Người em gi đi tm anh ở t cải tạo


nh Nguyệt

 


Xin được ci giấy thng hnh từ x đến huyện mất nửa thng trời cn được bồi thm lời chỉ thị:


- Nhớ đi đng một tuần về để đi tấn cng đồng cỏ nh.


- Dạ vng, Ch đừng lo con sẽ về đng thời gian cho php. Lời ng trưởng thn ni như đinh đng cột đấy.


- Đợt ny con đi, mẹ với chị sắm đồ ăn t thi. Con đi tm mấy trại m xa hoắc, ở rải rc khắp tỉnh Quảng Ngi c nước về b mẹ ạ!


Mẹ nhn ti m lo lắng trong lng. Cn cha ti th đi tm ở trại Kỳ Sơn nhưng chưa về.


Chị th đi tận Tr My gip giới Tr Bồng, Quảng Ngi. Cứ nghe bộ đội trn ni về ni c trại ny trại nọ l đi tm, bất kể xa gần.


Chị đ về được hai tuần, nằm nhừ như vừa trải qua một cơn đau thương hn, tả tơi thấy m thương chị qu!


Khi Quảng Ngi ku gọi cc vin chức chnh quyền v sĩ quan chế độ cũ tập trung học tập; qun giải phng họ ni đi vi ngy thi. Chị Thống c vo gặp được anh Honh rồi, anh bảo chị về đi chắc rồi em sẽ được về sau. Chị đưa anh 3.000 đồng v chiếc nhẫn 2 chỉ vng 24k. Thế m chờ mi anh chẳng về.


Tm đến những gia đnh bạn anh hỏi th ni những tuần kế tiếp họ bắt anh biệt giam ở Cng an Hong Hoa Thm, Quảng Ngi; rồi đưa đi cc trại cải tạo, khng biết trại no?


Thư từ khng cho gởi, hai chị em về lng buồn v hạn, biết ni sao cho cha mẹ bớt lo. Mẹ lại khc ngy khc đm, mẹ sợ lắm.


Cha mẹ khc hết nước mắt cho anh Tri cũng bị Cộng sản bắt, rồi anh vĩnh viễn khng trở về.


Nỗi đau mất con như mụt măng đang vươn mnh trong nh nắng mặt trời, th ai m khng đau đớn chứ!


Những thứ đồ lương kh, bột đậu cc loại mẹ rang xay trộn đường, c kh, con g r-ti, vi tn đường đen, xi... thế m nặng trịch.


Lc đ chẳng c xe đ, xe thồ chi cả, chỉ tự tc m đi thi. Ci xe đạp gin đầm, qua mấy ma mưa nắng, sao lại thn thương chi lạ. N hnh như cũng c tm hồn! Bnh thường hay bị trật cc m nay lại bon bon trn đường đầy ổ g, từ Tin Phước đến Tam Kỳ di hai mươi cy số. Những giọt mồ hi bắt đầu thi nhau chảy đầy xuống cổ, thấm ướt ci lưng rồi đ. Ti khng ngn, chỉ sợ chiếc xe yu qu xẹp lốp th c nước ngồi khc.


Hai bn đường vắng teo. Từ qu xuống Tam Kỳ, nh cửa sơ si, hoa dại lơ thơ dọc hai bn con đường vương thơm gợi nhớ những ngy thơ ấu.


Nhn những cnh đồng cỏ cao ngt buồn thiu. Lu lu, vi ba chng bộ đội nn cối đi về ci xm đu hiu, nhn mnh khng chớp mắt.


Kệ ta, ta chả sợ cc ngươi nữa. Đời cn g để sợ thế chứ.


Chưa tới hai mươi m mnh gi đanh, gi điếc. Đến Tam Kỳ sau hơn hai giờ đạp xe v đường x hư hỏng nhiều qu. Chẳng muốn ăn, chỉ kht nước thi. C đem theo chai nước, đ tu hết khi đến Kỳ Long. Tam Kỳ, thnh phố nhiều kỷ niệm tuổi học tr với những t o trắng khi tan trường. Nay lạnh ngắt, quạnh hiu, tiu điều, buồn man mc. Đến đầu cầu Tam Kỳ, dừng xe bơm lốp rồi đi tiếp. Dặm trường sương khi mở trước mắt. Những cy số được đếm theo pht, băng băng trn đường nhựa nắng chy. Vo đến ng ba Sơn Tịnh, tất cả tm bốn cy số đi xe đạp. Cũng c bốn hay năm lần trật sn chứ chẳng chơi! hai lỗ tai v mệt.


Chẳng c ai biết cho mnh ta! Người yu khng, bạn b khng. C đơn trăm phần trăm, độc hnh trn bước đường đi tm anh cải tạo. Tm trạng như ở tuốt trn ngọn cy trnh lụt. Hỏi những tn mũ cối dọc trn đường đi, họ ni Quảng Ngi c trại Hnh Tn, tập trung cả sĩ quan (Ngụy Qun với Ngụy Quyền). Ở Nghĩa Hnh đi ln, đi đến đu nhờ họ chỉ nh.


Trời tối thui rồi m chẳng biết ngủ đu? Thế mnh qun l mnh con gi mất, đu phải l trai m dạn dy thế kia chứ! Đến được trại Hnh Tn m mịt tối. Người đi thăm nui chừng năm mươi đến bảy mươi người. Ai nấy đều lo lắng đợi chờ cho mau sng để ngy mai gặp thn nhn.


C cục xi mẹ gi để ring, ăn gần hết. Xuống ci suối nho nhỏ bụm nước m nốc, nước ngọt ngon lnh chạy vo tận xương. Lng kh tả nổi lc đ. Nhiều người đem bnh , khoai lang nấu ra ăn. Rồi tm gc c bụi chuối m nằm, khng biết c ngủ được hay thao thức? Bầy muỗi, con no cũng to tướng, bay vo ve, nghe rợn người. Đm đ sao lu sng chi lạ. Tiếng g rừng gy, tiếng quốc ku lạc bạn tnh, tiếng dế than rỉ rch... đủ thứ tiếng cn trng buồn no nuột!

Sng sớm, ai nấy đ dậy ngồi chờ, rồi đi tm nước rửa mặt. Sương m giăng mờ như Đ Lạt. Ni rừng nhấp nh, bng bạc sương mai dy đặc. Lu lu nghe những giọt nước trn l cy rơi t tch, nhẹ nhng, mơ hồ cho nỗi buồn tan theo sương khi. Đến tm giờ, tất cả được cn bộ quản l trại ra hướng dẫn, đọc nội quy thăm nui. Mnh trng ngng thấy cả đon cc anh kể cả những bc đ gi, lần lượt đi ra từng hng dọc. Mnh nhn từng người xem c anh Honh khng. Xa qu khng chộ r. Thấy cc anh ốm tong teo, mặc đồ cũ hoắc, chn mang đi dp su, đội nn cời, thảm ơi l thảm.


Lần lượt cn bộ gọi tn theo giấy thăm nui. Nhiều người gặp người thn mừng lắm. Lc đ, c ng gi chắc l Ngụy Quyền được gọi, nhưng m gọi lộn nn ng đứng mi khng ai thăm. Hết hai mươi pht, ng trở vo trại, chắc lng buồn khng thể tả. Cn mnh cũng thế, khng c anh Honh. Cn bộ lại chỉ cho ci trại nữa l trại Ba Gia, Đồng K, Từ ng ba Sơn Tịnh đi ln, cứ hỏi họ sẽ chỉ. Mnh với vi ba người khng gặp thn nhn, c một ng đi tm con l Chuẩn y, người Sign, cũng buồn khng km. Trn đường trở lại ng ba Sơn Tịnh chắc đến chiều mới tới.


Đường ni cong queo dốc, lau lch cọ vo người cứa đứt, m sau về nh mới thấy đau. Những vết cắt như dao lam rạch tứ tung. Đồ ăn cng đi cng bốc mi, bởi trời nắng. Xe đạp th gởi ngoi xa cch chừng hơn mười cy số chứ đi đuờng rừng sao đạp được. Mệt qu nhất l đống đồ thăm nui, cng đi cng nặng; hết đội đến m rồi vc, quẹo ci cổ mất toi.


Đến ng ba Sơn Tịnh chắc ba giờ chiều. Phải đi tiếp khng trễ mất, về cho kịp đi tấn cng đồng cỏ nữa.


Đm đ ngủ ở chuồng tru của dn trụ bm. Họ chửi bới no l đồ nguỵ c n, chết mẹ cho rồi. Đủ thứ những lời độc địa li ra để chửi cho đ ci cổ họng. Nghe buồn thi ruột.


Mnh phải quyết tm mới được. Vo qun ăn bn gi heo, một t khng thấm tha v ci t t ti m bao tử cn cồn co. Nhưng ăn nhiều th mệt đi cũng khng nổi. Với lại cn phải để tiền nếu gặp, cho ảnh. Con đường Sơn Tịnh ln Ba Gia nghe ni khoảng ba mươi ki-l mt. Dọc đường gi bụi thổi lướt qua, người đi lưa thưa, nhiều bộ đội hơn l dn.


Thấy ba bộ đội đi trước mnh tiến nhanh để cho kịp v đi theo chn khỏi bị lạc. Khng ngờ mới hỏi một cu th được trả lời bằng ci giọng Bắc Kỳ nặng trịch, khng mấy thiện cảm:


- Đi mi sẽ tới.


- Ngụy qun, Ngụy quyền... Đến bữa nầy khng dẹp bỏ cn ăn mặc thế!


- Đồ văn ha đồi trụy!


Mnh lặng thinh biết trả lời sao by giờ...


Bộ đồ thun bng cỏ mu vng, m thn hnh gọn đẹp thế kia, m ni l tn dư Mỹ-Ngụy!. Chẳng hiểu ci chế độ tn thời sẽ đưa dn chng đến đu đy. Lng tin hon ton suy sụp. Nghĩ thế nhưng chn vẫn bước theo v một mnh đi cũng ngn. Lng tự nhủ, đm chu cụ Hồ mới giải phng, chắc đng hong, khng giở tr hiếp đp con gi. Cứ nghĩ đẹp cho cc ch bộ đội trong giai đoạn lịch sử sang trang nầy đi rồi hy hay.


Đường m khơi rồi hai tn bộ đội cũng rẽ lối. Một mnh đi trong nh nắng chiều t sao t ti dng trn. Tiếng chặt tre lm tre st bn đường, dm ln thấy cha sồn sồn đội mũ cối đứng trn ci thang cao khoảng năm mt đang chặt b bộp. Bỗng tiếng xe gắn my từ sau chạy tới. Người đ hỏi:


- Sao my, n chết chưa? Tn chặt tre trả lời:


- Đo mẹ, chưa chết.


- Đnh cho n chết đi my, để lm g.


- Đồ c n ch chết, lấy đ đập vo đầu n cho rồi, chừ đang ở đu dậy?


- Th ở bờ sng cả ngy nầy


- Đo mẹ, đập cả buổi m n ngp chưa chết.


Nghe m muốn xỉu, chn bước khng nổi. Chừ hỏi ai by giờ? Họ giết người no thế? Nỗi sợ hi dng cao. Đừng l anh ti, lạy trời... (sợ qu nghĩ thế, chứ anh mnh đu lm g m đến nỗi n giết). Mi đến tối ti mới đến trại Ba Gia. Đng người thăm nui. Họ đi cả mấy ngy để chờ ngy chủ nhật mới cho thăm. Người đi tm lần đầu như mnh cũng nhiều, ai nấy lo nơm nớp. Cn bộ thng bo đem giấy thăm nui nộp để mai gọi tn theo thứ tự, ai trước thăm trước.


Nhn đon t đi lm về ra sng tắm rửa. Bộ đội giữ t đng bằng người đi thăm, sng ống mang sẵn sng trn tay, miệng th la ht inh ỏi, bắt t cải tạo nhanh ln. Cn mấy anh t cứ ln dm thử coi c gia đnh mnh đi thăm đ khng.


Nhn xa xa ai m giống anh Honh qu. Mừng thầm trong bụng. Đm đ cũng ngủ ngoi chuồng b lần nữa. Dn trụ bm họ bị thm nhiễm đảng Cộng sản qu nn cứ gặp thn nhn đi thăm cải tạo l chửi kho. C người chửi trước mặt. Những tấm tranh cn lt lưng nằm cho đỡ cấn. Cả hng phụ nữ nằm ring, m ru khng động đậy, tm trạng lo u đủ điều. Muỗi tha hồ cắn ht mu. Khuya nghe trng sng nổ, rồi tiếng h đứng yn khng được chạy, bắn bể đầu. Thế l cả dy đn ng đn b chng ti ngồi nhổm dậy, nhn về dy trại bn kia con sng nhỏ. Đn lập lo hiu hắt, cn bộ trại giam chạy thnh thịch, chắc mấy anh t trốn trại.


Sng mai chờ đến giờ thăm nui. Khng được ku tn chi cả. Cn bộ ni khng c đy, chắc ở trại Sơn Nham, cch đy ba chục ki-l mt trở ln. C cứ vừa đi vừa hỏi l họ sẽ gip cho. Thất vọng nữa rồi.


Thế l ln đường bỏ lại sau lưng trại Ba Gia, bn t con sng thơ mộng. Ni rừng xanh thẳm chm trong sương mai bng lng.


Đi ln cao hơn hướng trại Sơn Nham gặp ton bộ đội, du kch địa phương. Cũng nhiệt tnh chỉ, nhưng họ đi bỏ lại một mnh trn con đường vắng hoe, cng đồ ăn chừ nghe hi nhiều rồi đấy. Nhờ khi sng c nấu cơm với mấy chị đi thăm chồng, ăn lt bụng chứ khng trưa nay chắc đi khng nổi. Trước mắt l con đường sỏi đ, dần cao ln. Hoa sim tm ngt trời, gi hy hy. Nhn xa xa c đon người cng gi đi xuống, rồi pha sau mnh cả đon t cải tạo chừng một trăm người, cn bộ đi hai bn mang sng giữ lăm lăm. Tiến gần trước mắt mnh, cả đon thiếu nữ người thượng trẻ trung, cỡ tuổi như mnh, mang giỏ sau lưng, mặc vy x-rng đặc biệt khng c mặc o, để nguyn si phần trn đầy đặn tuyệt vời khng thể tưởng tượng, giống như một bức tranh, qu đẹp, qu hấp dẫn. Cc c hồn nhin, vừa đi vừa cười, ni chuyện, nhảy nht trn đường đ sỏi như chim so.


Ni rừng sim tm lm lng mnh say đắm. Từng tốp mấy anh đi ngược chiều, để hai con mắt về cc c gi đ, d trn lưng cng một thng nước mắm cỡ năm chục k, c anh cng một bao gạo. Mấy anh c lẽ cũng mệt ngất ngư rồi. Nhiều anh đi c niểng v mang dp cao su cụ Hồ khng quen v hơn nữa đi về thị x cng lương thực xa 140km đường bộ cả đi lẫn về, băng rừng lội suối. Mnh theo di thử c anh Honh khng? Nhưng đều lạ lẫm, nhiều anh dm mnh như d tm người thn? Tất cả đều bỏ sau lưng đường đồi xa hun ht.


Đến dng sng Sơn Nham kh rộng lớn phải đi đ. Hồi đ, chỉ vi đồng trả cho người li đ l qua sng. Nhn nước sng trong vắt tri xui, buồn man mc.

Qua sng rồi th một trời gian nan hiện ra pha trước. Đi theo du kch coi t, họ đi nhanh như sc, mnh đuối đơ. No leo dốc, bm dy leo ven dng sng, rễ cy chằng chịt nghing xuống vực. Đi một đoạn l đến suối, c cy to được bắc ngang để đi qua. Thi th mnh b vậy, sợ t qu. Nhn xa xa c cả dy nh, bầy trẻ ở truồng ở trần đen thui thui, đang n đa hồn nhin. Nhn ln nh sn thấy c phụ nữ vừa mới sinh đang nằm mặt nhn ra đường mn dm người qua lại. Đứa b mới sinh đỏ hỏn, cn c cc c phụ nữ mặc ton đồ đen rch tả tơi. Thấy m thương lắm, họ cười để cả hm răng đen kịt, trng ngắn củn như bị cưa.

Tục cc sắc tộc l họ thch tốt khoe, xấu che; nn chi cc c chưa chồng để trần bộ ngực căng đầy.


Tạm biệt dy nh sn đơn sơ, nhưng với họ cuộc sống bnh thản lạ lng như con suối ma xun m đềm, mộc mạc. Sống chỉ cần săn bắt th rừng v c dưới khe, rau rừng, tiả la bắp l đủ. Đm đến họ đốt lửa cả đm, để cc con th dữ khỏi m tới v cho ấm nh. Đối với họ, niềm vui hợp quần l trn hết. Họ vui chơi, nhảy ma dưới nh trăng hay ngọn lửa bập bng, lốp đốp nổ, ho lẫn tiếng cồng ching đến thu đm.


Đi mi m chưa tới. Cứ gặp bộ đội l hỏi đến chưa? Họ ni gần tới nhưng sao lu kinh khủng. Băng qua con suối, hay dng sng, con nước mt lạnh, bầy c nin chạy tới đớp vo chn. Ru xanh mượt, chạy theo dng nước cuốn nhẹ nhng, lắc lư theo con nước. Mu xanh ru nguyn thủy, di hơn suối tc c thn nữ, từng mảng, từng mảng, m đềm uyển chuyển, mnh nhẹ bước. Bỗng một ci rầm trơn ơi l trơn, cả người ướt như chuột lột nhưng cảm gic mt lạnh chạy khắp thn. V đi lu thn nhiệt tăng cao, thi th cho ngập lun. Đi tiếp, cn bộ theo sau cỡ ba người, c người thanh nin trẻ nhỏ con hơn l người Quảng Ngi. Họ thốt ln:


- Đ.M., cho mấy thằng Ngụy Qun, Ngụy Quyền đ ở t th xc, mục gng đi nh. N đ hưởng sướng nhiều rồi, tụi n c vợ đẹp Đ... sướng...


Mnh lặng im khng dm nhn, sợ qu. Họ c biết đu mnh l em gi cơ chứ! M anh ti thật sự c sướng chi đu he, đời binh ngũ, ai ni sướng bao giờ!


Mnh nhớ c mấy lần ảnh về thăm nh, đi xe thồ vừa đến ng chạy bay vo nh xin tiền mẹ trả tiền đi xe. C khi đi chiếc vespa mu xanh nổ b bụp hay bị chết my, bảo đn em tụi mnh ra đẩy tot mồ hi hột. Đợt sau anh về tc di thng, mẹ cha hỏi, anh ni đi hnh qun nn khng c thời gian cắt tc. C khi anh về nhn trn tay khng thấy chiếc nhẫn. Khi ra trường được nhận đeo để kỷ niệm của SVSQ/CTCT Đ Lạt. Chị hỏi, anh ni cuối thng chưa lnh lương em cầm. Chắc c lẽ ngy thất trận, nhẫn đang ở nh cầm đồ khng chừng.


Nhn xuống chn kinh khủng qu! Những con vắt đen thui bng bng, đo đo, ngoe ngoẩy thấy khiếp. Bn chn kia, mu chảy tm lum. Chắc những con vắt uống mu no n tự rớt. i sợ qu phải chạy thi. Nhưng đồ thăm nui đội trn đầu nặng qu, chừ ci cổ cứng đơ khng quay được m cũng khng ci xuống được, như người my r-bốt.

 

Ti mừng hm. Bn kia con suối, đi băng qua rừng lau sậy, trn dốc cao l trại mới lm. C số anh đi chặt cy, m l về lm thm. Đương nhin ai nấy đều dm mnh khng chớp mắt v sợ quản gio ht nữa. Ai cũng trng người nh ln thăm cả...


Nộp giấy để ngy mai thăm, mnh hỏi cn bộ:


- Ti mới đi lần đầu khng biết ở đy c anh NĐH khng?


- C anh H. người Quảng Nam.


Trời ơi l mừng! C nầy ti sẽ được cha mẹ thương hơn nữa rồi, thnh tch số một đấy nh.


Ni l chỗ để thn nhn gặp thăm nui chứ thật ra, y ci chuồng b của cc bản lng. V mới tới, họ lm bằng nứa. Ci ghế l những ci cy bằng cổ tay di nẹp lại ngồi tạm. Ci bn cũng thế nhưng nhiều cy hơn. Đm hm đ ngồi ch hu, rồi nằm trn đống l kh c ai đ ngồi trước nn mn, chờ trng cho mau sng. Nhn nh trăng thanh soi bng xuống dng sng m i, hiền ha, thơ mộng vắng tanh. Trại ny ở tận cng của dy ni Sơn Nham ht gi, đi lại vất vả.


Đm hm đ nằm nghe tiếng chim ku khuya từng chặp, tiếng g rừng gy te te, tiếng nước rc rch, ếch nhi ku trong sương khuya buồn t ti. Khng c ai đi thăm cả. Chỉ mnh ti, m cũng khng đng chủ nhật. Bị cn bộ la sao khng đi ngy quy định. Mnh ni đi hai trại rồi v đi tm nn khng biết.


Mờ sớm mnh nhn trn dốc c tiếng người đi. i đng rồi, anh ti. Đi trước l cn bộ quản gio chiều hm qua thu giấy.


Mừng nước mắt chảy di khng dm thốt nn lời. Ước chi để ti m anh, để nước mắt tha hồ chảy cho khoẻ tm hồn. Anh hỏi cha mẹ khoẻ khng? Ti trả lời cho nhanh để anh mừng l cả nh đều khoẻ cả anh ạ! Chưa chi cn bộ ni cho thăm mười lăm pht thi, ni g th phải ni to nh. Cha Bắc Kỳ chắc c phần dễ chịu hơn. Nhn anh như vừa qua cơn đau th phải, nước da vng, bủng. Anh vừa vui l gặp mnh vừa buồn l thấy em gi lội suối băng rừng đến thăm thật gian khổ, anh rơm rớm nước mắt. Anh ni anh mới bị đau nn được cho ở nh dọn dẹp vệ sinh. Mnh cũng ni đi tm anh cả tm, chn trại, cha đi chị đi em đi.


- Chứ khng nhận được thư anh gởi sao m đi tm?


- C nhận được m, nn mới đi tm như thế chứ!


Anh ni:


- Tội cho Cha mẹ qu em ạ! Anh chưa lm g được để đền đp cng sinh thnh nui dưỡng anh ăn học m giờ đy gi cn vất vả v con.


Mắt anh ngấn lệ lm mnh cũng rơm rớm nước mắt rồi ni lảng đi:


- Anh c ăn uống được khng khi đau ốm như thế?


Anh ni anh ăn được. Mnh nghĩ chắc hp nước cho long qu (Khi anh về mới biết l đau ở trại xin nước vo gạo m hp chứ cho chi c).


Mười lăm pht tri đi nhanh chng. Cn bộ ni:


- Đ hết giờ cho php. Anh H. lo thu xếp đồ. Cn thn nhn, nhớ l nội quy cho thăm ngy chủ nhật thi đấy. M mỗi thng mới được thăm một lần nh.


Anh đứng dậy bỏ đồ ăn vo ba l. Mnh ứa nước mắt. Chắc c dng được chi trong đ khng nữa, sợ bị hư cả rồi. Anh ni:


- Em về ni với cha mẹ, chị em l anh vẫn khoẻ nghe, đừng lo cho anh. Em giữ gn sức khoẻ, c đi học lại khng?


- Dạ khng, em cũng tham gia cng tc điạ phương.


- Chc em của anh lm cng tc được tốt (Cố tnh cho cn bộ nghe).


- Dạ cm ơn anh. Anh cũng thế, học tập tốt để mau về anh nh.


Đường về cũng lối đi ấy nhưng giờ đy thơ mộng chi lạ. Bỏ lại sau lưng những ni non trng điệp, thung lũng hoa vng bn bờ suối; tiếng chim ht bn tai cho mo gọi bạn tnh ht hay chưa từng nghe m by chừ mới thưởng thức, ngọt ngo thnh tht, du dương, luyến ly. Thượng Đế ban cho chất trữ tnh trong giọng ht như người nhạc sĩ chơi Piano thực thụ snh điệu đến m hồn lm lng mnh xao xuyến lạ lng.


Một mnh men theo bờ sng lối mn nhỏ hẹp phải chạy thi khng th những con vắt n bng ln th khiếp lắm (Con gi hay sợ những con khng đng sợ, như nh văn Duyn Anh đ ni thế). Cười một mnh cho qun con đường gian khổ một t khng sao!


Ổng ni bọn con gi sợ con giun, con su, con nhện nhưng con trai th khng sợ (đng nể nhỉ). Tuổi học tr trong ta v những ước mơ chy bỏng đ tn lụi. Cn g đy, tương lai ư? Sự nghiệp ư? Tnh yu ư? Thi qun đi tất cả như ngọn cy qua mu ging bo.


Đi một đoạn, nhn thấy anh t chắc được ra ngoi hi rau. Anh đang mải miết rượt theo con rắn mối đang chạy vo lm lau sậy để trốn. Anh ngượng ngng khi thấy ti nhn cảnh anh đuổi bắt như người tiền sử săn mồi. Anh ốm yếu, buồn thiu khổ ải. Trong lng anh chắc mong người nh đến thăm khi thấy mnh.


Lm sao chia nổi tnh thương đy. Hỡi Thượng Đế? Ngi ơi! Con người do Ngi sinh ra. Nỗi nhọc nhằn khổ ải nầy, Ngi c thấu chăng?


Con đường được phủ kn bởi rừng cy cao rộng, l vng mun thứ cn mềm ẻo lả dưới chn bay bổng m lng bời bời sung sướng được gặp anh Honh.


Đến ngay đoạn hm qua, chỗ con suối nhỏ, rồi đến chỗ lm tre, nghe người ni chuyện pha sau lưng vừa đi tới. Mnh nhn quay lại th thấy cảnh tượng rợn người, c bốn người khing một người trn ci chng tre c đắp tấm chiếu, chn li ra ngoi xanh l, dnh bn đất thảm thương. Hỏi ra l ci anh hm qua bị đập ở bờ sng, họ trả th c nhn. Nghe ni anh ta hồi Quốc gia lm Qun cảnh, bắt con trai gia đnh c người đi ni, bắt đi lnh rồi chết. Chừ trả th đem đập đầu bằng đ tu-lăng đến chết, cho người nh đem về chn. Kinh hi hơn l nghe ni ở sng Tr Khc, một tuần c vi ba người bị giết bằng chm, đập đ... Thả tri sng...

Khi về đến nh ti cười. Cha mẹ nhn ba-l xẹp lp l biết đ tm được anh H. Cha mẹ ti như hồi sinh. Chị ti như hết cơn đau kiệt quệ. Em ti nhảy mừng qunh như ai cho chục bao kẹo sau mười năm thm ngọt.



nh Nguyệt

Em gi NT2 Nguyễn Đnh Honh

 

 

 

Tin Tức - Bnh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chnh