T́nh Mẹ, (tiếp)

 

 

Ở đó là Việt Nam Độc Lập.

Ở đó là nguồn sống Tự Do.

Ta chen vai chung lo ngày mới,

Đường Công Lư bước tới ngày mai.

*

*         *

 

Con ơi,

Nếu một ngày, khi con đă lớn.

Đất nước này gặp cảnh nguy nan.

Hăy đứng dậy, đan tay bước tới,

Ta mặc vào tấm áo chiến binh.

 

Ra biên cương, vang vang tiếng trống,

Khắp đất trời chung một ṿng tay.

Non nước Việt ngh́n năm như núi,

Dân tộc này vĩnh viễn tiến lên.

 

Đường lịch sử xây nền công lư,

Đây máu sương bảo vệ sơn hà.

Ngày ta đi dẫu là nắng lửa,

Bước quay về đất nước hoan ca.

 

Mẹ mừng con, mắt nḥa ngấn lệ,

Bởi con yêu đă lớn thành người.

Giơ cao tay giữa trời giông băo,

Cho ước nguyện tổ quốc vinh thăng.

 

Nhà Việt Nam, ngàn năm kiên vững,

Đất nước này vĩnh viễn vươn cao.

Đường bắc nam hoa vàng tươi nở,

Gịng máu Việt lại trở về tim.

*

*         *

Con phải giữ tâm hồn trong sáng,

Không theo giặc bội phản giang sơn.

Mẹ chỉ mừng khi con v́ nước,

Không đem thân luồn bước, thờ tàu.

 

Bài lịch sử con luôn phải nhớ,

Mảnh đất này đă lắm gian nan.

Một trăm năm giặc tây đô hộ,

Và chuyện dài bắc thuộc ngàn năm.

 

Giang sơn ta vạn ngàn hào kiệt,

Người v́ nước chẳng tiếc tấm thân.

Ḱa Trưng Vương tấm gương ngời sáng,

Đây Quang Trung, Quốc Tuấn dẫn đường.

 

Rồi Lê Lợi mười năm gian khổ,

V́ nghiệp nước đă có Lê Lai.

Việt Nam ta từng ngày lớn dậy.

Đến đời đời tiếng hát vọng vang.

 

Con hăy nhớ, v́ dân v́ nước,

Đường c̣n dài phải quyết mà đi.

Gặp thời cuộc, đao binh nắng lửa,

Khó tránh được máu đổ xương phơi.

 

Ta phải đứng với lời minh ước,

Lấy đời ḿnh báo đáp quê hương.

Chờ ngày về ta cùng vui sống,

Tay đan tay dưới một mái nhà.

 

Đi đi con, đây là nước mắt,

Mẹ đă khóc, những giọt lệ mừng.

Mừng v́ con biết yêu tổ quốc,

Biết v́ đời, v́ nước quên thân.

 

Con phải sống, không làm trâu ngựa,

Không thờ giặc, triệt hạ dân ta.

Được như vậy cả nhà mừng lắm,

Và nước non này cảm ơn con.

*

*         *

Mẹ vẫn nhớ, vào thời đấu tố.

Cộng đan tay giết bỏ dân lành.

Ḱa một nhà có vài mẫu ruộng.

Đổ mồ hôi kiếm được bát cơm.

 

Nắng chưa lên, chồng cày vợ cấy,

Được bữa cơm, tối đă lên đèn.

Muôn lao khổ mong ngày mai sáng,

Gặp cái thời giáo mác đảo điên.

 

Chúng đua nhau, mài dao giết mướn,

Kẻ có học, mua chước vinh hoa.

Sống như loài không cha không mẹ,

Không biết ǵ đến chữ t́nh người.

 

Nay con đi v́ đường chính nghĩa,

Ḍng lệ mừng sẽ chảy sớm hôm.

Mẹ hân hoan v́ con đă lớn,

Lấy tấm thân báo đáp giang sơn.

*

*         *

Đi đi con ngày rồi sẽ hết,

Non nước Việt vĩnh viễn c̣n đây.

Con vào đời thân trai chí lớn,

Hăy gánh lấy hai chữ non sông.

 

Ở nơi đây cho ta cuộc sống,

Đă ngàn năm gắn bó với ta.

Và đời đời cùng ta kết ước,

Hăy đan tay bước tới tương lai.

 

 

 

Và đây là, lá cờ tổ quốc,

Là ánh đuốc giữ lấy lẽ trời.

Là ánh sáng mở đường công lư

Dẫn dân ta qua bước thăng trầm.

 

Nay lịch sử truyền cho con cháu,

Ánh cờ Vàng chiếu sáng trên tay,

Là màu cờ ngàn năm bền vững,

Con nhận lấy và hăy lên đường…

 

 

Bảo Giang

1/ 5/2000. (Trích trong Tuyển tập: T́nh Nước 9)

 

 

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính