|
LTS.-
Hồn Việt UK online vừa nhận được thư của bạn đọc từ quốc nội gửi
tới, chúng tôi trân trọng giới thiệu đến quư bạn đọc xa gần.
Tâm sự
gửi báo Hồn Việt - Mong các ông bà hăy giữ vững lập trường
From: A P <phanan@...>
To: Hồn Việt
<hon_viet@yahoo.com>
Sent: Tuesday, 5 July
2011, 8:12
Subject: Tâm sự gửi
báo Hồn Việt - Mong các ông bà hăy giữ vững lập trường.
Kính gửi Hồn
Việt và ông
Duyên Lăng Hà
Tiến Nhất.
Từ hôm đọc bài
viết phân tích
về cuộc biểu
t́nh chống Tàu ở
trong nước của
ông, T An đă
muốn viết thư
ủng hộ ông nhưng
vẫn chưa làm.
Hôm nay muốn nói
với ông rằng ông
nhận xét như vậy
là rất thấu t́nh
đạt lư.
Thú thật là nghe
các ông gọi là
"ông/bà" th́
ngại lắm v́ T An
không xứng như
vậy (chỉ đáng
tuổi con cháu
các vị thôi).
Mối giao thiệp
của T An không
nhiều, nhưng
trong số những
người đă tiếp
xúc và trao đổi
ư kiến, T An
nhận thấy những
trí thức như
giảng viên đại
học có niềm tin
vào nhân dân kém
hơn những người
lao động b́nh
dân. Không biết
trong giới trẻ
như ḿnh, có bao
nhiêu người đă
nhận ra nguyên
nhân gây mất
biển mất biên
cương chính là
Đảng Cộng Sản
Việt Nam. Và
không rơ có
nhiều người
trong số họ hiểu
được Hồ Chí Minh
là một kẻ bán
nước hoàn toàn
có chủ ư, chứ
không hề đáng
kính một tí ǵ
hay không. Chỉ
có một điều chắc
chắn rằng, có
những người đă
sáng mắt ra rồi
nhưng c̣n nhiều
người vẫn chưa.
T An nói thế là
để các ông thấy
việc các ông làm
có ư nghĩa lắm.
Giữ vững lập
trường Quốc gia
của ḿnh là điều
có ư nghĩa trước
tiên.
Những người nào
ở quốc nội có
quan tâm đến
t́nh h́nh đất
nước, rốt cuộc
cũng được dẫn
đắt đến các tờ
báo điện tử ở
hải ngoại. T An
không nói điều
này suông mà nói
dựa trên hầu hết
trường hợp mà
ḿnh biết. Trước
tiên là những
người thân đến
bạn bè của ḿnh.
Ngay cả bà bán
bánh ḿ mà T An
tiếp xúc cũng
bảo: "mấy ông ở
nước ngoài nói
...". Đặc biệt
là giới sinh
viên học sinh,
chắc chắn sau
những vụ án liên
quan đến Việt
Tân mà báo chí
trong nước đề
cập đến, họ lại
càng không thể
không để ư đến
quan điểm ở hải
ngoại. Dù những
người quan tâm
có cái nh́n ra
sao về Đảng CSVN
và đồng bào tị
nạn ở hải ngoại,
th́ họ cũng đă
để cho ḿnh phân
vân rồi, hoặc
chí ít họ cũng
phải khó khăn
hơn để thuyết
phục ḿnh rằng
ĐCSVN vẫn c̣n
tốt đẹp.
Có thể nhiều
người c̣n chưa
rơ đồng bào tị
nạn CSVN ở hải
ngoại là như thế
nào, nhưng đối
với những người
thấp cổ bé họng
ở trong nước
đây, th́ đó là
cái ǵ đấy chứa
đựng hy vọng.
Giống như miền
Nam đă từng là
hy vọng của
người dân bị trị
ở miền Bắc trước
năm 1975 theo
lời của nhà báo
Việt Thường vậy.
Có người đă tâm
sự với người
thân của T An
rằng từ khi lên
mạng đọc báo hải
ngoại họ lại
muốn sống. Không
nói đến vật
chất, chỉ mỗi
tinh thần thôi
th́ hải ngoại
đang là cứu tinh
cho dân trong
nước đó, thưa
các ông bà ạ.
V́ lẽ đó, việc
các vị tỏ một
lập trường ra
sao qua những
bài viết của
ḿnh là điều rất
quan trọng.
Lập trường đó là
không bao giờ
đầu hàng cộng
sản dưới bất cứ
h́nh thức nào.
Chính các vị đă
khẳng định lại
rất nhiều lần
qua những bài
viết và cũng
chính các vị đă
trưng dẫn mọi
bằng chứng và
lập luận rất hợp
t́nh hợp lư để
bảo vệ nó. Vậy
nếu bây giờ có
những dấu hiệu
hay cách ăn nói
ám chỉ hay dẫn
thẳng đến một sự
thay đổi cái lập
trường đó th́ có
ư nghĩa ǵ?
Chẳng phải là
lúc đó những ǵ
các vị đă nói
đều không c̣n
đúng nữa hay
sao?
Không biết những
người khác ở
quốc nội nghĩ
ǵ, chứ riêng
bản thân ḿnh
th́ T An có quan
điểm như sau.
Công nhận cờ đỏ
sao vàng xuất
hiện ở bất kỳ
đâu đang cần
biểu dương tinh
thần dân tộc
Việt Nam tức là
công nhận Đảng
Cộng Sản Việt
Nam có tinh thần
dân tộc. Người
tị nạn mang quốc
tịch nước ngoài
chứ không phải
mang quốc tịch
CHXHCNVN, không
bị khó khăn nguy
hiểm ǵ khi từ
chối cờ đỏ sao
vàng mà tự
nguyện đứng dưới
nó không hề do
vô ư, th́ lập
trường và tinh
thần quốc gia
của người đó
không vững vàng.
T An xin lỗi v́
phải vô lễ nhưng
những kẻ đó
trong mắt T An
giống như hạng
xướng ca vô loài
thôi. Bởi thế
trong cuộc biểu
t́nh chống Tàu
vừa qua, T An
mới đồng ư với
ông Duyên Lăng
Hà Tiến Nhất khi
ông cẩn thận chỉ
ủng hộ cái tinh
thần chống ngoại
xâm của người
trong nước thôi.
C̣n biểu t́nh
dưới cờ đỏ sao
vàng th́ ông
phản đối. Ông
Duyên Lăng làm
vậy là đúng.
Người trẻ ở Việt
Nam tuy có ḷng
yêu nước, sẵn
sàng xông pha
giết giặc Tàu,
nhưng nếu họ có
chút ǵ cảm thấy
kẻ lănh đạo
không xứng đáng,
th́ họ sẽ không
có tinh thần
chống ngoại xâm
nữa. Dù có nói
hùng hồn thế nào
th́ chỉ khi hoàn
toàn tin tưởng
vào chế độ, họ
mới xông pha
nhiệt t́nh. Nếu
không chỉ là thí
mạng thôi. Biết
ḿnh chỉ ra đi
để thí mạng thôi
th́ ai mà dũng
cảm được chứ?
Nếu muốn lật đổ
cộng sản để trừ
khử Việt gian
gây họa mất nước
th́ phải làm cho
dân hiểu ra họ
sẽ bị thí mạng
trong tay lũ
VGCS mà vẫn mất
nước . Những tṛ
cuội đ̣i tự do
dân chủ đă gây
chán nản trong
người dân rồi.
Không phải tất
cả nhưng nhiều
nhà tranh đấu
hiện nay có cùng
một giọng điệu
là "tự do dân
chủ nhân quyền
cho dân tộc"
nhưng những ǵ
họ làm toàn là
cho họ và vài
người trong
"ê-kíp" của họ
thôi. Mệt mỏi
lắm rồi.
T An mong các
ông bà nhà báo
quốc gia ở hải
ngoại cứ giữ
vững lập trường
không cộng sản,
không cờ đỏ sao
vàng, chống Việt
gian cộng sản
của các ông bà.
Lập trường đó là
một ngọn đuốc.
Chừng nào VGCS
c̣n nắm truyền
thông trong
nước, hay nói
chung là c̣n
thống trị người
dân Việt Nam,
th́ chừng ấy dân
tộc c̣n trong
tăm tối. Khi ở
trong tối th́
người ta có xu
hướng t́m ánh
sáng. Đôi khi
ánh sáng dắt đi
vào chỗ chết mà
không biết. Vậy
th́ tội lắm! Nên
nếu ngọn đuốc
của người quốc
gia mà sáng hơn
đuốc của Việt
Tân và lũ nằm
vùng th́ nó
chẳng những soi
sáng được con
đường giải
thoát, mà c̣n
soi rọi được
quang cảnh xung
quanh, làm lộ
mặt những kẻ
gian hùng. Nếu
v́ lư do nào đó
mà lập trường
quốc gia bị yếu
đi, ngọn đuốc sẽ
mờ và người trẻ
sẽ lạc lối. T An
đă nghe ông Việt
Thường, đọc Hồn
Việt và thấy lập
trường mà các vị
tuyên bố được
dựa trên minh
chứng rơ ràng và
lập luận chặt
chẽ với tinh
thần v́ dân v́
nước Việt Nam.
Có lẽ nào lại
thay đổi một
điều như thế?
Tuy chưa hề có
kinh nghiệm
chiến đấu với
CS, nhưng đọc
những bài viết
của các ông các
bà trên báo, th́
T An cũng cảm
thấy chống VGCS
là việc khó khăn
và lâu dài.
Nhưng đă gần 40
năm từ sau 1975
rồi, thời gian
đă đủ nhiều.
VGCS và những
tài phiệt quốc
tế đă cưỡng bức
dân tộc Việt
Nam, giành viết
phần đầu và đoạn
giữa của cuộc
đấu tranh vệ
quốc này. Bây
giờ là đă đến
hồi cao trào và
sẽ nhanh chóng
kết thúc. Người
quốc gia chúng
ta hăy giành lấy
cây bút lịch sử
và viết nó cho
đúng với ư
nguyện của chúng
ta.
Chúng ta trân
trọng tấm ḷng
yêu nước của
những người đấu
tranh, chúng ta
yêu quư những
người đă đứng về
phe quốc gia
trong số họ,
nhưng T An nghĩ
chúng ta cần
nhiều hơn thế để
thành công. Đất
nước Việt Nam
phải có chẳng
những một hay
nhiều mà là rất
nhiều người vừa
yêu nước, vừa
dũng cảm và vừa
mưu lược. Rồi
chúng ta sẽ có.
Chưa biết những
ai nhưng bằng
niềm tin của
chúng ta, họ sẽ
xuất hiện.
Thế hệ hậu sinh
ở Việt Nam hôm
nay rất cần
những lời khuyên
chân thành từ
những bậc tiền
bối như nhà báo
Việt Thường và
các nhà báo
trong Hồn Việt.
Những lời phê
b́nh thẳng thắn
của quư vị chính
là những lời
thật nên dễ gây
mất ḷng, nhưng
mà vô cùng quư
báu. Những người
tin tưởng quư vị
có thể ít lên
tiếng. Kẻ nào
thích nghe lời
khen sáo rỗng,
hoặc tự cho ḿnh
là hay để xem
thường lời cảnh
báo của những
người đi trước,
th́ chẳng phải
là người mà nhân
dân trông cậy
được. Hăy dành
tâm sức để nói
cho những người
cần tiếng nói
của quư vị. Dù
chắc chắn trong
số họ có cả
những người bây
giờ không ư thức
được rằng họ cần
quư vị nhưng sau
này họ sẽ hiểu
ra.
Kính chào Hồn
Việt và ông
Duyên Lăng Hà
Tiến Nhất.
Kư tên: Phan
Thúy An (trong
thư xưng là T
An, mong các ông
thứ lỗi).
|