trở thành xa lạ với ḷng biết ơn. Ai đă làm cho dân tộc chúng ta quên đi ḷng biết ơn này?

 

Mỗi dạo tháng Tư đen trở về, mỗi người trong chúng ta không chỉ thấy dấy lên trong tâm hồn, nỗi buồn và ḷng thương cảm khi nghĩ đến cả dân tộc đang bị đọa đày trong ngục tù cộng sản, không có điều kiện để phát huy những giá trị nhân bản cổ truyền cao quư của dân tộc. Tháng tư là tháng nhắc nhở chúng ta nhớ đến bản sắc tỵ nạn CS của ḿnh. Chúng ta có mặt ở đây ngày hôm nay là v́ chúng ta là những người chống cộng và nhất quyết không đội trời chung với cộng sản. Tháng Tư đen cũng c̣n nhắc nhở chúng ta và thế hệ mai sau phải luôn nung nấu tinh thần quốc gia dân tộc, cương quyết đấu tranh cho đến khi giải thể chế độ cộng sản bán nước.

 

Và đặc biệt tháng Tư năm nay vào ngày 5/4/14 vừa qua tại Hoa Kỳ, thành phố San Jose Bắc California, cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản đă dựng bia Tưởng Niệm Quân Dân Cán Chính VNCH ngay trước Viện Bảo Tàng của Ngươi Việt tỵ nạn CS. Và ngày 30 tháng Ba, ở Westminster Nam California cũng có một nghi lễ đặt ṿng hoa tại tượng đài Chiến Sĩ Việt Mỹ để TNS Richard Black đến công bố Nghị Quyết SR-455 Vinh Danh Quân Cán Chính VNCH.

 

Sau khi đặt ṿng hoa, TNS. Richard Black ca ngợi sự dũng cảm của người lính Quân Lực VNCH. Ông nói:

 
“Là một quân nhân tham chiến tại Việt Nam khi tôi mới 21 tuổi, tôi chứng kiến sự chiến đấu dũng cảm của người lính Việt Nam. Phải nói là tôi chưa từng thấy một người lính Việt Nam nào mà không biểu tỏ sự can đảm của ḿnh. Họ chiến đấu đến viên đạn cuối cùng. Chúng ta thua cuộc chiến không phải v́ chúng ta không chiến đấu, mà v́ Hoa Kỳ đă bỏ rơi họ,” ông cao giọng. “Tôi chứng kiến người lính Việt Nam ngă xuống, vợ họ cầm súng, con họ tiếp đạn .và họ chống lại quân cộng sản bạo tàn đến hơi thở cuối cùng. Tôi thấy những bà mẹ Việt Nam trao đứa con c̣n bồng trên tay, cho một quân nhân Mỹ hoàn toàn xa lạ và chỉ mong con của bà được đến xứ tự do,” ông nói tiếp. 

 

“Những quân nhân Mỹ tham chiến tại Việt Nam bị lăng quên trong nhiều năm nhưng đă được dân chúng Mỹ phục hồi danh dự. Chiến hữu của họ là những quân nhân Việt Nam cũng xứng đáng được tôn trọng. Hăy trả lại sự thực cho những người lính kiêu hùng này. V́ thế, tôi soạn nghị quyết này để làm bằng chứng cho những sự thật lịch sử mà tôi thấy trong cuộc chiến.” Đó là lời phát biểu của Nghị Sĩ Richard Black.

 

Hôm nay, ngày quốc hận thứ 39, tất cả những người Việt Nam tỵ nạn cộng sản có mặt tại đây, xin thành kính tri ân anh linh của người Việt lẫn người Mỹ đă hy sinh trên phần đất miền Nam trước đây để bảo vệ lư tưởng tự do của chúng ta. Chúng tôi cũng nhân dịp này, xin thành kính cầu nguyện cho những linh hồn đă ch́m sâu dưới ḷng biển lạnh, trên bước đường t́m tự do, sớm được siêu thoát trong cơi vĩnh hằng. Chúng tôi cũng nhân dịp này, nhắc nhở cho những người cộng sản ngu muội biết rằng trong số 6 quốc gia cựu thuộc địa của nước Pháp là Việt Nam, Lào, Cam pu chia, Algérie, Tunisie và Maroc, chỉ duy nhất có VN là bị mất đất, mất biển, đảo và có thể mất nước chỉ v́ bị thống trị bởi đảng CSVN.

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính