Tình Mẹ

 

 

Kìa người mẹ ôm con nức nở,

Nước mắt dài chảy giữa rừng hoang.

Đôi tay gầy, lòng hơn biển cả,

Bà một đời vì nước vì con.

 

Tình của mẹ vượt ngàn dâu bể.

Dẫu thác ghềnh chẳng thể ngăn chia.

Bà quỳ xuống, đất trời rúng động,

Con ơi, mẹ đến đón con về.

 

Làng quê ta dẫu nghèo khó lắm,

Vẫn còn đây mảnh ván cho con.

Vẫn còn đây căn nhà mái lá,

Và còn đây tiếng hát bên con...

*

*       *

Mẹ nhớ ngày con vào cuộc thế,

Này tiếng khóc cho mẹ quên đau.

Quên đợi chờ, quên bao lo lắng,

Quên cả những ngày tháng cưu mang.

 

Kìa những đêm bên đèn trở giấc,

Đây cơn đau xé đứt ruột, gan.

Rồi ước nguyện cho ngày mau tới,

Để cả nhà nhìn thấy mặt con.

 

Mà trời rằng giờ còn chưa đến,

Cho con trẻ cất tiếng oa oa.

Mẹ lặng lẽ ôm thân chờ đợi,

Chờ nắng mới con được sinh ra.

*

*       *

Rồi một ngày hoan ca đã đến,

Con chào đời tiếng thét vươn cao.

Mẹ mở bừng hai con mắt đỏ,

Gắng nhìn sao cho tỏ mặt con.

 

Con ơi, này niềm vui nước mắt,

Của cả nhà nhỏ xuống bên con.

Mừng cho con và cho cha mẹ.

Mừng nhà ta trọn vẹn vuông tròn.

 

Rồi từ đây đợi con khôn lớn,

Con tập đi, tập đứng với đời.

Con biết cười, biết đùa với bạn,

Con tập nói, tập hỏi người thân.

 

Nhìn nắng mai vươn lên đỉnh núi,

Con tung tăng nhảy múa giữa nhà.

Cười với gío, vui đùa với nắng,

Con cất tiếng, hò hét ngân nga.

 

Lòng con trẻ như hoa mới nở.

Con bắt đầu đôi chữ ê a.

Cha đã mua cho con cuốn vở,

Mai nắng lên mẹ dẫn đến trường.

*

*       *

Rồi ngày đợi tháng chờ đã đến,

Con nhanh chân đếm bước trên đường.

Đây nhịp bước ngập ngừng trước cổng,

Kia ngọn cờ tiếng trống vang vang.

 

Con reo vui bước vào thế giới,

Ở đó là tình nước, tình người.

Ở đó là nguồn vui, ngày mới,

Ở đó là tiếng nói quê ta.

 

Này những nét khởi đầu tập viết,

Con nhẩm đọc hai tiếng Việt Nam.

Tay run run trong lòng trống thúc,

Nghe tiếng mời những bước đua tranh.

 

Này xã hội gia đình, tổ quốc,

Là điểm tựa cho bước tương lai.

Mai lớn khôn đem thân báo đáp,

Bằng sức mạnh, bằng cả con tim.

 

Mẹ chẳng màng cao sang quyền qúy,

Cha chỉ mong con sống nên người.

Khi vào đời biết thương đồng loại,

Và yêu mến tổ quốc của ta.

*

*       *

Đây, bài học đi vào lịch sử,

Ở đó, bao người đã chung tay.

Góp tài, góp sức và mạng sống,

Để cho ta mảnh đất hôm nay.

 

Người đi trước, đan tay tiến bước,

Chung một lòng kết ước bên nhau.

Cho đất Việt ngàn sau kiên vững,

Đến vạn thế con cháu hiên ngang.

 

Đường lịch sử mai này con hiểu.

Là nhịp sống hơi thở của ta.

Như chữ A đầu đời bỡ ngỡ,

Con sẽ học được chữ quê hương.

 

Ở đó, con biết thương đồng loại,

Biết giữ gìn nội ngoại đôi bên.

Rồi tiếp tục lưu truyền con cháu.

Muôn thế hệ giữ đến đời đời.

 

Vậy đó, nhưng dòng đời vẫn đổi,

Con ơi, con hãy lớn cho mau.

Đường tổ quốc nghìn năm vẫn đợi.

Hãy đan tay góp sức bên nhau.

 

Mảnh đất này tiền nhân gầy dựng,

Từ nơi đây ta được sinh ra.

Con hãy giữ cho đàn con cháu,

Sống yên vui dưới một mái nhà.

 

Con hãy nhớ, đây là đất Việt,

Ở nơi đây lễ giáo làm đầu.

Ở nơi đây người người vì nước,

Chung hướng đi giữ vững lẽ trời.

 

Ở đó là Việt Nam Độc Lập.

Ở đó là nguồn sống Tự Do.

Ta chen vai chung lo ngày mới,

Ta bước theo công lý dẫn đường...     

 

(còn tiếp)

 

 

Bảo Giang

 

 

 

 

 

Tin Tức - Bình Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính